Dương Tú Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Tú Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2: những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh trên sườn núi cheo leo.

Câu 3: 2 từ láy là: êm ả, vặn vẹo.

Nghĩa: êm ả là dịu dàng và êm ái. Nghĩa: vặn vẹo là cong lại, không thẳng.

Câu 4: nhân vật "tôi" thể hiện được cảm xúc, suy nghĩ, hành động như con người.

Câu 5: em rút ra được bài học là tình yêu thương và sự quan tâm của mẹ là vô giá nhưng mẹ không phải lúc nào cũng ở bên mình được sẽ tới lúc mình phải rời xa vòng tay của mẹ mới có thể trưởng thành và lớn lên được.

Câu 1: câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ nhất

Câu 2: 2 từ láy là: huênh hoàng, lanh lảnh.

Câu 3: Vì truyện đồng thoại là truyện viết cho trẻ em thường có các nhân vật là con vật hoặc đồ vật. Các con vật hoặc đồ vật được nhân hóa giống như con người, vừa có đặc điểm của con người vừa có đặc điểm của con vật hoặc đồ vật.

Câu 4: Em không đồng tình với vẹt vì bắt chước là một việc rất xấu như vậy còn gây ra sự khó chịu cho người khác.

Câu 5: từ câu chuyện trên em rút ra được bài học là : không nên kiêu căng và khó chịu nên biết lắng nghe những điều góp ý của mọi người xung quanh và cũng không nên bắt chước khiến người khác phải khó chịu và gây ra thù hằn với những người xung quanh. Nên biết phép lịch sự.

Bài làm

Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm buồn khó quên, và đối với em, trải nghiệm buồn nhất nhưng cũng đáng nhớ nhất là lần em làm mất con mèo nhỏ mà em rất yêu quý.

Ngày ấy, em được mẹ tặng cho một con mèo tam thể vào dịp sinh nhật. Em đặt tên nó là Miu. Miu rất dễ thương, lông mềm và đôi mắt vàng óng như mật. Mỗi ngày đi học về, em đều chạy ngay đến ôm Miu, chơi đùa và kể cho nó nghe mọi chuyện. Miu như một người bạn thân thiết, lặng lẽ bên em khi em vui cũng như khi em buồn. Thế rồi, một buổi chiều, khi em đang mải làm bài tập, em quên không đóng cửa cổng. Lúc nhận ra thì Miu đã chạy đi đâu mất. Em hốt hoảng đi tìm khắp nơi, gọi tên nó khản cả giọng, nhưng chỉ có tiếng gió đáp lại. Đêm đó, em đã khóc rất nhiều. Những ngày sau, em vẫn ra cổng đứng chờ, hi vọng Miu sẽ quay về, nhưng điều đó đã không xảy ra. Mất Miu là một nỗi buồn lớn, nhưng cũng từ đó em học được bài học quý giá: phải biết trân trọng và có trách nhiệm hơn với những gì mình yêu thương. Em hiểu rằng, đôi khi chỉ một chút lơ đãng cũng có thể khiến ta đánh mất điều quan trọng. Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy một con mèo nhỏ, em lại nhớ đến Miu. .

Nỗi buồn năm ấy đã giúp em trưởng thành hơn, biết yêu thương và quan tâm đến người khác nhiều hơn.

Câu 1: Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2: không biết ai là người trồng cây hoa lan chỉ biết nó đã có từ lâu lắm rồi

Câu 3: Biện pháp tu từ trong câu trên là nhân hóa

Nhân hoá ở chỗ: "cả cây hoa lan..."

Tác dụng: làm tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu văn thêm sinh động hấp dẫn. Làm cho đồ vật,con vật trở nên giống con người và vừa mang đặc điểm của con người vừa mang đặc điểm của con vật, đồ vật.

Câu 4: Vì Hà nhớ đến ông và cây hoa lan cũng là món đồ mà ông yêu quý nhất.

Câu 5: gia đình là nơi để về, là nơi để mỗi khi mà vui và buồn đều có thể chia sẻ. Gia đình đứng ở dưới góc nhìn mỗi người mỗi khác. Nhưng khi chúng ta vẫn còn có gia đình thì hãy yêu thương và dành nhiều thời gian hơn cho người thân trong gia đình.

Câu 1:

Bài làm Thói bắt chước, nếu không có sự chọn lọc và suy xét, có thể trở thành một tác hại khôn lường đối với con người. Khi ta chỉ biết noi theo người khác một cách mù quáng, ta dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân, sự độc đáo và sáng tạo vốn có. Việc này không chỉ khiến ta trở thành một "bản sao" nhạt nhòa, thiếu chiều sâu mà còn kìm hãm sự phát triển tư duy và khả năng tự lập. Hậu quả là ta dễ dàng lạc lối, phụ thuộc vào ý kiến người khác, mất đi khả năng đưa ra quyết định cho chính mình và không tìm thấy được hạnh phúc đích thực. Thậm chí, nếu bắt chước những thói xấu, hành vi tiêu cực, ta còn có thể gây tổn thương cho bản thân và người xung quanh, dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng cho xã hội.

