ĐẶNG PHÚ THÁI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐẶNG PHÚ THÁI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Đọc bài thơ "Chờ mẹ" của nhà thơ Vũ Quần Phương, lòng tôi trào dâng một nỗi xúc động nghẹn ngào trước bức tranh tình mẫu tử bình dị mà thiêng liêng. Bài thơ không chỉ vẽ nên một không gian làng quê tĩnh mịch mà còn lột tả chân thực tâm trạng đợi chờ đầy bâng khuâng của một đứa trẻ, qua đó tôn vinh sự tần tảo, hy sinh thầm lặng của người mẹ. Cảm xúc đầu tiên xâm chiếm tâm trí tôi là sự đồng cảm với nỗi cô đơn của em bé trong buổi chiều tà. Hình ảnh đứa trẻ ngồi bên hiên nhìn ra ruộng lúa khi "trời tối trên đầu hè" gợi lên một cảm giác trống trải đến lạ thường. Chi tiết "nửa vầng trăng non" xuất hiện như một chứng nhân cho thời gian đang trôi dần về đêm, nhấn mạnh sự nhỏ bé của em trước thiên nhiên bao la. Tôi cảm nhận được cái nhìn khắc khoải của em: em nhìn trăng, nhìn đồng nhưng mục đích cuối cùng chỉ là để tìm bóng hình mẹ. Câu thơ "Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm" là một hình ảnh đầy ám ảnh. Mẹ không chỉ đang làm việc, mà mẹ như đang hòa tan, tan chảy vào đất đai, vào bóng tối để đổi lấy sự sống cho con. Sự vất vả của mẹ được đo bằng độ mịt mù của đêm đen, khiến lòng tôi nhói lên một niềm thương cảm sâu sắc. Sự đợi chờ ấy càng trở nên da diết hơn khi tác giả miêu tả cảnh "căn nhà tranh trống trải""ngọn lửa bếp chưa nhen". Không gian tối tăm ấy vốn dĩ đáng sợ với một đứa trẻ, nhưng nỗi mong mẹ đã lấn át tất cả. Những chú đom đóm bay vào nhà như những đốm sáng nhỏ nhoi, lẻ loi càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng. Để rồi, đỉnh điểm của cảm xúc nằm ở âm thanh "ì oạp" của tiếng bàn chân mẹ lội bùn từ phía đồng xa. Đó là âm thanh của sự sống, của sự bình an. Với em bé, đó không chỉ là tiếng bước chân, mà là nhịp đập của hạnh phúc đang trở về. Khổ thơ cuối mang đến một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo: "Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng". Màu trắng của hoa mận như gột rửa hết những mệt nhọc, bùn lầy, đưa em bé vào giấc ngủ ngon trong vòng tay mẹ. Hình ảnh "nỗi đợi vẫn nằm mơ" là một cách nhân hóa tuyệt vời, cho thấy ngay cả trong giấc chiêm bao, tình yêu và sự gắn kết với mẹ vẫn vẹn nguyên, sâu nặng. Bài thơ đã chạm đến những rung cảm tinh tế nhất trong trái tim tôi về sự hy sinh vô bờ bến của người mẹ Việt Nam. Qua đó, tôi càng trân trọng hơn mái ấm gia đình và những giây phút được chờ đợi, được yêu thương.
