HOÀNG THỊ HẢI DƯƠNG
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ ''Mẹ và quả'' của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng vủa người mẹ. Qua hình ảnh ẩn dụ đối lập giữa ''mẹ''-''quả'', tác giả khắc họa công lao to lớn của mẹ, nuôi dưỡng con khôn lớn bằng những giọt mồ hôi,'' lặn rồi lại mọc''.
Đọc bài thơ em xúc động trước hình ảnh mẹ lam lũ, bàn tay chai sần, chắt chiu vun trồng những mùa bí, bầu ngọt thơm, cũng như bao công sức nuôi lớn con thành người. Câu thơ ''Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên\Còn những bí và bầu thì lớn xuống'' tạo sự đối lập ấn tượng, nhấn mạnh sự hi sinh, bồi đắp yêu thương của mẹ để con vững bước vào đời. Mẹ không chỉ vun trồng quả ngọt trên giàn, mà còn trồng cả một thế hệ người con trưởng thành, cứng cáp.
Khổ thơ cuối mang lại cảm xúc nghẹn ngào, pha chút ân hận qua lời bộc bạch của nhân vật trữ tình: ''Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi\ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh''. Nỗi lo sợ ấy thật nhân văn, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc công ơn trời biển của mẹ, đồng thời là lời nhắc nhở bản thân cần phải trưởng thành, thành người có ích để đáp lại sự mong mỏi, hi sinh cả đời của mẹ.
Bài thơ sử dụng ngôn ngữ gần gũi, hình ảnh ẩn dụ độc đáo, gợi cảm, giúp em cảm nhận tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con. ''Mẹ và quả'' không chỉ ca ngợi tình mẫu tử, mà còn đánh thức trách nhiệm của mỗi người con: hãy yêu thương, trân trọng và đền đáp công ơn sinh thành khi còn có thể, để không bao giờ phải hối tiếc khi mẹ đã già yếu.