Thân Quốc Bảo
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời học sinh, mỗi chuyến đi ngoại khóa đều để lại trong em những cảm xúc và kỉ niệm riêng. Có chuyến đi mang lại niềm vui, có chuyến lại giúp em học hỏi thêm nhiều điều mới mẻ. Nhưng đáng nhớ hơn cả là chuyến tham quan về nguồn tại Địa đạo Củ Chi, nơi ghi dấu những chiến công oanh liệt của cha ông ta trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Chuyến đi ấy không chỉ giúp em hiểu thêm về lịch sử dân tộc mà còn dạy em biết trân trọng hòa bình, yêu quý cuộc sống hôm nay. Sáng sớm hôm ấy, khi những tia nắng đầu tiên vừa chiếu lên sân trường, em đã có mặt cùng các bạn trong niềm háo hức. Cả lớp ríu rít chuyện trò, tiếng cười vang rộn khắp nơi. Chiếc xe chở chúng em bắt đầu lăn bánh, để lại phía sau là hàng cây phượng đỏ rực. Trên xe, thầy cô kể cho chúng em nghe về địa đạo, về những chiến sĩ anh hùng từng chiến đấu trong lòng đất. Câu chuyện vừa hấp dẫn vừa khiến em thêm tò mò, muốn nhanh đến nơi để tận mắt chứng kiến. Khoảng hai tiếng sau, đoàn chúng em đã đến Địa đạo Củ Chi. Không khí ở đây khác hẳn thành phố – yên bình, rợp bóng cây xanh và thoảng trong gió là mùi đất ẩm. Địa đạo nhìn bên ngoài thật giản dị, nhưng ai cũng biết ẩn sâu dưới lòng đất là cả một “thế giới” kiên cường. Khi nghe chú hướng dẫn viên kể về cách người dân và bộ đội sống, chiến đấu trong lòng đất, ai cũng chăm chú lắng nghe. Những câu chuyện về lòng dũng cảm, tinh thần sáng tạo khiến em vô cùng khâm phục. Rồi đến phần trải nghiệm mà ai cũng mong chờ: chui xuống hầm địa đạo. Cửa hầm nhỏ, hẹp đến mức chỉ vừa một người chui lọt. Em cúi mình bước xuống, hơi thở dồn dập trong không gian tối tăm, ngột ngạt. Chỉ vài phút thôi, em đã cảm nhận rõ sự khó khăn, gian khổ mà các chiến sĩ năm xưa phải chịu đựng hàng tháng trời. Khi chui ra khỏi hầm, ánh nắng chan hòa khiến em cảm thấy như vừa được sống lại trong một câu chuyện lịch sử chân thật. Sau đó, chúng em được xem phim tư liệu về chiến tranh, nghe kể lại những trận đánh nổi tiếng và thưởng thức món khoai nướng – món ăn giản dị của chiến sĩ thời chiến. Vị khoai thơm ngọt, nóng hổi khiến em bỗng thấy xúc động. Những điều giản đơn ấy lại mang trong mình cả một tinh thần kiên cường và niềm tin chiến thắng. Buổi trưa, chúng em nghỉ ngơi dưới tán cây râm mát, cùng nhau ăn trưa và kể lại cảm xúc của mình. Ai cũng nói rằng chuyến đi thật ý nghĩa và đáng nhớ. Trước khi ra về, lớp em chụp ảnh lưu niệm trước cổng khu di tích. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt mỗi người như ghi lại một khoảnh khắc không thể quên. Chuyến tham quan Địa đạo Củ Chi đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Em không chỉ được mở rộng hiểu biết về lịch sử, mà còn học được bài học về lòng yêu nước, ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam. Từ chuyến đi ấy, em càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay và tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh to lớn của cha ông.
