Nguyễn Việt Anh
Giới thiệu về bản thân
Trần Tế Xương là nhà thơ trào phúng nổi tiếng của văn học Việt Nam cuối thế kỉ XIX – đầu thế kỉ XX. Thơ ông sắc sảo, giàu tính châm biếm, đả kích sâu cay những thói hư tật xấu trong xã hội thực dân nửa phong kiến. Bài thơ Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy.
Ngay từ nhan đề, tác giả đã thể hiện rõ thái độ mỉa mai, châm biếm đối tượng được nói tới. “Ông đồ” vốn là hình ảnh gắn liền với chữ nghĩa, đạo đức và lễ nghi phong kiến. Thế nhưng qua cái nhìn của Trần Tế Xương, ông đồ Bốn hiện lên với nhiều nét lố lăng, giả tạo, làm mất đi vẻ trang nghiêm vốn có.
Ở những câu thơ đầu, tác giả đặt ra hàng loạt câu hỏi mang tính giễu cợt: “Hỏi thăm quê quán ở nơi mô? / Không học mà sao cũng gọi đồ?”. Những câu hỏi tưởng như ngây thơ nhưng thực chất lại là lời châm biếm sâu cay, bóc trần sự thật rằng ông đồ này không có thực học nhưng vẫn khoác lên mình danh xưng trí thức. Qua đó, tác giả phê phán thói học giả, danh hão trong xã hội đương thời.
Tiếp đó, Trần Tế Xương tập trung khắc họa ngoại hình và cách ăn nói của nhân vật. Ông đồ xuất hiện với áo quần chải chuốt, cách nói năng “nhẹ nhàng nhắc giọng Ngô”, cố tình bắt chước lối nói của người Hoa để tỏ ra sang trọng. Tuy nhiên, tất cả chỉ làm nổi bật sự kệch cỡm, lố bịch, cho thấy bản chất rỗng tuếch bên trong.
Hai câu thơ cuối càng làm rõ hơn sự châm biếm của tác giả. Sau khi quan sát kĩ, nhà thơ phát hiện ra ông đồ thực chất chỉ là một người bán sắt tầm thường. Những chi tiết như “mũi nó gồ gồ, trán nó giô” vừa mang tính miêu tả, vừa có giá trị đả kích, khiến hình tượng nhân vật trở nên nực cười và đáng phê phán.
Qua bài thơ, Trần Tế Xương không chỉ giễu cợt một cá nhân cụ thể mà còn lên án cả một lớp người sính danh, giả dối trong xã hội. Tác phẩm thể hiện thái độ phê phán mạnh mẽ, tiếng cười trào phúng sắc bén và tấm lòng đau đáu của nhà thơ trước sự suy đồi của đạo đức và học vấn đương thời.
Là một học sinh, em luôn cố gắng học tập chăm chỉ để mai sau góp phần xây dựng đất nước. Em tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa, uống nước nhớ nguồn do nhà trường tổ chức. Em luôn có ý thức giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và bảo vệ môi trường sống xung quanh. Trong tương lai, em sẽ không ngừng rèn luyện đạo đức, nâng cao tri thức để trở thành người công dân có ích. Đó chính là cách em thể hiện tinh thần yêu nước của mình.
Bài thơ Chạy giặc của Nguyễn Đình Chiểu gửi gắm thông điệp lên án tội ác của thực dân xâm lược đã gây ra cảnh tan hoang, đau thương cho quê hương, đất nước và nhân dân. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi xót xa, căm phẫn trước cảnh nước mất, nhà tan, đồng thời bộc lộ lòng yêu nước sâu sắc và niềm thương cảm đối với cuộc sống lầm than của người dân vô tội.
**Bài văn phân tích bài thơ “Bạn đến chơi nhà” – Nguyễn Khuyến**
Nguyễn Khuyến là nhà thơ của làng quê Việt Nam, của tình bạn, tình quê hồn hậu và sâu sắc. Bài thơ **“Bạn đến chơi nhà”** là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện tâm hồn chân thật, tình bạn trong sáng, cũng như phong cách nghệ thuật mộc mạc mà tinh tế của ông.
Ngay từ câu mở đầu:
*“Đã bấy lâu nay bác tới nhà”*
nhà thơ bộc lộ niềm vui mừng, xúc động khi người bạn lâu ngày mới đến thăm. Câu thơ vừa như một lời chào thân mật, vừa gợi tình cảm chân thành, gần gũi giữa hai người bạn tri âm.
Từ câu thứ hai đến câu thứ bảy, tác giả liệt kê hàng loạt những cái “không có”, “không tiện” trong cảnh nhà:
*“Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có...”*
Hệ thống hình ảnh trong các câu thơ rất quen thuộc, gần gũi với đời sống thôn quê. Những cái thiếu thốn được kể ra với giọng điệu hóm hỉnh, tự nhiên, không gượng gạo. Chính sự nghèo khó ấy lại trở thành chất liệu để Nguyễn Khuyến thể hiện cái chân thật, giản dị của người nông dân và tình bạn không hề vụ lợi, không cần lễ vật hay hình thức.
Đỉnh cao của bài thơ nằm ở câu kết:
*“Bác đến chơi đây, ta với ta.”*
Câu thơ ngắn gọn nhưng chứa chan cảm xúc. “Ta với ta” không chỉ là hai con người tri kỷ mà còn là hai tâm hồn đồng điệu, thấu hiểu nhau không cần lời nói, không cần vật chất. Ở đó, tình bạn vượt lên trên mọi giới hạn đời thường, trở thành biểu tượng của sự gắn bó chân thành, thanh cao.
Về **nghệ thuật**, bài thơ sử dụng thể thất ngôn bát cú Đường luật chặt chẽ nhưng mang âm hưởng dân dã, tự nhiên. Cách dùng từ giản dị, giọng điệu hóm hỉnh, tình cảm, cùng với nghệ thuật liệt kê và điệp cấu trúc đã làm nổi bật vẻ đẹp hồn nhiên, chân thật của tình bạn và con người Nguyễn Khuyến.
Tóm lại, **“Bạn đến chơi nhà”** là một bài thơ mẫu mực cho phong cách thơ Nôm Nguyễn Khuyến: mộc mạc, sâu sắc, chan chứa nghĩa tình. Qua bài thơ, ta cảm nhận được vẻ đẹp của tình bạn chân thành và tâm hồn thanh cao, giản dị của một nhà nho yêu người, yêu cuộc sống quê hương.
Sống hòa hợp với thiên nhiên mang lại cho con người cảm giác thanh thản, bình yên và hạnh phúc. Khi con người biết gắn bó, yêu quý và trân trọng thiên nhiên, cuộc sống trở nên giản dị mà ý nghĩa hơn. Như trong bài thơ *“Chiều xuân ở thôn Trừng Mại”*, cảnh vật và con người hòa quyện vào nhau trong nhịp sống lao động nhẹ nhàng, ấm áp. Thiên nhiên không chỉ nuôi dưỡng con người về vật chất mà còn bồi đắp tâm hồn, giúp con người thêm yêu cuộc sống, yêu lao động. Sống hòa hợp với thiên nhiên cũng là cách để gìn giữ môi trường, bảo vệ cuộc sống hôm nay và mai sau. Vì thế, mỗi người chúng ta cần có ý thức sống thân thiện, hài hòa với thiên nhiên xung quanh.
Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ trên nói về việc: vào một buổi chiều mưa phùn có người đang mặc chiếc áo ngắn giục trâu cày