NGUYỄN ĐỨC TUẤN VŨ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN ĐỨC TUẤN VŨ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ trên đã để lại trong em một nỗi xúc động nhẹ nhàng mà thấm thía về tình mẹ và sự chờ đợi của tuổi thơ. Chỉ với những hình ảnh giản dị của làng quê – ruộng lúa, vầng trăng non, căn nhà tranh, đom đóm ngoài ao – tác giả đã mở ra một không gian tĩnh lặng, nơi nỗi nhớ và tình yêu thương dường như lan tỏa trong từng câu chữ. Đọc những dòng thơ ấy, em có cảm giác như mình đang đứng trước hiên nhà, cùng em bé ngóng ra cánh đồng tối, lặng lẽ đợi mẹ trở về.

Hình ảnh “em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa” gợi lên một dáng ngồi nhỏ bé, cô đơn giữa không gian rộng lớn. Trời đã tối, “nửa vầng trăng non” treo lơ lửng trên đầu hè, ánh sáng yếu ớt càng làm nổi bật sự vắng lặng. Em bé nhìn trăng, nhưng điều em mong mỏi không phải là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà là bóng dáng của mẹ. Mẹ “lẫn trên cánh đồng”, đồng lúa “lẫn vào đêm” – hình ảnh ấy khiến em thấy thương vô cùng. Mẹ như hòa vào bóng tối, vào công việc nhọc nhằn, để lại phía sau căn nhà trống trải và đứa con thơ đang mòn mỏi đợi chờ.

Căn nhà chưa nhen lửa bếp càng làm rõ thêm sự thiếu vắng. Ngọn lửa – biểu tượng của sự ấm áp, sum vầy – vẫn chưa được thắp lên. Thay vào đó là ánh sáng leo lét của đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà. Những con đom đóm nhỏ bé ấy như thay mẹ thắp sáng khoảng không gian hiu quạnh. Em bé nhìn theo ánh sáng lập lòe ấy, nhưng điều em thực sự chờ là “tiếng bàn chân mẹ”. Chỉ một âm thanh “ì oạp phía đồng xa” cũng đủ làm trái tim em bé rung lên. Âm thanh ấy tuy mộc mạc, thô ráp nhưng lại ấm áp và thân thương vô cùng.

Đọc đến đây, em cảm nhận rõ sự vất vả của người mẹ nông dân. Mẹ phải lội bùn ngoài đồng đến khuya, khi “trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng” mới trở về. Không gian trắng xóa của hoa mận dưới ánh trăng tạo nên một vẻ đẹp yên bình, nhưng ẩn sau đó là bao nhọc nhằn. Em thấy thương mẹ – không chỉ người mẹ trong bài thơ mà còn cả mẹ của em và những người mẹ tảo tần khác. Các mẹ vẫn âm thầm làm việc, hy sinh để con có cuộc sống đủ đầy hơn.

Câu thơ cuối “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” khiến em bâng khuâng mãi. Em bé có thể đã ngủ quên trong khi chờ mẹ, nhưng nỗi đợi ấy dường như vẫn còn đó, vẫn nằm trong giấc mơ. Hình ảnh ấy thật đẹp và xúc động. Nó cho thấy tình yêu thương sâu đậm của đứa con dành cho mẹ, đồng thời khắc họa sự gắn bó thiêng liêng giữa mẹ và con. Mẹ trở về không chỉ mang theo mùi bùn đất của đồng ruộng mà còn mang theo sự ấm áp, xua tan trống trải của căn nhà.

Bài thơ khép lại nhưng trong em vẫn còn ngân nga cảm giác dịu dàng, man mác. Em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được nghe tiếng bước chân quen thuộc của mẹ, được mẹ bế vào lòng sau một ngày dài. Tình mẹ không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ như ánh trăng non, như đom đóm lập lòe trong đêm. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm nên vẻ đẹp bền bỉ và thiêng liêng nhất. Đọc xong bài thơ, em càng biết ơn mẹ hơn và tự nhủ phải yêu thương, trân trọng mẹ khi còn có thể, bởi phía sau mỗi ánh đèn đêm luôn là bóng dáng một người mẹ đang tảo tần vì con.

Bài thơ Mây và sóng Ta-go để lại trong em những cảm xúc dịu dàng và sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, em đã bị cuốn vào thế giới tưởng tượng đầy màu sắc của tuổi thơ – nơi có mây trên trời và sóng dưới biển đang rủ rê em bé đi chơi. Không gian ấy rộng lớn, khoáng đạt và tràn đầy sức hấp dẫn. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả những lời mời gọi ấy là hình ảnh người mẹ hiền – điểm tựa ấm áp khiến em bé sẵn sàng từ chối mọi cuộc vui để được ở bên mẹ.

Điều khiến em xúc động nhất chính là sự lựa chọn của em bé. Trước những lời mời đầy quyến rũ của mây và sóng – những cuộc phiêu lưu không giới hạn giữa bầu trời cao rộng và đại dương bao la – em bé vẫn khẽ lắc đầu. Lý do thật giản dị: “Mẹ mình đang đợi ở nhà.” Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ cho em cảm nhận được tình yêu mẹ con sâu nặng. Với em bé, hạnh phúc không nằm ở những điều xa xôi kỳ thú mà ở chính vòng tay mẹ. Em nhận ra rằng, tình mẫu tử chính là sợi dây bền chặt nhất, có thể giữ chân con người trước mọi cám dỗ của cuộc đời.

