PHẠM NHƯ QUỲNH
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng giữa khung cảnh làng quê yên bình mà thấm đượm nỗi chờ mong. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối gợi nên một không gian mênh mang, tĩnh lặng. “Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non” – ánh trăng non mỏng manh ấy không chỉ làm sáng bầu trời quê mà còn như soi rõ nỗi lòng của đứa trẻ đang ngóng đợi mẹ. Cánh đồng rộng lớn khiến bóng mẹ như lẫn vào màn đêm, làm cho sự chờ đợi càng thêm da diết. Em bé nhìn vầng trăng mà chưa thấy mẹ về, chi tiết giản dị nhưng chất chứa bao nỗi nhớ thương và lo lắng.Căn nhà tranh với “ngọn lửa bếp chưa nhen” và sự trống trải càng làm nổi bật cảm giác thiếu vắng hơi ấm của mẹ. Ngôi nhà vốn là nơi sum họp, nhưng khi mẹ chưa về, tất cả trở nên im lặng và hiu quạnh. Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên nét đẹp thân thuộc của làng quê, đồng thời như những đốm sáng nhỏ bé xua bớt bóng tối và thắp lên niềm hi vọng. Em bé nhìn đom đóm bay mà chờ tiếng bàn chân mẹ – âm thanh quen thuộc báo hiệu sự bình yên. Đặc biệt, hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ở phía đồng xa” đã gợi lên bao nhọc nhằn, vất vả của người mẹ nông dân. Mẹ lặng lẽ làm việc giữa đêm khuya, hi sinh thầm lặng vì con.Khi “trời về khuya lung linh trăng vườn hoa mận trắng”, cảnh vật trở nên sáng hơn, đẹp hơn, nhưng nỗi đợi chờ vẫn còn đọng lại trong lòng đứa trẻ, đến mức “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Qua bài thơ, em càng thấm thía tình yêu thương bao la và sự hi sinh lớn lao của mẹ. Những câu thơ mộc mạc mà giàu cảm xúc đã nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng mẹ nhiều hơn, bởi mẹ luôn là điểm tựa ấm áp nhất trong cuộc đời mỗi người.
Bài thơ đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng giữa khung cảnh làng quê yên bình mà thấm đượm nỗi chờ mong. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối gợi nên một không gian mênh mang, tĩnh lặng. “Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non” – ánh trăng non mỏng manh ấy không chỉ làm sáng bầu trời quê mà còn như soi rõ nỗi lòng của đứa trẻ đang ngóng đợi mẹ. Cánh đồng rộng lớn khiến bóng mẹ như lẫn vào màn đêm, làm cho sự chờ đợi càng thêm da diết. Em bé nhìn vầng trăng mà chưa thấy mẹ về, chi tiết giản dị nhưng chất chứa bao nỗi nhớ thương và lo lắng.Căn nhà tranh với “ngọn lửa bếp chưa nhen” và sự trống trải càng làm nổi bật cảm giác thiếu vắng hơi ấm của mẹ. Ngôi nhà vốn là nơi sum họp, nhưng khi mẹ chưa về, tất cả trở nên im lặng và hiu quạnh. Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên nét đẹp thân thuộc của làng quê, đồng thời như những đốm sáng nhỏ bé xua bớt bóng tối và thắp lên niềm hi vọng. Em bé nhìn đom đóm bay mà chờ tiếng bàn chân mẹ – âm thanh quen thuộc báo hiệu sự bình yên. Đặc biệt, hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ở phía đồng xa” đã gợi lên bao nhọc nhằn, vất vả của người mẹ nông dân. Mẹ lặng lẽ làm việc giữa đêm khuya, hi sinh thầm lặng vì con.Khi “trời về khuya lung linh trăng vườn hoa mận trắng”, cảnh vật trở nên sáng hơn, đẹp hơn, nhưng nỗi đợi chờ vẫn còn đọng lại trong lòng đứa trẻ, đến mức “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Qua bài thơ, em càng thấm thía tình yêu thương bao la và sự hi sinh lớn lao của mẹ. Những câu thơ mộc mạc mà giàu cảm xúc đã nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng mẹ nhiều hơn, bởi mẹ luôn là điểm tựa ấm áp nhất trong cuộc đời mỗi người.
Bài thơ đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng giữa khung cảnh làng quê yên bình mà thấm đượm nỗi chờ mong. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối gợi nên một không gian mênh mang, tĩnh lặng. “Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non” – ánh trăng non mỏng manh ấy không chỉ làm sáng bầu trời quê mà còn như soi rõ nỗi lòng của đứa trẻ đang ngóng đợi mẹ. Cánh đồng rộng lớn khiến bóng mẹ như lẫn vào màn đêm, làm cho sự chờ đợi càng thêm da diết. Em bé nhìn vầng trăng mà chưa thấy mẹ về, chi tiết giản dị nhưng chất chứa bao nỗi nhớ thương và lo lắng.Căn nhà tranh với “ngọn lửa bếp chưa nhen” và sự trống trải càng làm nổi bật cảm giác thiếu vắng hơi ấm của mẹ. Ngôi nhà vốn là nơi sum họp, nhưng khi mẹ chưa về, tất cả trở nên im lặng và hiu quạnh. Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên nét đẹp thân thuộc của làng quê, đồng thời như những đốm sáng nhỏ bé xua bớt bóng tối và thắp lên niềm hi vọng. Em bé nhìn đom đóm bay mà chờ tiếng bàn chân mẹ – âm thanh quen thuộc báo hiệu sự bình yên. Đặc biệt, hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ở phía đồng xa” đã gợi lên bao nhọc nhằn, vất vả của người mẹ nông dân. Mẹ lặng lẽ làm việc giữa đêm khuya, hi sinh thầm lặng vì con.Khi “trời về khuya lung linh trăng vườn hoa mận trắng”, cảnh vật trở nên sáng hơn, đẹp hơn, nhưng nỗi đợi chờ vẫn còn đọng lại trong lòng đứa trẻ, đến mức “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Qua bài thơ, em càng thấm thía tình yêu thương bao la và sự hi sinh lớn lao của mẹ. Những câu thơ mộc mạc mà giàu cảm xúc đã nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng mẹ nhiều hơn, bởi mẹ luôn là điểm tựa ấm áp nhất trong cuộc đời mỗi người.