Câu 1
Thể thơ : thất ngôn bát cú đường luật
Câu 2
Hình ảnh được nhắc tới trong bài thơ là hình ảnh trường , hoa , tiếng ve
Câu 3
- biện pháp tu từ được sử dụng tring hai câu thơ trên là đảo thông qua cụm từ "chợ cá" ; "cầm ve"
-tác dụng : làm cho câu thơ sinh động ,nhịp điệu linh hoạt , nhấn mạnh âm thanh sức sống sôi của cảnh vật mùa hè
Câu 4
Hai dòng thơ cuối thể hiện tấm lòng yêu . Thương dân và ước muốn đem lại cuộc sống ấm , hạnh phúc cho dân của Nguyễn Trãi
Câu 5
-Chủ đề : bài thơ thể hiện niềm vui trước cảnh thiên nhiên tươi đẹp và lòng yêu , yêu dân , yêu nước của Nguyễn Trãi Căn cứ : qua cách miêu tả thiên nhiên simh động và lời ước "dẽ có Ngu cà đàn một tiếng / dân giàu đủ khắp đòi phương " Câu 6 Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi cảm nhận trong thiên nhiên ngày hè, em học được bài học về việc biết yêu quý, trân trọng những điều bình dị quanh mình. Dù cuộc sống có bận rộn, ta vẫn nên giữ tinh thần lạc quan, tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống. Khi biết yêu những điều nhỏ bé, ta sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa và hạnh phúc hơn.
Năm ngoái, vào một ngày hè rực rỡ, tôi có dịp tham gia chuyến đi tham quan di tích lịch sử văn hóa Mỹ Sơn cùng với lớp. Đây là một hành trình không chỉ thú vị mà còn để những kỉ niệm khó quên Sáng sớm, chúng tôi tập trung tại trường, háo hức chờ đợi xe đưa đến Mỹ Sơn. Chỉ sau khoảng một giờ di chuyển, chúng tôi đã có mặt tại khu di tích. Không khí ở đây thật trong lành, với những cơn gió mát từ rừng núi thổi qua, làm giảm đi cái nóng oi ả của mùa hè. Vừa bước xuống xe, tôi đã bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của những ngọn tháp cổ kính được xây dựng bằng gạch và đá sa thạch. Những tháp Chăm, mang đậm nét văn hóa Hindu, đứng sừng sững giữa thiên nhiên xanh tươi. Hướng dẫn viên bắt đầu kể về lịch sử của di tích, từ những năm thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ 13, nơi đây từng là trung tâm văn hóa của vương quốc Chăm Pa. Tôi lắng nghe, hình dung ra những câu chuyện về các vị thần, về sự thịnh vượng của một nền văn minh đã từng rực rỡ. Chúng tôi đi bộ tham quan từng tháp, cảm nhận được sự hoài cổ và bí ẩn. Đặc biệt, tháp Chính, lớn nhất trong khu di tích, khiến tôi cảm thấy nhỏ bé trước sự vĩ đại của lịch sử. Những hoa văn trang trí trên tường tháp tinh xảo và sống động, như đang kể lại những câu chuyện của tổ tiên. Sau khi tham quan, chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi bên một dòng suối trong xanh. Tôi cùng các bạn trò chuyện, chia sẻ những cảm xúc sau chuyến đi. Không ai ngờ rằng một nơi xa xôi và tĩnh lặng như Mỹ Sơn lại mang đến cho chúng tôi nhiều cảm xúc như vậy. Trên đường về, tôi ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Những cánh đồng xanh bát ngát, những con đường nhỏ uốn lượn giữa những dãy núi. Mỗi cảnh vật đều mang trong mình một phần lịch sử, một phần văn hóa đặc trưng của vùng đất Quảng Nam. Chuyến đi tham quan Mỹ Sơn không chỉ giúp tôi hiểu thêm về di sản văn hóa của dân tộc mà còn để lại trong tôi những kỷ niệm đẹp với bạn bè. Tôi cảm thấy tự hào về nền văn hóa giàu có của quê hương, và mong rằng mình sẽ có thêm nhiều cơ hội để khám phá những di tích lịch sử khác trong tương lai.
