Nguyễn Hải Phong
Giới thiệu về bản thân
không có bt để làm à
Câu 1:
Thói bắt chước là khi con người làm theo người khác một cách mù quáng, thiếu suy nghĩ riêng. Thói quen ấy khiến ta đánh mất bản lĩnh và sự sáng tạo cần có trong cuộc sống. Người chỉ biết bắt chước thường sống phụ thuộc, không dám thể hiện ý kiến của bản thân. Lâu dần, họ trở nên mờ nhạt và không tạo được dấu ấn riêng. Vì vậy, mỗi người cần tránh xa thói bắt chước để không bị đánh mất đi chính mình.
Câu 2:
Mỗi người đều có những trải nghiệm để đời khiến mình không thể quên. Đối với em, trải nghiệm đó là lần bị ốm nặng và được mẹ chăm sóc tận tình. Sự quan tâm và yêu thương của mẹ đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc, làm em cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.
Hôm đó, em bị sốt cao sau một buổi đi dã ngoại cùng lớp. Cả người em nóng ran, đầu đau nhức và mệt mỏi vô cùng. Thấy em như vậy, mẹ lo lắng chạy đi mua thuốc, lấy khăn ấm lau mặt và đắp lên trán cho em. Mẹ gần như không chợp mắt cả đêm, cứ ngồi bên cạnh canh chừng xem em có hạ sốt chưa. Mỗi khi em khát nước hay ho nhẹ, mẹ lại nhẹ nhàng hỏi han và lấy nước cho em uống. Đôi bàn tay mẹ đặt lên trán em dịu dàng, ấm áp đến lạ. Nhờ sự chăm sóc ân cần của mẹ, chỉ sau hai ngày, em đã khỏe lại. Khi tỉnh dậy, nhìn thấy khuôn mặt mẹ mệt mỏi mà vẫn mỉm cười.
Từ lần ấy, em mới thật sự hiểu tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của mẹ dành cho em lớn lao đến nhường nào. Trải nghiệm đó giúp em biết trân trọng mẹ hơn, luôn cố gắng học tập và ngoan ngoãn để mẹ vui lòng.
Câu1:
Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ 3.
Câu 2:
2 từ láy trong câu chuyện là: khấp khởi, líu ríu.
Câu 3:
Vì truyện có loài vật biết nói năng, suy nghĩ, hành động giống như con người.
Câu 4:
Em không đồng tình với hành động bắt chước của vẹt. vì hành động đó đã đánh mất đi bản sắc riêng của mình.
Câu 5:
Qua câu chuyện, em học được rằng mỗi người cần có tiếng nói và tài năng riêng của mình. Nếu chỉ biết bắt chước người khác thì sẽ chẳng bao giờ thật sự giỏi giang. Em sẽ cố gắng rèn luyện để trở thành chính mình và không phụ thuộc vào ai khác.