Bài thơ còn khiến em thích thú bởi cách tác giả xây dựng thế giới tưởng tượng thật trong trẻo và bay bổng. Khi không đi theo mây và sóng, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi riêng cùng mẹ: “Con là mây, mẹ là trăng”, “Con là sóng, mẹ là bến bờ.” Những hình ảnh ấy vừa đẹp vừa giàu ý nghĩa. Mây có thể bay khắp bầu trời nhưng vẫn quấn quýt bên trăng; sóng có thể vỗ muôn nơi nhưng cuối cùng vẫn tìm về bến bờ. Qua đó, em cảm nhận được sự gắn bó không thể tách rời giữa mẹ và con. Dù con có đi đâu, bay cao hay vươn xa đến đâu, mẹ vẫn luôn là nơi chốn bình yên để con trở về.

Sau khi đọc bài thơ, em thấy lòng mình trở nên dịu lại. Em nghĩ đến mẹ của mình – người luôn âm thầm dõi theo từng bước trưởng thành của con. Có những lúc em mải mê với thế giới riêng, với bạn bè hay những niềm vui bên ngoài mà quên mất rằng mẹ vẫn lặng lẽ chờ đợi ở nhà. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng tình yêu thương của mẹ là điều quý giá nhất, không gì có thể thay thế. Em hiểu rằng, dù cuộc sống có bao nhiêu điều mới mẻ, hấp dẫn, thì mái ấm gia đình và vòng tay mẹ vẫn là điểm tựa vững chắc nhất.

Mây và sóng không chỉ là một bài thơ viết cho thiếu nhi mà còn là bản ca ngợi tình mẫu tử dành cho mọi lứa tuổi. Tác phẩm giúp em nhận ra giá trị của sự gắn bó gia đình và dạy em biết trân trọng những khoảnh khắc giản dị bên mẹ. Khép lại bài thơ, trong em vẫn còn vang lên những âm thanh êm đềm của sóng biển, những áng mây trôi lững lờ trên bầu trời, và trên tất cả là hình ảnh người mẹ hiền dịu. Em cảm thấy biết ơn vì mình còn có mẹ để yêu thương và được yêu thương, và tự nhủ sẽ sống tốt hơn, ngoan hơn để xứng đáng với tình yêu bao la ấy.

Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm để lại trong em nhiều rung động sâu xa và lắng đọng. Đọc từng câu thơ, em cảm nhận được hình ảnh người mẹ hiện lên vừa gần gũi, giản dị, vừa thiêng liêng và lớn lao. Bài thơ không sử dụng những ngôn từ cầu kỳ mà chọn cách diễn đạt mộc mạc, chân thành, giống như chính tình mẹ – âm thầm mà bền bỉ, không phô trương mà vô cùng sâu nặng.

Ấn tượng nhất với em là hình ảnh những “quả” trong khu vườn của mẹ. Những trái cà, trái bí, trái mướp lớn lên nhờ công sức chăm bón của mẹ gợi ra biết bao vất vả nhọc nhằn. Qua hình ảnh ấy, em hiểu rằng mỗi thành quả trong cuộc đời con đều có bóng dáng của mẹ phía sau. Quả được nuôi lớn bằng mồ hôi, công sức; con được trưởng thành bằng tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng. Cách so sánh giữa “quả” và “con” thật tự nhiên mà thấm thía. Quả có thể chín dần theo thời gian, còn con thì lớn lên trong vòng tay mẹ, nhưng khi con trưởng thành cũng là lúc mẹ dần già yếu. Sự đối lập ấy khiến em không khỏi nghẹn ngào.

Em đặc biệt xúc động trước suy tư của người con khi nghĩ về mẹ: mẹ vẫn lặng lẽ chăm chút cho khu vườn, cho những “quả” của đời mình, trong khi thời gian cứ âm thầm trôi đi. Có một nỗi lo lắng xen lẫn biết ơn – lo vì mẹ ngày một già đi, biết ơn vì tình mẹ thì vẫn đầy đặn, vẹn nguyên. Bài thơ khiến em nhận ra rằng đôi khi trong guồng quay của cuộc sống, ta mải mê chạy theo những ước mơ riêng mà quên mất rằng ở phía sau luôn có mẹ dõi theo, hy sinh và chờ đợi.

Sau khi đọc bài thơ, em thấy lòng mình trầm lại. Em nghĩ đến mẹ của mình – người cũng hằng ngày tảo tần, lo toan cho gia đình. Có những việc mẹ làm tưởng chừng rất nhỏ bé như nấu một bữa cơm, giặt một bộ quần áo, hỏi han một câu chuyện, nhưng tất cả đều chứa đựng tình yêu thương vô điều kiện. Trước đây, có lúc em vô tâm, chưa thực sự hiểu hết những nhọc nhằn ấy. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc, giúp em biết trân trọng hơn những điều bình dị quanh mình.

Mẹ và quả không chỉ là lời tri ân của riêng nhà thơ dành cho mẹ mà còn là tiếng lòng chung của bao người con. Bài thơ khơi dậy trong em ý thức về trách nhiệm: phải sống tốt hơn, trưởng thành hơn để không phụ công lao sinh thành dưỡng dục. Em hiểu rằng mỗi chúng ta đều là “quả” trong khu vườn đời của mẹ. Nếu quả ngọt là niềm vui, là hạnh phúc, thì mẹ sẽ mãn nguyện biết bao. Chính vì thế, em tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện và yêu thương mẹ nhiều hơn khi còn có thể.

Khép lại bài thơ, dư âm vẫn còn đọng lại trong em như một lời thì thầm ấm áp. Đó là lời nhắc về tình mẫu tử thiêng liêng – thứ tình cảm giản dị mà vĩnh hằng, âm thầm mà bất diệt. Và em hiểu rằng, trong hành trình lớn lên của mỗi con người, mẹ luôn là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng những “quả” ngọt lành của cuộc đời.