Nguyễn Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mỗi năm,trăng rằm tháng tám tròn đầy lòng em nôn nao chờ đón ngày tết trung thu.

Các anh chị thanh niên tất bật trang trí sân khấu và dải bóng bay đầy màu. Phông lớp in hình chị Hằng và chú cuội . Khi ông mặt trời đã khuất tiếng trống ếch vang lên “ tùng rinh rinh” trẻ em trong xóm đứa nào cũng có 1 chiếc đèn ông sao , cá chép … cùng nhau quanh sân hát” tết trung thu rước đèn đi chơi…” sau khi rước đèn nhà trường cho các lớp phá cỗ . Đêm hội kết thúc lúc gần 9:00 .

Qua sự kiện này em ko chỉ hiểu thêm về nét đẹp văn hoá truyền thống mà còn cảm thấy yêu mến trường lớp


Mỗi năm,trăng rằm tháng tám tròn đầy lòng em nôn nao chờ đón ngày tết trung thu.

Các anh chị thanh niên tất bật trang trí sân khấu và dải bóng bay đầy màu. Phông lớp in hình chị Hằng và chú cuội . Khi ông mặt trời đã khuất tiếng trống ếch vang lên “ tùng rinh rinh” trẻ em trong xóm đứa nào cũng có 1 chiếc đèn ông sao , cá chép … cùng nhau quanh sân hát” tết trung thu rước đèn đi chơi…” sau khi rước đèn nhà trường cho các lớp phá cỗ . Đêm hội kết thúc lúc gần 9:00 .

Qua sự kiện này em ko chỉ hiểu thêm về nét đẹp văn hoá truyền thống mà còn cảm thấy yêu mến trường lớp


Trong cuộc đời mỗi học sinh, thầy cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là những người dẫn đường tận tụy. Với tôi, kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm lớp 5 – cô Mai – và bài kiểm tra bị điểm kém năm đó là một trải nghiệm không bao giờ quên. Năm đó, tôi vốn là một học sinh khá giỏi, luôn tự tin vào khả năng toán học của mình. Tuy nhiên, sự chủ quan đã khiến tôi lơ là việc ôn tập cho bài thi giữa kỳ. Khi nhận kết quả, con số 4 đỏ chót nằm giữa trang giấy trắng khiến tôi bàng hoàng và sợ hãi. Tôi lo lắng về sự thất vọng của bố mẹ và sự chê cười của bạn bè. Suốt buổi chiều hôm đó, tôi ngồi gục đầu xuống bàn, nước mắt cứ chực trào ra. Đúng lúc ấy, cô Mai bước đến bên cạnh. Thay vì trách mắng sự cẩu thả của tôi trước cả lớp, cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi và khẽ nói: "Tan học, em ở lại gặp cô một chút nhé". Trong văn phòng vắng vẻ, cô không hề phê bình. Cô đẩy về phía tôi một tách trà ấm và bảo: "Ai cũng có lúc vấp ngã, quan trọng là em nhìn thấy gì từ con số 4 này". Cô kiên nhẫn giảng lại những phần kiến thức tôi đã làm sai, chỉ cho tôi thấy sự hổng kiến thức do tính tự mãn gây ra. Ánh mắt cô hiền từ nhưng cương quyết, như muốn tiếp thêm cho tôi sức mạnh để đối diện với sai lầm. Cô dặn: "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là khi em cho phép nó dừng bước chân mình". Lời động viên của cô như một luồng gió mới thổi bay sự tự ti trong tôi. Nhờ sự dạy bảo tận tình đó, tôi đã nỗ lực gấp bội và đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi cuối cấp. Trải nghiệm ấy đã dạy cho tôi bài học quý giá về sự khiêm tốn và lòng kiên trì. Hình ảnh cô Mai bên trang giáo án dưới ánh đèn muộn vẫn mãi là ngọn lửa ấm áp, soi sáng con đường trưởng thành của tôi. Tôi tự hứa sẽ luôn cố gắng để không phụ lòng tin yêu mà cô đã dành cho mình.


Trong cuộc đời mỗi học sinh, thầy cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là những người dẫn đường tận tụy. Với tôi, kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm lớp 5 – cô Mai – và bài kiểm tra bị điểm kém năm đó là một trải nghiệm không bao giờ quên. Năm đó, tôi vốn là một học sinh khá giỏi, luôn tự tin vào khả năng toán học của mình. Tuy nhiên, sự chủ quan đã khiến tôi lơ là việc ôn tập cho bài thi giữa kỳ. Khi nhận kết quả, con số 4 đỏ chót nằm giữa trang giấy trắng khiến tôi bàng hoàng và sợ hãi. Tôi lo lắng về sự thất vọng của bố mẹ và sự chê cười của bạn bè. Suốt buổi chiều hôm đó, tôi ngồi gục đầu xuống bàn, nước mắt cứ chực trào ra. Đúng lúc ấy, cô Mai bước đến bên cạnh. Thay vì trách mắng sự cẩu thả của tôi trước cả lớp, cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi và khẽ nói: "Tan học, em ở lại gặp cô một chút nhé". Trong văn phòng vắng vẻ, cô không hề phê bình. Cô đẩy về phía tôi một tách trà ấm và bảo: "Ai cũng có lúc vấp ngã, quan trọng là em nhìn thấy gì từ con số 4 này". Cô kiên nhẫn giảng lại những phần kiến thức tôi đã làm sai, chỉ cho tôi thấy sự hổng kiến thức do tính tự mãn gây ra. Ánh mắt cô hiền từ nhưng cương quyết, như muốn tiếp thêm cho tôi sức mạnh để đối diện với sai lầm. Cô dặn: "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là khi em cho phép nó dừng bước chân mình". Lời động viên của cô như một luồng gió mới thổi bay sự tự ti trong tôi. Nhờ sự dạy bảo tận tình đó, tôi đã nỗ lực gấp bội và đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi cuối cấp. Trải nghiệm ấy đã dạy cho tôi bài học quý giá về sự khiêm tốn và lòng kiên trì. Hình ảnh cô Mai bên trang giáo án dưới ánh đèn muộn vẫn mãi là ngọn lửa ấm áp, soi sáng con đường trưởng thành của tôi. Tôi tự hứa sẽ luôn cố gắng để không phụ lòng tin yêu mà cô đã dành cho mình.