Phạm Thùy Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thùy Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Ngôi kể Câu chuyện "Con Vẹt Nghèo" được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện không trực tiếp tham gia vào câu chuyện mà đứng ngoài để quan sát và thuật lại mọi diễn biến, hành động, suy nghĩ của các nhân vật. Điều này thể hiện qua các cách dùng đại từ như "chú Vẹt", "nó", "ta" để chỉ nhân vật Vẹt và các nhân vật khác.

Câu 2: Từ láy Hai từ láy trong câu chuyện là: Khấp khởi: Diễn tả trạng thái hồi hộp, mong chờ, xen lẫn chút lo lắng khi sắp sửa tham gia một sự kiện quan trọng. Huênh hoang: Chỉ thái độ khoe khoang, tự cao tự đại về khả năng của bản thân một cách thái quá.

Câu 3: Thể loại truyện đồng thoại Câu chuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại vì các yếu tố sau: Nhân vật là loài vật: Câu chuyện xoay quanh cuộc sống và hành động của các loài vật như Vẹt, Vượn, Vịt, Chim Khuyên, Ếch, Gà Trống, Liếu Điếu, Chích Choè. Nhân vật mang đặc điểm và hành động của con người: Các loài vật trong truyện được nhân hóa, chúng có suy nghĩ, tình cảm, biết nói năng, biết tham gia các cuộc thi, có cảm xúc như vui, lo, tức giận, ngượng nghịu, và đặc biệt là có thói quen bắt chước như con người. Truyện có ý nghĩa giáo dục: Câu chuyện ngụ ý răn dạy, khuyên bảo con người về tầm quan trọng của việc giữ gìn bản sắc riêng, không nên a dua, bắt chước một cách vô thức.

Câu 3: Thể loại truyện đồng thoại Câu chuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại vì các yếu tố sau: Nhân vật là loài vật: Câu chuyện xoay quanh cuộc sống và hành động của các loài vật như Vẹt, Vượn, Vịt, Chim Khuyên, Ếch, Gà Trống, Liếu Điếu, Chích Choè. Nhân vật mang đặc điểm và hành động của con người: Các loài vật trong truyện được nhân hóa, chúng có suy nghĩ, tình cảm, biết nói năng, biết tham gia các cuộc thi, có cảm xúc như vui, lo, tức giận, ngượng nghịu, và đặc biệt là có thói quen bắt chước như con người. Truyện có ý nghĩa giáo dục: Câu chuyện ngụ ý răn dạy, khuyên bảo con người về tầm quan trọng của việc giữ gìn bản sắc riêng, không nên a dua, bắt chước một cách vô thức.

Câu 4: Thái độ với hành động bắt chước của Vẹt Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. Lý do là: Thiếu sáng tạo và bản sắc: Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng hót của người khác mà không có tiếng hót riêng, điều này khiến nó trở nên "nghèo nàn" về tài năng và bản sắc. Dẫn đến sự bối rối và xấu hổ: Khi bị yêu cầu cất lên tiếng hót của chính mình, Vẹt hoàn toàn lúng túng và không thể làm được, dẫn đến sự ngượng nghịu trước bạn bè. Không mang lại giá trị thực: Việc bắt chước chỉ là sao chép lại những gì đã có, không tạo ra cái mới và không thể hiện được cá tính độc đáo của bản thân. Trong cuộc sống, nếu chỉ biết bắt chước, con người sẽ khó có thể phát triển và tạo ra những giá trị riêng.

Câu 5: Bài học rút ra Từ câu chuyện "Con Vẹt Nghèo", em rút ra bài học quan trọng cho bản thân là: Trân trọng và phát huy những nét riêng của mình: Mỗi người đều có những tài năng, suy nghĩ và cá tính độc đáo. Thay vì chạy theo, sao chép người khác, chúng ta cần nhận thức, trau dồi và phát huy những khả năng sẵn có của bản thân để tạo nên giá trị riêng. Tránh lối sống a dua, hời hợt: Việc bắt chước một cách vô thức không chỉ làm mất đi bản sắc cá nhân mà còn cho thấy sự thiếu suy nghĩ, thiếu chiều sâu. Cần có sự tìm tòi, học hỏi có chọn lọc, biết chắt lọc và phát triển theo hướng tích cực, phù hợp với bản thân. Xây dựng sự tự tin vào chính mình: Sự tự tin đến từ việc hiểu rõ bản thân, chấp nhận những điểm mạnh và điểm yếu, và không ngừng nỗ lực để hoàn thiện. Khi có tiếng nói và phong cách riêng, chúng ta sẽ tự tin hơn trong mọi tình huống.

Trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc là những sự kiện đã để lại trong ta những bài học lớn lao, những cảm xúc mãnh liệt, và thay đổi cách ta nhìn nhận về cuộc sống. Dưới đây là một bài văn mẫu kể lại một trải nghiệm như vậy, tập trung vào chuyến đi tình nguyện.   Chuyến Đi Tình Nguyện Mùa Đông và Bài Học Về Sự Trân Trọng Trong hành trình trưởng thành của mình, em đã may mắn trải nghiệm nhiều chuyến đi xa. Nhưng chuyến đi tình nguyện mùa đông tại Thanh Hóa cùng chị gái hai ngày một đêm vừa qua là chuyến đi mà em cảm thấy có ý nghĩa nhất đối với mình, bởi nó đã mở ra cho em cánh cửa nhận thức về sự đủ đầy mà mình đang có.Nhưng cơn mưa lớn không ngăn được các hoạt động đã lên kế hoạch. Trong sự tiếp đón nồng hậu của bà con – những người có cuộc sống khó khăn mà giàu lòng nhân hậu, các anh chị cùng nhau thực hiện công việc. Em được tham gia cùng chị gái trong hoạt động trang trí tường cho ngôi trường tiểu học đã xuống cấp nơi đây. Khoác áo mưa và lội bùn trên con đường đất bị mưa làm cho trơn như bôi dầu, lần đầu tiên em cảm thấy mình may mắn thế nào khi được đến trường trên những con đường nhựa sạch sẽ, thoáng mát. Ngôi trường lụp xụp và tồi tàn vô cùng. Dù vậy, em đã ngạc nhiên khi những em học sinh, chỉ bé hơn em vài tuổi lại rất chăm chú nghe giảng. Không đồng phục trắng tinh, cặp sách, quần áo cũ kĩ, trong cơn mưa gió, các em vẫn tập trung học tập. Những ánh mắt hiếu kỳ, chăm chú tập trung lên tấm bảng cũ khiến em chợt thấy hổ thẹn khi nghĩ đến mới ngày hôm qua, em còn mơ màng không chú ý nghe giảng trong lớp học đầy đủ tiện nghi.Trước kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, chị gái em trở nên vô cùng bận rộn. Chị thường trở về nhà trong tình trạng hai tay hai túi đồ đựng đầy những món quà xinh xắn tự làm cho trẻ con. Chị nói chị đang chuẩn bị cho chuyến tình nguyện của đội. Bất ngờ, chị đề nghị em đi cùng. Bố mẹ em cũng gật đầu đồng ý, chuẩn bị đầy đủ đồ đạc cho hai chị em. Chuyến đi xa nhà hai ngày một đêm đầu tiên của em đến như thế.

Trong những năm tháng học dưới mái trường tiểu học Thái Đào thân yêu, em đã có biết bao kỷ niệm đáng nhớ. Tuy nhiên, chuyến đi trải nghiệm đến đảo Ngọc Xanh sắp tới đây hứa hẹn sẽ là một kỷ niệm đặc biệt, mang đến cho em thật nhiều bài học quý giá và những kỷ niệm khó quên. Em còn nhớ như in ngày cô giáo thông báo về kế hoạch tổ chức chuyến đi thực tế tại đảo Ngọc Xanh. Ngay lập tức, cả lớp đã tràn ngập sự háo hức, phấn khích. Ai nấy đều bàn tán sôi nổi về những điều thú vị mà chuyến đi này sẽ mang lại. Đối với em, đây không chỉ là một chuyến đi chơi mà còn là cơ hội để khám phá, học hỏi thêm nhiều điều mới lạ. Em đã cùng các bạn lên kế hoạch chuẩn bị những vật dụng cần thiết cho chuyến đi, từ quần áo, đồ dùng cá nhân cho đến những món quà nhỏ để trao đổi với các bạn học sinh ở đảo. Chuyến đi dự kiến sẽ diễn ra vào cuối tháng này. Em mong chờ từng ngày để được đặt chân lên hòn đảo xinh đẹp ấy. Em hình dung ra cảnh mình cùng các bạn sẽ được tìm hiểu về hệ sinh thái biển đa dạng, được tham gia các hoạt động tình nguyện như dọn rác làm sạch bãi biển, trồng cây xanh, hay giao lưu với các bạn nhỏ ở đảo. Em tin rằng, những trải nghiệm này sẽ giúp em hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường biển, từ đó nâng cao ý thức trách nhiệm của bản thân trong việc giữ gìn vẻ đẹp của thiên nhiên.Chắc chắn rằng, chuyến đi này không chỉ mang lại cho em những giờ phút vui chơi thư giãn sau những giờ học căng thẳng mà còn là cơ hội để em mở rộng tầm mắt, học hỏi thêm nhiều kiến thức bổ ích và làm quen với những người bạn mới. Em rất mong chờ chuyến đi này sẽ mang đến cho em thật nhiều kỷ niệm đẹp và những bài học quý giá.