Câu 2:

Bài làm

Vào một ngày hè năm em học lớp năm, em đã có một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa, để lại trong em những bài học quý giá về lòng nhân ái và sự sẻ chia. Đó là lần em cùng mẹ tham gia phát quà từ thiện cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn ở vùng cao. Mẹ em là một tình nguyện viên tích cực tham gia các hoạt động xã hội. Vì vậy, khi mẹ ngỏ lời muốn em cùng tham gia chuyến đi này, em đã rất hào hứng. Sáng sớm hôm ấy, chúng em cùng nhiều cô chú tình nguyện viên khác tập trung tại điểm hẹn, chuẩn bị những thùng quà gồm quần áo ấm, sách vở, đồ dùng học tập và một ít bánh kẹo. Sau đó, cả đoàn lên xe khởi hành. Chuyến đi kéo dài vài tiếng đồng hồ, khi xe đến nơi, khung cảnh hiện ra trước mắt em khiến em không khỏi xúc động. Đó là một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong núi, những ngôi nhà xiêu vẹo, xập xệ, nằm lọt thỏm giữa cảnh vật nghèo khó. Nơi đây, những đứa trẻ với ánh mắt ngây thơ, trong trẻo nhưng lại mang trên mình những bộ quần áo cũ kỹ, rách rưới. Nhìn thấy chúng em, những đứa trẻ ùa ra chào đón với nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên. Chúng em nhanh chóng phát quà cho các em nhỏ. Ai nấy đều nhận quà với sự biết ơn chân thành, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Em đã tận tay trao cho một em bé gái một chiếc áo ấm. Em nhìn đôi bàn tay nhỏ bé, gầy gò của em ấy run run đón nhận món quà, đôi mắt em ấy ánh lên niềm hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy, em cảm thấy trái tim mình dâng trào một cảm xúc khó tả. Em nhận ra rằng, mình thật may mắn khi có một cuộc sống đủ đầy, ấm áp, và em càng trân trọng những gì mình đang có. Buổi chiều hôm đó, chúng em còn được tham gia các hoạt động vui chơi cùng các em nhỏ, lắng nghe những câu chuyện về cuộc sống của các em. Dù khó khăn, thiếu thốn, nhưng các em vẫn giữ được sự hồn nhiên, lạc quan và khao khát được học hỏi. Trên đường trở về, lòng em trĩu nặng những suy nghĩ. Chuyến đi này không chỉ giúp em hiểu hơn về hoàn cảnh của những mảnh đời kém may mắn, mà còn dạy cho em bài học quý giá về lòng nhân ái, sự sẻ chia và biết ơn. Em hiểu rằng, hạnh phúc không chỉ đến từ việc nhận, mà còn đến từ việc cho đi. Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, trưởng thành hơn để có thể đóng góp nhiều hơn nữa cho cộng đồng, để mang lại nụ cười cho những mảnh đời bất hạnh. Trải nghiệm ấy đã khắc sâu vào tâm trí em, trở thành một bài học ý nghĩa, định hình nên nhân cách và lối sống của em sau này.

Bài làm

Chắc hẳn ai khi học dưới mái trường tiểu học thân yêu đều có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ, và em cũng như vậy. Kí ức tươi đẹp về ngày đầu tiên đến trường tiểu học luôn ghi dấu trong trái tim em. Ngày hôm đó, em bước vào lớp 1 với bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn: vừa hồi hộp, lo lắng, lại vừa xen lẫn sự tò mò, háo hức. Ngôi trường tiểu học của em thật khang trang, sạch đẹp với những hành lang dài, những dãy phòng học cao tầng và một sân trường rộng rãi. Ngay từ cổng trường, em đã bị thu hút bởi tiếng trống trường vang lên rộn rã, như một lời chào đón nồng nhiệt. Trong buổi học đầu tiên, em được gặp cô giáo chủ nhiệm tên Mai. Cô có dáng người nhỏ nhắn, nụ cười hiền hậu và giọng nói ấm áp. Cô đã kiên nhẫn cầm tay em tập viết những nét chữ đầu tiên, chỉ cho em cách cầm bút sao cho đúng. Mỗi khi em viết sai, cô lại ân cần sửa lại, động viên em cố gắng. Cô còn dạy chúng em những bài hát vui nhộn, những trò chơi tập thể lí thú trong giờ ra chơi. Em còn nhớ mãi buổi dã ngoại đầu tiên của lớp ở một nông trại gần thành phố. Đó là lần đầu tiên em được tận mắt nhìn thấy những chú bò sữa, được tự tay vắt sữa và học cách trồng rau. Em cùng với bạn thân của mình đã có những khoảnh khắc thật vui vẻ khi cùng nhau khám phá thế giới thiên nhiên. Buổi dã ngoại không chỉ mang lại cho em những kiến thức mới lạ mà còn giúp em biết thêm nhiều điều bổ ích về cuộc sống. Trải qua những năm tháng học tập dưới mái trường tiểu học, em đã có biết bao kỉ niệm đẹp đẽ về thầy cô, bạn bè. Những bài học quý báu, những trò chơi vui nhộn, những lần được cô giáo khen ngợi hay những lần cùng bạn bè vượt qua khó khăn... tất cả đều là những hành trang quý giá mà em sẽ mang theo trên suốt chặng đường trưởng thành của mình. Những kỉ niệm ấy, dù thời gian có trôi đi, vẫn sẽ mãi là một phần kí ức tươi đẹp trong trái tim em.