Đỗ Thu Diệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thu Diệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)



Bài viết:


Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm vui buồn khác nhau, nhưng có một trải nghiệm mà em không bao giờ quên — đó là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi kể chuyện của trường.


Hôm ấy, cô giáo chọn em đại diện cho lớp để dự thi. Lúc đầu, em rất lo lắng vì chưa bao giờ đứng trước đông người như thế. Mỗi buổi chiều, cô đều ở lại giúp em luyện giọng, chỉnh sửa từng câu từng chữ. Ở nhà, mẹ cũng giúp em chuẩn bị trang phục và nghe em kể để góp ý. Nhờ sự động viên của mọi người, em dần tự tin hơn.


Ngày thi đến, em bước lên sân khấu mà tim đập thình thịch. Dưới sân là bạn bè, thầy cô và các anh chị lớp lớn. Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể câu chuyện “Sự tích cây vú sữa”. Khi kể đến đoạn cậu bé trở về và nhận ra cây mọc lên từ tấm lòng của mẹ, em cảm thấy xúc động và giọng mình run run. Khi kết thúc, cả sân trường vang lên tiếng vỗ tay. Em mỉm cười trong hạnh phúc vì đã vượt qua nỗi sợ của chính mình. Cuối buổi, em được cô hiệu trưởng trao tặng giấy khen giải Nhì của cuộc thi.


Từ trải nghiệm ấy, em học được rằng chỉ cần cố gắng và tự tin, em sẽ làm được những điều tưởng chừng không thể. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm áp và tự hào về kỷ niệm đáng nhớ đó trong thời Tiểu học.

Dưới đây là đáp án chi tiết đầy đủ cho từng câu 👇



---


Câu 1. (0.5 điểm)


Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba


Câu 2. (0.5 điểm)


Theo câu chuyện, không ai biết rõ ai là người trồng cây hoàng lan, vì ngay cả bà cũng nói rằng “hồi trước, bà cũng hỏi như cháu ấy, nhưng chẳng ai biết”.


Câu 3. (1.0 điểm)


Biện pháp tu từ: Nhân hoá – trong câu “Cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.”


Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động như một con người biết “khoác áo mới”; thể hiện sức sống tươi trẻ, căng tràn của cây khi mùa xuân đến và gợi cảm xúc yêu mến, trân trọng thiên nhiên.


Câu 4. (1.0 điểm)


Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động, thương nhớ ông, cảm nhận được tình yêu sâu nặng của bà dành cho ông và hiểu ý nghĩa thiêng liêng của cây hoàng lan – nơi lưu giữ kỷ niệm về ông bà. Hành động ấy thể hiện tấm lòng kính trọng, biết ơn và tình cảm trong sáng của Hà đối với người thân.


Câu 5. (1.0 điểm)


Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta được yêu thương, chở che và dạy dỗ nên người



Bài viết:


Trong cuộc sống, ai cũng từng có những trải nghiệm buồn nhưng lại để lại bài học sâu sắc. Đối với em, kỷ niệm buồn nhất là lần em làm vỡ chiếc bình hoa mẹ rất yêu quý.


Hôm đó, em đang dọn dẹp phòng khách để giúp mẹ. Khi lau bàn, em vô ý quơ tay mạnh làm chiếc bình hoa rơi xuống đất vỡ tan. Tiếng vỡ vang lên khiến em sững người, tim đập nhanh. Mẹ từ trong bếp chạy ra, nhìn mảnh vỡ rải khắp sàn, khuôn mặt mẹ thoáng buồn. Em sợ hãi, chỉ biết cúi đầu im lặng. Em nghĩ mẹ sẽ mắng, nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu con, lần sau cẩn thận hơn nhé.” Nghe vậy, em càng thấy ân hận. Em quỳ xuống nhặt từng mảnh vỡ, nước mắt rơi lã chã.


Chiều hôm đó, em ngồi rất lâu trong phòng. Em nhớ ra rằng chiếc bình ấy là món quà ba tặng mẹ nhân kỷ niệm ngày cưới. Em càng thấy buồn và day dứt hơn. Từ hôm ấy, em hứa với bản thân phải làm việc cẩn thận hơn và biết trân trọng những đồ vật, bởi chúng không chỉ có giá trị vật chất mà còn chứa đựng tình cảm của người thân.


Trải nghiệm buồn hôm ấy giúp em trưởng thành hơn. Em hiểu rằng khi ta làm sai, điều quan trọng không phải là sợ bị trách mắng, mà là nói những lời động viên không sao

Câu 1

Văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn

Câu 2

Dưới đây là câu trả lời chi tiết cho từng câu hỏi 👇



---


Câu 2. (0.5 điểm)

Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông, giữa thiên nhiên khắc nghiệt của rừng già trên sườn núi cao, được mẹ Dẻ Gai che chở, nuôi dưỡng bằng nắng, mưa và tình yêu thương.


Câu 3. (1.0 điểm)

Hai từ láy có trong văn bản:


Cheo leo: diễn tả vị trí cao, hiểm trở, không vững chãi (như sườn núi cao cheo leo).