Câu 1. Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ mấy? (0.5 điểm) Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba (ngôi kể thứ ba). Người kể sử dụng các đại từ nhân xưng ngôi thứ ba như Hà, cô bé, bà và không trực tiếp tham gia vào câu chuyện.

Câu 2. Theo câu chuyện trên, ai là người trồng cây hoàng lan? (0.5 điểm)

Câu 3. Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó: Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà. (1.0 điểm) 🧍‍♀️➡️🌳 Biện pháp tu từ: Nhân hóa. Từ ngữ thể hiện: Động từ "khoác trên mình" được dùng để chỉ hành động của con người, nay được gán cho cây hoàng lan. Tác dụng: Làm cho sự phát triển của cây (mọc chồi non) trở nên sinh động, gần gũi và có sức sống như một con người. Nhấn mạnh vẻ đẹp tươi mới, tràn đầy sức sống của cây vào mùa xuân.

Câu 4. Theo em, vì sao Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”? (1.0 điểm) 😢 Hà có những hành động xúc động đó vì: Run run đỡ những cánh hoa: Hà nhận ra ý nghĩa to lớn và sâu sắc của những cánh hoa úa tàn. Những cánh hoa này là kỷ vật duy nhất gắn liền với ông (chồng bà, là người yêu quý hoa lan và đã hy sinh) – người đã gửi gắm tình cảm qua những cánh hoa này. Hành động run rẩy thể hiện sự trân trọng, xót xa và nhận thức được giá trị lịch sử/tình cảm của kỷ vật. Ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ: Hà hiểu rằng bà đang hướng về ông trên ban thờ, và những cánh hoa kia chính là biểu tượng cho tình yêu, sự chờ đợi và nỗi nhớ sâu sắc của bà dành cho ông. Hành động này cho thấy Hà đã thấu hiểu được tình yêu và sự hy sinh lớn lao đằng sau cây hoàng lan và khu vườn.

Câu 5. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 3 – 5 câu trình bày suy nghĩ của em về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người. Gia đình là cội rễ vững chắc nhất của mỗi người trong cuộc đời. Giống như cây hoàng lan được bà và ông gìn giữ qua bao năm tháng, gia đình chính là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, che chở chúng ta qua mọi thăng trầm, khó khăn. Tình yêu thương và sự gắn bó trong gia đình là nguồn động lực vô tận, giúp mỗi cá nhân trưởng thành, kiên cường và tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Chính vì thế, việc trân trọng và gìn giữ mái ấm gia đình là điều vô cùng quan trọng.

Trong cuộc sống, mỗi người đều trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, và những trải nghiệm buồn thường để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn. Một trong những trải nghiệm buồn có ý nghĩa nhất đối với tôi là lần tôi bị lạc trong một chuyến đi chơi cùng gia đình. Chuyện xảy ra khi tôi còn nhỏ, khoảng 7-8 tuổi. Gia đình tôi có một chuyến đi nghỉ mát ở biển Nha Trang. Bãi biển đông nghịt người, tiếng sóng biển rì rào, tiếng cười nói rộn rã. Tôi mải mê chơi đùa, chạy theo những con sóng mà không để ý đến việc gia đình đã đi đâu. Khi ngoảnh lại, tôi không thấy ai quen thuộc xung quanh. Cảm giác hoảng sợ ập đến, tôi bắt đầu khóc và chạy khắp nơi tìm kiếm. Trong lúc tuyệt vọng nhất, một cô chú công an đã đến hỏi han và đưa tôi về đồn. Tại đây, tôi được an ủi, được cho ăn uống và được các cô chú tìm cách liên lạc với gia đình. Sau gần hai tiếng đồng hồ, bố mẹ tôi mới tìm được đến đồn công an. Khoảnh khắc nhìn thấy bố mẹ, tôi òa khóc nức nở, chạy đến ôm chầm lấy họ.Trải nghiệm lạc mất người thân đã dạy cho tôi nhiều điều. Tôi nhận ra rằng, gia đình là điều quý giá nhất trên đời. Tôi cũng học được cách bình tĩnh đối diện với khó khăn và tìm kiếm sự giúp đỡ khi cần thiết. Quan trọng hơn, tôi hiểu rằng, dù có chuyện gì xảy ra, gia đình vẫn luôn là điểm tựa vững chắc, là nơi tôi có thể tìm thấy sự an toàn và yêu thương.

Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại gì? Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại (hoặc truyện cổ tích hiện đại dành cho thiếu nhi

Câu 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh như thế nào? Những hạt dẻ gai (bao gồm cả nhân vật "tôi") lớn lên trong một hoàn cảnh gắn bó sâu sắc với thiên nhiên và sự che chở của "mẹ Dẻ Gai" trên sườn núi cao cheo leo, trải qua đủ các mùa trong năm: Sự ra đời và nuôi dưỡng: Chúng nhú ra từ nụ hoa trên cánh tay và mái tóc của mẹ. Quá trình trưởng thành: Chúng lớn lên dưới cái nắng gay gắt và những cơn mưa dông dữ dội của mùa hè. Sự bảo bọc: Trong mùa thu, khi lớp áo gai khô và nứt ra, "tôi" vẫn cố ý nằm im trong lớp áo gai xù ấm áp, an toàn, nép vào mẹ vì sợ xa mẹ và sợ những điều lạ lẫm. Sự thử thách và chuyển giao: Chúng phải đối mặt với gió lạnh buốt của mùa đông, nơi người mẹ vẫn kiên cường đứng vững để che chở. Cuối cùng, chúng được mẹ khuyến khích dũng cảm vươn mình, bay theo gió để bắt đầu cuộc sống mới

Câu 3. Chỉ ra 02 từ láy có trong văn bản trên và giải thích nghĩa của các từ vừa tìm được. Trong văn bản có nhiều từ láy. Dưới đây là 02 từ láy tiêu biểu cùng giải thích nghĩa: Xù xì: Là từ láy tượng hình, miêu tả bề mặt không bằng phẳng, gồ ghề, có nhiều chỗ lồi lõm (ở đây dùng để tả trái dẻ gai). Cheo leo: Là từ láy miêu tả địa hình rất cao và dựng đứng, hiểm trở, gợi cảm giác chênh vênh, nguy hiểm (ở đây dùng để tả sườn núi). (Các từ láy khác có thể kể đến: bé bỏng, ù ù, vặn vẹo, lồng lộng, êm ả...)

Câu 4. Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm gì của nhân vật trong truyện đồng thoại? Nhân vật "tôi" (hạt dẻ út) thể hiện rõ nét các đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại (nhân hóa): Được nhân hóa: "Tôi" có ý thức, cảm xúc, và hành động như con người (sợ hãi, quẫy mình, gọi mẹ, mơ). Tính cách gắn bó, bám víu: Ban đầu thể hiện sự nhút nhát, yếu đuối và tham luyến sự an toàn, ấm áp bên mẹ: "Tôi chẳng muốn chui khỏi tấm áo ấm áp, an toàn đó chút nào." và "Tôi sợ phải xa mẹ, sợ phải tự sống một mình." Sự trưởng thành và lòng biết ơn: Dưới sự động viên của mẹ, "tôi" đã thể hiện sự dũng cảm để thay đổi, chấp nhận cuộc sống mới: "Tôi cố quẫy mình… Tấm áo gai dày và ấm bất chợt bung ra." đồng thời không quên nói lời yêu thương và tạm biệt mẹ: “Tạm biệt mẹ! Con yêu mẹ!”.

Câu 5. Em rút ra bài học gì cho bản thân từ văn bản trên? Từ câu chuyện của hạt dẻ gai, chúng ta có thể rút ra nhiều bài học ý nghĩa, đặc biệt về sự trưởng thành và lòng dũng cảm: Bài học lớn nhất là sự trưởng thành luôn đi kèm với việc phải rời xa vòng tay che chở của gia đình (cha mẹ) để tự lập đối diện với thử thách của cuộc đời. Dù môi trường mới có vẻ lạ lẫm, khó khăn và đáng sợ, chúng ta cần phải dũng cảm, mạnh mẽ và tự tin vào khả năng của bản thân