"Dòng thơ “Pháo trúc nhà ai một tiếng đùng” gợi lên niềm tin và hy vọng về một mùa xuân mới, tượng trưng cho sự khởi đầu tươi sáng và đổi thay trong cuộc sống. Niềm hi vọng chính là nguồn động lực mạnh mẽ giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách. Khi ta có niềm tin vào tương lai tốt đẹp, dù gặp bao gian nan vẫn không dễ dàng bỏ cuộc. Niềm hi vọng giúp tâm hồn ta vững vàng, lạc quan và luôn hướng về phía trước. Chính vì thế, dù cuộc đời có nhiều biến động, ta vẫn cần giữ lấy niềm hi vọng để tìm thấy ý nghĩa và sức mạnh sống. Niềm hi vọng như ngọn đèn soi sáng trong bóng tối, giúp ta không ngừng nỗ lực và tin tưởng vào ngày mai."
Tâm trạng của tác giả Nguyễn Khuyến trong bài thơ "Chợ Đồng" là sự pha trộn giữa nỗi buồn man mác, nỗi lo toan và tình cảm gắn bó sâu sắc với cuộc sống và con người nơi quê hương.
Bài thơ Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến đã ca ngợi tình bạn chân thành, thắm thiết. Mở đầu bài thơ, tác giả đã nêu ra hoàn cảnh khi người bạn đến chơi nhà. Cụm từ “đã bấy lâu nay” chỉ thời gian rất lâu rồi thì bạn mới đến thăm nhà. Điều đó khiến cho nhân vật trữ tình trong bài thơ cảm thấy rất vui mừng, hạnh phúc. Cách xưng hô “bác” thể hiện mối quan hệ gần gũi, thân mật. Dẫu vậy thì hoàn cảnh của nhà thơ lúc này cũng thật là éo le. Trẻ em thì đi vắng rồi, không có người để sai đi mua đồ tiếp đãi bạn được vì chợ ở quá xa. Tưởng rằng như vậy là chưa đủ, nhà thơ còn liệt kê một loạt các sự vật như “ao sâu - khôn chài cá”, “cải chửa ra cây, cà mới nụ, bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa”. Thậm chí miếng trầu - ngay cả thứ quan trọng nhất bởi có câu “miếng trầu là đầu câu chuyện” thì ở đây cũng không có. Sự thiếu thốn đã được đẩy lên đến tận cùng. Nhưng sự thiếu thốn đó không khiến tình bạn vơi bớt. Câu
thơ cuối như một lời khẳng định cho tình bạn tri kỉ của Nguyễn Khuyến: “Bác đến chơi đây ta với ta”. Đại từ “ta” thứ nhất chính là nhà thơ, còn đại từ “ta” thứ hai chỉ người bạn. Từ “với” cho thấy mối quan hệ song hành, gắn bó. “Ta với ta” đồng nghĩa với tôi với bác, chúng ta với nhau. Cuộc sống tuy nghèo khó, thiếu thốn nhưng có bạn lại thấy vui vẻ, hạnh phúc. Tình bạn tri kỉ trong Bạn đến chơi nhà thật đáng ngưỡng mộ, cảm phục biết bao nhiêu.
Thiên nhiên có mối quan hệ chặt chẽ với con người ,chẳng sai khi người ta gọi thiên nhiên là ngôi nhà xanh . Đã là ngôi nhà chung tại sao khoing thể hòa nhập ? .Hòa nhập với thiên nhiên , điều này là một điều hoàn toàn tốt và tích cực đối với cuộc sống của chúng ta . Hòa nhập với thiên nhiên sẽ giúp chúng ta nâng cao sức khỏe vì hoạt động ngoài trời sẽ giúp chúng ta tăng cường miễn dịch . Không chỉ vậy , thiên nhiên còn giúp tâm hồn con người chở lên sản khoái giảm căng thẳng, mệt mỏi . Vì vậy chúng ta cần hòa nhập với môi trường , bải vệ và có ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường
Bài thơ đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên và cuộc sống lao động bình dị tràn đầy sức sống ở làng quê Việt Nam vào mùa xuân