Ào ạt: diễn tả sự chuyển động mạnh mẽ, liên tiếp và nhanh (như mây gió ào ạt trôi)


Câu 4. (1.0 điểm)

Nhân vật “tôi” (bé hạt dẻ gai) mang những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:


Được nhân hoá, biết nghĩ, nói, cảm xúc như con người.


Có tính cách hồn nhiên, ngây thơ nhưng dũng cảm khi rời vòng tay mẹ để bắt đầu cuộc sống mới


Câu 5. (1.0 điểm)

Bài học rút ra:

→ Phải biết mạnh mẽ, dũng cảm rời xa sự bao bọc để tự lập và trưởng thành.

Tình yêu thương của mẹ luôn là nguồn động viên giúp ta tự tin bước vào cuộc sống mới.

Câu 1:

Giữa những mối quan hệ xã hội phức tạp đan xen chằng chịt, có những người mỗi ngày phải mang không biết bao nhiêu chiếc mặt nạ khác nhau để giao tiếp với đủ loại người, làm tròn cái vai diễn mà họ đang đảm nhiệm. Học lúc nào cũng căng mình để diễn cho tròn vai, để hài lòng người khác, để được tung hô không dám sống thật với con người của mình, lâu dần trở thành một người khách lạ trong chính thân thể của mình, không còn là chính mình. Truyện ngụ ngôn “Chim chàng làng” là một bài học sâu sắc về cách sống của người xưa gửi đến hậu thế.

Câu 2

Nghỉ hè năm nay, em đã có dịp về thăm quê. Em cảm thấy rất vui vì đã có nhiều kỉ niệm đẹp đẽ ở quê. Điều đó giúp em cảm thấy thêm yêu quê hương của mình.

Mẹ nói rằng quê em là một tỉnh nằm ở ven biển, cách khá xa thành phố nơi em đang sống. Buổi sáng hôm đó, em dậy rất sớm để chuẩn bị cho chuyến đi dài. Đúng sáu giờ ba mươi phút, xe bắt đầu xuất phát. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Em cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến thành phố Sầm Sơn. Gia đình em ở lại nhà ông bà nội, cất dọn đồ đạc rồi nghỉ ngơi. Buổi trưa, èm còn được thưởng thức những món ăn đặc sản của quê mình. Rất hấp dẫn và tuyệt vời!

Chiều đến, mọi người trong gia đình hẹn nhau ra biển tắm. Em cùng các anh chị đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Không khí lúc này đã dễ chịu hơn. Bầu trời trong xanh, một gợn mây. Mặt trời đã bớt gay gắt hơn. Từ xa nhìn xuống, b Bãi cát vàng trong nắng càng trở nên lấp lánh, trông tuyệt đẹp. Nước biển xanh và trong. Đến gần bờ biển, em có thể nghe thấy tiếng sóng đánh vào bờ. Gió biển lồng lộng, cùng với tiếng sóng vỗ nghe thật vui tai. Mọi người cùng nhau xuống biển tắm. Biển lúc này khá đông người. Làn nước trong xanh, mát lạnh khiến mọi người cảm thấy thật dễ chịu.

Sau khi tắm biển xong, bố mẹ còn đưa chúng em đi tham quan một số địa danh nổi tiếng khác. Bên cạnh bãi biển, núi Trường Lệ - một địa danh khá nổi tiếng ở đây, đứng sừng sững chạy dài theo mép nước. Phía nam dãy Trường Lệ còn có bãi tắm Tiên Ẩn, một thung lũng nhỏ với cảnh quan gần như nguyên sơ. Cuối bãi là đền Độc Cước cổ kính uy nghi, tọa lạc trên một hòn núi đá. Tất cả đều tuyệt đẹp như những bức ảnh mà em đã được xem trên mạng khi tìm hiểu về Sầm Sơn.

Tắm biển trở về, ai nấy đều đã đói bụng. Gần bãi biển, rất nhiều khách sạn, nhà hàng được xây dựng để phục vụ khách du lịch. Bố mẹ đã đề nghị mọi người vào một nhà hàng hải sản để ăn tối. Sau khi ăn tối xong, em và các anh chị rủ nhau ra biển chơi. Biển vào ban đêm cũng rất đẹp. Em còn nhìn thấy vài chiếc thuyền đánh cá đang chuẩn bị cập bến.

Chuyến về thăm quê lần này đã đem lại cho em thật nhiều kí ức đẹp. Quê hương của em thật tươi đẹp biết bao. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập tốt để mai này trở về xây dựng quê hương của mình.

trong câu chuyện ở ngôi thứ 3 .Từ láy thứ nhất lăng xăng , từ láy số 2 quạc quạc.Vì chuyện được kể với phong thái của trẻ thơ . Em ko đồng tình với sự bắt chước của vẹt vì mỗi người đều có tiếng hót riêng không nên bắt chước của người khác . Qua câu chuyện em rút ra bài học là ko nên bắt chước người khác