Phạm Thùy Trâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Hai vợ chồng người thầy bói trong truyện ngụ ngôn cùng tên là bức tranh châm biếm sâu cay cho thói bảo thủ. Dù người chồng mù không thấy cờ phướn và người vợ điếc không nghe thấy trống kèn, cả hai đều cố chấp lấy khiếm khuyết của mình làm thước đo chân lý, khăng khăng cho mình là đúng. Cuộc cãi vã vô lý đến mức nực cười ấy là bài học đắt giá: khi đánh giá sự việc, con người cần có cái nhìn toàn diện, biết lắng nghe đa chiều, tránh áp đặt nhận thức chủ quan phiến diện để không tự biến mình thành trò cười.
Câu 2 :
Mạng xã hội ra đời với lời hứa hẹn kết nối thế giới, nhưng thực tế, nó đang dần khiến con người trở nên cô đơn hơn. Nhận định này hoàn toàn đúng đắn trong xã hội hiện đại.
Trước hết, thế giới ảo tạo ra những mối quan hệ hời hợt. Chúng ta dễ dàng có hàng ngàn "bạn bè" trên Facebook, nhưng lại thiếu vắng những cuộc trò chuyện sâu sắc, thấu cảm ngoài đời thực. Những nút "like", thả tim hay bình luận nhanh chóng chỉ mang lại sự thỏa mãn nhất thời, không thể thay thế cho hơi ấm của những cái ôm, ánh mắt hay sự sẻ chia trực diện.
Bên cạnh đó, việc quá chìm đắm vào màn hình điện thoại khiến con người dần đánh mất kỹ năng giao tiếp thực tế và thờ ơ với thế giới xung quanh. Thay vì tận hưởng khoảnh khắc hiện tại cùng gia đình, bạn bè, nhiều người lại dành thời gian để chụp ảnh, đăng tải và chờ đợi sự tương tác ảo.
Hơn thế nữa, mạng xã hội vô tình tạo ra sự so sánh tiêu cực. Khi thường xuyên nhìn thấy những hình ảnh lung linh, hoàn hảo của người khác, chúng ta dễ rơi vào trạng thái tự ti, cô lập và cảm thấy lạc lõng giữa thế giới.
Tóm lại, mạng xã hội chỉ là một công cụ. Nếu không biết làm chủ bản thân, sử dụng nó một cách có chừng mực, chúng ta sẽ tự đánh mất đi những kết nối chân thực. Để không trở nên cô đơn, mỗi người cần bước ra khỏi thế giới ảo, trân trọng và vun đắp cho những mối quan hệ thực tế trong cuộc sống hàng ngày.
Câu 1:Từ ngữ chỉ thời gian là "một hôm". Từ đó cho thấy thời gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn: Không xác định cụ thể.
Câu 2 : Sự kiện chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói (chồng đui, vợ điếc) tranh cãi về một đám tang trong khi người chồng chỉ nghe được âm thanh của trống kèn, còn người vợ chỉ thấy được cờ phướn.
Câu 3 : Điểm chung của hai nhân vật chính:
-Đều có khiếm khuyết.
-Luôn cho rằng quan điểm mình đưa ra là đúng .
Câu 4:– Đề tài: Bài học về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống.
Căn cứ :
+ Nhân vật chính trong câu chuyện: Hai vợ chồng nhà thầy bói.
+ Nội dung chính của văn bản: Hai vợ chồng người thầy bói – chồng thì đui, vợ thì điếc – cãi nhau vì mỗi người chỉ cảm nhận được một phần của sự thật (người chồng chỉ nghe thấy trống kèn, người vợ chỉ nhìn thấy cờ phướn).
Câu 5 : Em không đồng tình với ý kiến đó.
Giải thích: Không phải lúc nào cũng cần lắng nghe và tôn trọng mọi ý kiến, vì có những ý kiến sai lệch, thiếu căn cứ hoặc mang tính tiêu cực. Khi đó, ta cần biết chọn lọc và bảo vệ quan điểm đúng đắn của mình.
Ví dụ minh họa : Nếu một người bảo ta làm điều dại dột như gian lận trong kỳ thi để đạt được điểm cao thì ta cần phản đối.
Câu 1:
Kiến là nhân vật nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa trong câu chuyện ngụ ngôn. Ban đầu, con kiến gặp nguy hiểm khi rơi xuống suối, nhưng nó không từ bỏ cuộc sống, quẫy đạp điên cuồng để giữ mình nổi, thể hiện sự dũng cảm và nghị lực khi đối mặt với khó khăn. Đặc biệt, Kiến là người biết ơn chân thành: khi được chim Bồ Câu cứu sống, nó không quên ân tình, mà tìm cách trả ơn khi thấy bạn đang trong tầm ngắm của thợ săn. Với hành động cắn mạnh vào chân thợ săn, nó giúp Bồ Câu thoát chết, thể hiện sự tận tâm và lòng biết ơn thật thà. Cả hai đặc điểm này giúp Kiến trở thành biểu tượng của sự kiên cường và lòng biết ơn, gửi gắm bài học quý giá về cách sống với người khác.
Câu 2 :
Quan điểm cho rằng các lễ hội truyền thống ngày nay không còn phù hợp với cuộc sống hiện đại là một nhận định có phần phiến diện và chưa phản ánh hết giá trị cũng như vai trò của lễ hội trong xã hội đương đại. Trái lại, lễ hội truyền thống, khi được tổ chức và gìn giữ một cách đúng đắn, vẫn giữ nguyên giá trị cốt lõi, thậm chí còn trở nên cần thiết hơn trong bối cảnh xã hội hiện đại với nhiều biến động.
