Nguyễn Thị Kim Loan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Kim Loan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
câu 1 :Yêu thương vạn vật không chỉ là một đức tính tốt đẹp mà còn là sợi dây kết nối sự sống bền vững trên trái đất. Vạn vật quanh ta, từ nhành hoa, ngọn cỏ đến các loài vật, đều là những mắt xích không thể tách rời trong hệ sinh thái chung mà con người là một phần trong đó. Khi biết trân trọng và yêu thương vạn vật, chúng ta đang học cách sống chậm lại, bao dung hơn và loại bỏ sự ích kỷ của cá nhân. Tình yêu ấy giúp tâm hồn con người trở nên thanh thản, nuôi dưỡng lòng nhân ái và sự thấu cảm. Ngược lại, nếu chỉ nhìn mọi thứ bằng con mắt thực dụng hay bạo lực, chúng ta sẽ dần tự cô lập mình và hủy hoại môi trường sống. Trong bối cảnh biến đổi khí hậu và thiên tai khắc nghiệt hiện nay, việc yêu thương vạn vật còn mang ý nghĩa sống còn: bảo vệ tự nhiên cũng chính là bảo vệ hơi thở của chính mình. Chỉ cần một hành động nhỏ như trồng một cây xanh hay bảo vệ một sinh linh bé nhỏ, bạn đã góp phần tạo nên một thế giới hòa hợp và tràn đầy sức sống.
Câu 2: Hoàng Cầm là một người con của vùng đất Kinh Bắc hào hoa, văn hiến. Bài thơ Bên kia sông Đuống được ông viết trong nỗi nhớ thương da diết và xót xa khi nghe tin quê hương bị giặc tàn phá. Qua đoạn trích, người đọc thấy rõ sự biến đổi đau đớn của quê hương từ một vùng đất thanh bình, trù phú trở thành nơi tan tác bởi khói lửa chiến tranh. Trước hết, hình ảnh quê hương hiện lên trong ký ức của nhà thơ với vẻ đẹp rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Đó là một vùng quê có truyền thống lâu đời với "lúa nếp thơm nồng" – biểu tượng của sự ấm no, bình dị. Đặc biệt hơn, linh hồn của vùng đất này nằm ở những bức tranh Đông Hồ: "Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong / Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp". Hai chữ "sáng bừng" gợi lên không chỉ màu sắc rực rỡ của vỏ điệp mà còn là ánh sáng của văn hóa dân gian nghìn đời. Những hình ảnh "gà lợn" vốn dĩ đời thường nhưng dưới nét vẽ dân gian đã trở nên sống động, mang theo khát vọng về một cuộc sống yên vui, sum vầy. Quê hương khi chưa có giặc là một không gian văn hóa đậm đà bản sắc, đẹp như một bức tranh nghệ thuật. Tuy nhiên, sự thanh bình ấy đã bị xé nát kể từ "ngày khủng khiếp". Chiến tranh ập đến mang theo hình ảnh "ngùn ngụt lửa hung tàn". Từ ngữ của Hoàng Cầm trở nên dồn dập, sắc nhọn để diễn tả tội ác của kẻ thù. "Ruộng khô", "nhà cháy" – những tài sản gắn liền với sự sinh tồn của người nông dân đều bị hủy hoại. Hình ảnh quân giặc được so sánh với "chó ngộ một đàn" với "lưỡi dài lê sắc máu" cho thấy sự tàn bạo, mất nhân tính của chúng. Không gian quê hương từ "thơm nồng", "tươi trong" giờ đây chỉ còn lại sự "kiệt cùng" nơi ngõ thẳm, bờ hoang. Đau đớn nhất là sự tàn phá không chỉ dừng lại ở vật chất mà còn hủy diệt cả những giá trị tinh thần, tâm linh. Những hình ảnh vốn dĩ tươi vui trong tranh Đông Hồ nay lại hiện lên đầy bi kịch: "Mẹ con đàn lợn âm dương / Chia lìa trăm ngả". Hình ảnh "đàn lợn âm dương" vốn tượng trưng cho sự sinh sôi, nảy nở, giờ đây phải chịu cảnh "chia lìa". Cảnh "đám cưới chuột" vốn rộn rã tiếng kèn trống trong tranh, nay cũng "tan tác về đâu?". Câu hỏi tu từ ở cuối đoạn thơ như một tiếng nấc nghẹn ngào, xót xa cho những giá trị văn hóa đẹp đẽ đang bị chà đạp dưới gót giày viễn chinh. Qua đoạn thơ, Hoàng Cầm không chỉ vẽ lại bức tranh quê hương biến đổi từ "sáng" sang "tối", từ "yên bình" sang "tan nát" mà còn thể hiện lòng căm thù giặc sâu sắc. Sự đối lập gay gắt giữa vẻ đẹp văn hóa truyền thống và sự tàn bạo của chiến tranh đã khơi dậy trong lòng người đọc niềm tự hào về dân tộc và khát vọng giành lại độc lập cho mảnh đất quê hương.

câu 1 : biểu cảm (kết hợp với nghị luận và tự sự, nhưng cảm xúc và sự chiêm nghiệm về cuộc sống là chủ đạo).

câcâ

câu 2

Văn bản thể hiện sự thức tỉnh của con người về những tổn thương mà chúng ta vô tình hay hữu ý gây ra cho thế giới xung quanh (thiên nhiên, vạn vật và con người). Qua đó, tác giả nhắn nhủ mỗi người cần sống chậm lại, biết lắng nghe, thấu hiểu và trân trọng, nâng niu cuộc sống này hơn

  câu 3

Điệp cấu trúc ("...quen...", "...không bao giờ...") kết hợp với Nhân hóa ("Mặt đất... tha thứ", "Đại dương... độ lượng", "Thảm rêu... không biết dỗi hờn", "Giấc mơ... bao dung")Nhấn mạnh sự bao dung, nhẫn nại và đức hy sinh thầm lặng của thiên nhiên, vạn vật trước những tác động của con người. Tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng như lời tâm tình; đồng thời làm nổi bật sự đối lập giữa sự thô tháp của con người và sự hiền lành của thế giới, gợi sự xúc động và hối lỗi nơi người đọc.

câu 4

 "Gai đâm" là biểu tượng cho những nỗi đau, những vấp ngã hoặc hậu quả mà ta phải gánh chịu. Khi chính mình bị đau, ta mới thực sự thấu hiểu nỗi đau của người khác/vật khác mà bấy lâu nay ta vô tình gây ra.Nỗi đau thể xác giúp ta "giật mình" thoát khỏi sự vô tâm, dạy ta biết trân trọng và sống tử tế hơn, bớt đi những "bước chân xéo lên cỏ hoa".

câu 5

Bạn có thể chọn một trong các bài học sau (miễn là có lý giải phù hợp): Biết lắng nghe và quan sát để không gây ra những tổn thương dù là nhỏ nhất cho vạn vật.Trân trọng sự bao dung của thiên nhiên và những người xung quanh để sống trách nhiệm Đừng đợi đến khi mình bị tổn thương mới bắt đầu học cách ngừng làm đau người khác.