Bài thơ “Mây và sóng” của đại thi hào Rabindranath Tagore là một bản hòa ca trong trẻo và sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, để lại trong tôi những cảm xúc khó quên. Ngay từ những dòng đầu tiên, tôi đã bị cuốn vào thế giới tưởng tượng đầy bay bổng của em bé qua cuộc đối thoại với những người “trên mây” và “trong sóng”. Cảm xúc đầu tiên hiện lên là sự đồng cảm với tâm hồn trẻ thơ đầy tò mò, ham học hỏi. Những lời mời gọi đến với “bình minh vàng”, “vầng trăng bạc” hay những chuyến ngao du khắp chốn không chỉ là tiếng gọi của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho những cám dỗ đầy hấp dẫn trong cuộc sống. Tuy nhiên, điều khiến tôi thực sự xúc động là cách em bé từ chối những lời mời ấy. Câu hỏi: "Nhưng làm sao mình rời mẹ mà đến được?" không chỉ đơn thuần là một thắc mắc, mà là lời khẳng định đanh thép về vị trí của mẹ trong lòng con. Đối với em, không có thiên đường nào rực rỡ bằng vòng tay mẹ, và không có chuyến đi nào hạnh phúc bằng việc được ở bên người. Càng đọc, tôi càng khâm phục trí tưởng tượng và tình yêu của em bé khi em tự sáng tạo ra những trò chơi mới. Trong thế giới riêng ấy, em là mây, mẹ là trăng; em là sóng, mẹ là bến bờ kỳ lạ. Những hình ảnh ẩn dụ này nâng tầm tình mẫu tử lên kích cỡ vũ trụ, bao la và vĩnh cửu. Mẹ không chỉ là người chăm sóc, mà còn là ánh sáng, là nơi nương tựa bình yên nhất trước mọi sóng gió cuộc đời. Khép lại bài thơ, dư âm về tiếng cười của mẹ con em bé vẫn như vang vọng đâu đây. Bài thơ đã dạy tôi một bài học giản dị mà sâu sắc: hạnh phúc không phải là điều gì đó xa xôi, bí ẩn mà nó nằm ngay trong những cử chỉ yêu thương và sự gắn bó giữa người thân trong gia đình. “Mây và sóng” thực sự là một bài ca bất diệt về lòng hiếu thảo, nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng và giữ gìn tình cảm ấm áp bên mẹ.
Trong kho tàng thi ca về tình mẫu tử, bài thơ “Mẹ và quả” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm để lại trong lòng người đọc những rung động sâu sắc và niềm suy tư trăn trở. Không dùng những lời lẽ hoa mỹ, tác giả chọn hình ảnh “quả” và “mẹ” làm trục cảm xúc xuyên suốt, tạo nên một bài ca vừa ấm áp, vừa xót xa về sự hy sinh vô điều kiện của đấng sinh thành. Mở đầu bài thơ, hình ảnh những mùa quả hiện ra như một quy luật tự nhiên: "Những mùa quả lặn rồi lại mọc". Nhưng trái ngược với sự tuần hoàn ấy, bàn tay mẹ – người trực tiếp chăm bón, vun trồng – lại dần gầy đi theo năm tháng. Hình ảnh đôi bàn tay mẹ được ví như những “ngôi sao” lặn vào da thịt, gợi lên vẻ đẹp của sự lao động miệt mài và sự tàn phá khắc nghiệt của thời gian. Đọc đến đây, tôi bỗng thấy sống mũi mình cay cay khi nhận ra rằng, mỗi trái chín thơm ngọt mà ta hái hôm nay đều được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của mẹ. Càng về cuối, mạch cảm xúc càng trở nên dồn nén khi tác giả đối diện với thực tế phũ phàng: quả thì lớn lên, còn mẹ thì ngày một già đi. Hình ảnh so sánh độc đáo "Chúng tôi là thứ quả sáu tháng / Mẹ vẫn trông cho chín đều" khiến tôi bừng tỉnh. Hóa ra, trong mắt mẹ, những đứa con dù đã trưởng thành vẫn mãi là những “trái non” cần được che chở, đợi chờ ngày “chín” về nhân cách và tâm hồn. Mẹ không chỉ trồng cây ăn quả cho đời, mà mẹ đang dùng cả cuộc đời mình để “trồng người”. Câu thơ cuối cùng: "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi / Mình vẫn còn là một thứ quả non xanh" thực sự là một cú chạm mạnh vào tâm thức. Từ “hoảng sợ” diễn tả một nỗi lòng đầy day dứt, một sự hối lỗi muộn màng của những đứa con đôi khi vô tâm trước sự già đi của mẹ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng thời gian không chờ đợi ai, và sự báo hiếu cần phải được thực hiện khi mẹ còn đủ sức để cảm nhận.