Trước hết, cần khẳng định rằng lễ hội truyền thống là một phần không thể tách rời của văn hóa dân tộc, là nơi lưu giữ và trao truyền những giá trị tinh thần, lịch sử, đạo đức từ thế hệ này sang thế hệ khác. Như các nhà nghiên cứu đã chỉ ra, lễ hội là sự tổng hợp các yếu tố tín ngưỡng, phong tục, nghi lễ, văn nghệ dân gian, là “cuộc sống thứ hai” nơi con người tìm về với cội nguồn, với những giá trị thiêng liêng, cao đẹp, hướng tới chân, thiện, mỹ. Trong một xã hội hiện đại với nhịp sống công nghiệp hối hả, con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của vật chất, đôi khi đánh mất sự kết nối với bản sắc văn hóa và các giá trị tinh thần. Lễ hội truyền thống chính là không gian để con người tạm gác lại những lo toan đời thường, tìm về với những giá trị cốt lõi, làm dịu đi những căng thẳng và nuôi dưỡng tâm hồn.
Thứ hai, lễ hội truyền thống có vai trò quan trọng trong việc cố kết cộng đồng và nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước. Khi tham gia lễ hội, mọi người từ nhiều vùng miền, tầng lớp khác nhau cùng tề tựu, chia sẻ chung một không khí thiêng liêng, cùng nhau thực hiện các nghi thức, cùng nhau vui chơi. Điều này không chỉ tạo ra sự gắn kết bền chặt giữa các thành viên trong cộng đồng mà còn khơi dậy niềm tự hào về lịch sử, về bản sắc văn hóa dân tộc. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, khi ranh giới giữa các nền văn hóa ngày càng mờ nhạt, việc duy trì và phát huy các lễ hội truyền thống giúp củng cố bản sắc văn hóa Việt Nam, tạo nên một “hệ giá trị lễ hội” làm nền tảng cho sự tồn tại và phát triển bền vững của cộng đồng.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng một số lễ hội hiện nay đang bộc lộ những mặt tiêu cực, gây ra những tranh cãi về sự phù hợp với xã hội hiện đại. Tình trạng thương mại hóa quá mức, lợi dụng lễ hội để trục lợi, các hành vi mê tín dị đoan, bạo lực, phản cảm xuất hiện ở một số nơi đã làm biến dạng ý nghĩa tốt đẹp ban đầu của lễ hội. Nhưng đây không phải là lỗi của bản chất lễ hội truyền thống, mà là do cách thức tổ chức và quản lý chưa thực sự hiệu quả. Các nhà nghiên cứu cũng đã chỉ ra rằng bản chất của văn hóa dân gian, trong đó có lễ hội, là luôn vận động và tiếp biến. Điều quan trọng là sự biến đổi đó phải hài hòa, vừa giữ được cốt lõi truyền thống, vừa sáng tạo những yếu tố mới phù hợp với đời sống đương đại, tránh xa các yếu tố tiêu cực, phản văn hóa.
Chính vì vậy, thay vì cho rằng lễ hội truyền thống không còn phù hợp, chúng ta cần nhìn nhận chúng như một di sản văn hóa cần được trân trọng, bảo tồn và phát huy một cách thông minh. Việc "làm mới" lễ hội, điều chỉnh các nghi thức cho phù hợp với thời đại, đồng thời kiên quyết bài trừ các biểu hiện tiêu cực là những hành động cần thiết để lễ hội tiếp tục tỏa sáng và giữ vững vai trò quan trọng trong đời sống tinh thần của người Việt Nam. Lễ hội truyền thống không hề lỗi thời, mà nó đang chứng tỏ khả năng thích ứng và giá trị bền vững của mình trước những biến đổi của cuộc sống hiện đại.
Câu 1: Theo văn bản, lễ hội đua thuyền độc mộc trên sông Pô Kô được tổ chức nhằm:− Giữ gìn văn hoá bản địa.− Tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.Câu 2: Chi tiết nói về vai trò của thuyền độc mộc trong kháng chiến: "Trong kháng chiến, những chiếc thuyền độc mộc đã trở thành phương tiện vận chuyển lương thực, đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc, góp phần làm nên thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.".Câu3:- Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh "Các đội thi tranh tài trong nội dung đua thuyền độc mộc".Tác dụng: + Giúp văn bản trở nên sinh động, hấp dẫn, giúp người đọc dễ hình dung về lễ hội. + Góp phần làm nổi bật không khí sôi nổi của lễ hội, đồng thời thể hiện nét đẹp văn hoá truyền thống và tinh thần đoàn kết của người dân Tây Nguyên. Câu 4 : − Biện pháp tu từ: Liệt kê (chở bộ đội, vật tư,...). - Tác dụng: + Làm rõ những đối tượng mà thuyền độc mộc vận chuyển. + Nhấn mạnh vai trò quan trọng của con thuyền độc mộc trong kháng chiến. Câu 5 : - Bảo tồn những giá trị văn hóa. - Việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hoá, giá trị thuyền thống còn góp phần làm cho đời sống tinh thần thêm phong phú. - Mỗi người đều phải có tính thần phát huy và bảo tồn văn hóa. Đó là những cách: tham gia các hoạt động văn hóa , quảng bá rộng rãi các lễ hội đến mọi người.
At school, I always try my best to save energy. First , I always turn off the light and fans before leaving the classroom. Second, I turn off computers and projects when we finish our lessons. I practice these good habits every day because they are very important. Saving energy helps reduce electricity costs for my school and protects the environment.
1 Students should use online resources for learning.
2 Although she didn't speak English well , she traveled alone to the UK.
1 The students are doing a science experiment in the lab now.
2 Space travel will become affordable for everyone in the future.
3 You shouldn't stay up late to watch TV programmes.