Lê Thanh Trường
Giới thiệu về bản thân
Văn bản nhắc nhở chúng ta biết tôn trọng sự khác biệt và nhìn nhận mọi thứ công bằng hơn trong cuộc sống.
Trong cuộc sống, có những sự việc tưởng chừng rất bình thường nhưng lại để lại trong lòng ta những ấn tượng sâu sắc. Đối với em, một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên được thưởng thức một bát phở gà nóng hổi trong một buổi sáng se lạnh. Hôm ấy, trời còn sớm, không khí mát lành và có chút se se lạnh. Em theo mẹ ra chợ. Sau khi mua sắm xong, mẹ dắt em vào một quán phở nhỏ ven đường. Quán không lớn, chỉ vài chiếc bàn gỗ đơn sơ, nhưng lại đông khách. Hương thơm của nước dùng lan tỏa khắp không gian, khiến em cảm thấy vừa tò mò vừa háo hức. Khi bát phở gà được bưng ra, trước mắt em là một làn khói nghi ngút. Sợi bánh phở trắng mềm, thịt gà vàng óng, điểm thêm chút hành lá xanh mướt. Em thử húp một thìa nước dùng, vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhẹ nhàng mà đậm đà. Thịt gà không hề “nhạt” như lời người ta thường nói, mà mềm, thơm và rất vừa miệng. Mọi thứ hòa quyện với nhau thật hài hòa, tạo nên một hương vị khó quên. Ngồi ăn bên mẹ, em cảm thấy ấm áp lạ thường. Không chỉ vì bát phở nóng, mà còn vì tình cảm gia đình giản dị mà yêu thương. Mẹ vừa ăn vừa kể chuyện, thi thoảng lại gắp thêm thịt cho em. Khoảnh khắc ấy tuy đơn giản nhưng khiến em nhớ mãi. Sau lần đó, em nhận ra rằng không nên vội vàng đánh giá một điều gì chỉ qua lời người khác. Phở gà – món ăn từng bị chê là “nhạt” – lại mang đến cho em một trải nghiệm tuyệt vời. Mỗi món ăn, mỗi sự việc đều có giá trị riêng nếu ta biết cảm nhận bằng chính trái tim mình. Kỉ niệm về bát phở gà buổi sáng hôm ấy sẽ luôn ở lại trong em như một dấu ấn đẹp. Nó không chỉ là hương vị của một món ăn, mà còn là hương vị của tình thân và bài học về cách nhìn nhận cuộc sống.
Trong cuộc sống, có những sự việc tưởng chừng rất bình thường nhưng lại để lại trong lòng ta những ấn tượng sâu sắc. Đối với em, một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên được thưởng thức một bát phở gà nóng hổi trong một buổi sáng se lạnh. Hôm ấy, trời còn sớm, không khí mát lành và có chút se se lạnh. Em theo mẹ ra chợ. Sau khi mua sắm xong, mẹ dắt em vào một quán phở nhỏ ven đường. Quán không lớn, chỉ vài chiếc bàn gỗ đơn sơ, nhưng lại đông khách. Hương thơm của nước dùng lan tỏa khắp không gian, khiến em cảm thấy vừa tò mò vừa háo hức. Khi bát phở gà được bưng ra, trước mắt em là một làn khói nghi ngút. Sợi bánh phở trắng mềm, thịt gà vàng óng, điểm thêm chút hành lá xanh mướt. Em thử húp một thìa nước dùng, vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhẹ nhàng mà đậm đà. Thịt gà không hề “nhạt” như lời người ta thường nói, mà mềm, thơm và rất vừa miệng. Mọi thứ hòa quyện với nhau thật hài hòa, tạo nên một hương vị khó quên. Ngồi ăn bên mẹ, em cảm thấy ấm áp lạ thường. Không chỉ vì bát phở nóng, mà còn vì tình cảm gia đình giản dị mà yêu thương. Mẹ vừa ăn vừa kể chuyện, thi thoảng lại gắp thêm thịt cho em. Khoảnh khắc ấy tuy đơn giản nhưng khiến em nhớ mãi. Sau lần đó, em nhận ra rằng không nên vội vàng đánh giá một điều gì chỉ qua lời người khác. Phở gà – món ăn từng bị chê là “nhạt” – lại mang đến cho em một trải nghiệm tuyệt vời. Mỗi món ăn, mỗi sự việc đều có giá trị riêng nếu ta biết cảm nhận bằng chính trái tim mình. Kỉ niệm về bát phở gà buổi sáng hôm ấy sẽ luôn ở lại trong em như một dấu ấn đẹp. Nó không chỉ là hương vị của một món ăn, mà còn là hương vị của tình thân và bài học về cách nhìn nhận cuộc sống.