Trần Ngọc Huyền
Giới thiệu về bản thân
Nam Cao là bậc thầy của chủ nghĩa hiện thực trong văn học Việt Nam. Kiệt tác Chí Phèo là đỉnh cao sự nghiệp của ông, phơi bày chân thực bức tranh nông thôn Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Tác phẩm để lại dấu ấn sâu sắc nhờ giá trị hiện thực tàn khốc và tinh thần nhân đạo cao cả.Trước khi bị đẩy vào tù, Chí Phèo là một thanh niên nông dân hiền lành như đất. Anh có lòng tự trọng, biết nhục trước những cái xấu xa và nuôi ước mơ giản dị về một gia đình nhỏ. Thế nhưng, sự ghen tuông vô lý của bá kiến và nhà tù thực dân đã phá nát cuộc đời anh. Nhà tù đã nhào nặn một người lương thiện thành một sinh vật quái dị.Khi trở về, Chí xuất hiện với diện mạo của một kẻ lưu manh: đầu trọc lốc, răng cạo trắng hớn, mặt đầy những vết sẹo dọc ngang. Chí bị Bá Kiến biến thành công cụ đâm thuê chém mướn. Anh say vô tận, đập đầu, rạch mặt, ăn vạ và triệt hạ hạnh phúc của người khác. Chí Phèo đã hoàn toàn bị tha hóa, trở thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại, bị cả cộng đồng ghẻ lạnh, xa lánh.Cuộc gặp gỡ định mệnh với Thị Nở đã tạo nên bước ngoặt lớn trong tâm lý nhân vật. Hương vị của bát cháo hành ấm nóng cùng sự chăm sóc giản dị của Thị Nở đã đánh thức bản tính lương thiện ngủ quên trong Chí. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Chí nhận biết được âm thanh cuộc sống: tiếng chim hót, tiếng gõ mái chèo, tiếng người đi chợ. Anh khao khát được làm hòa với mọi người, mong muốn Thị Nở sẽ là cầu nối đưa anh trở lại xã hội loài người.Tuy nhiên, định kiến xã hội tàn nhẫn qua lời bà cô Thị Nở đã dập tắt hy vọng vừa nhen nhóm. Bị từ chối, Chí Phèo rơi vào bi kịch tinh thần đau đớn tột cùng. Chí ôm mặt khóc rưng rức rồi xách dao đến nhà Bá Kiến. Hành động đâm chết Bá Kiến và tự sát của Chí là sự phản kháng mạnh mẽ chống lại cái ác. Câu hỏi tuyệt vọng trước khi chết: "Ai cho tôi lương thiện?" là tiếng kêu xé lòng về quyền sống, quyền làm người.Nam Cao rất xuất sắc trong nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật. Ngôn ngữ truyện biến hóa linh hoạt, đan xen giữa lời trần thuật của tác giả và dòng suy nghĩ của nhân vật. Kết cấu truyện vòng tròn (bắt đầu bằng cái lò gạch cũ, kết thúc cũng xuất hiện hình ảnh cái lò gạch cũ) gợi ra sự bế tắc, quẩn quanh của số phận người nông dân đương thời.Chí Phèo không chỉ lên án xã hội phong kiến thực dân tàn bạo mà còn ngợi ca vẻ đẹp khuất lấp của con người. Dù bị vùi dập mất cả nhân hình lẫn nhân tính, khát vọng lương thiện trong Chí Phèo chưa bao giờ tắt. Tác phẩm xứng đáng là một tượng đài văn học, lay động trái tim mọi thế hệ độc giả.
Đoạn trích trong Trường ca Những người đi tới biển của Thanh Thảo đã khắc họa sâu sắc lý tưởng sống cao đẹp và tinh thần hy sinh quên mình của thế hệ trẻ Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Qua hình ảnh so sánh độc đáo "mười tám hai mươi" "sắc", "dày", "yếu mềm và mãnh liệt như cỏ", nhà thơ vừa gợi lên sức sống dẻo dai, giản dị, vừa tôn vinh ý chí kiên cường, bất khuất của người lính. Dù sâu thẳm trong lòng họ vẫn có những nỗi niềm trăn trở cá nhân chân thực — "những tuổi hai mươi làm sao không tiếc" — nhưng vượt lên trên tất cả là câu hỏi đầy trách nhiệm: "Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?". Câu hỏi tu từ ấy vang lên như một lời tự vấn, một lời khẳng định đanh thép về sự lựa chọn dấn thân, gạt bỏ cái tôi nhỏ bé để bảo vệ nền độc lập cho non sông. Chính sự hy sinh "âm thầm trong đất" của họ đã chuẩn bị cho "mùa xuân bùng lên", đem lại hòa bình mãi mãi cho dân tộc. Đoạn thơ không chỉ là khúc tráng ca ca ngợi quá khứ mà còn là bài học sâu sắc nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Tpbl: những tuổi 20 làm sao k tiếc
Loại thành phần: thành phần phù chú
Tác dụng: bổ sung thông tin, tăng sức biểu cảm, tạo nhịp điệu
Bài thơ "Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt" của Trần Tế Xương là một bài thơ trào phúng sâu sắc, thể hiện tài năng châm biếm bậc thầy của nhà thơ. Bài thơ thuộc thể thất ngôn tứ tuyệt, ngôn ngữ bình dân, giản dị nhưng sắc sảo. Đối tượng châm biếm là "ông đồ Bốn", một người không học nhưng lại được gọi là "đồ" (thầy đồ), một sự lố bịch của xã hội thực dân nửa phong kiến lúc bấy giờ. Hai câu đầu: Bằng giọng điệu hỏi thăm tưởng chừng xã giao, nhà thơ đã phơi bày sự mâu thuẫn: "Không học mà sao cũng gọi đồ?". Câu hỏi tu từ "Ý hẳn người yêu mà gọi thế, / Hay là mẹ đẻ đặt tên cho!" càng làm nổi bật sự mỉa mai, châm biếm sâu cay về cái danh hão của ông đồ Bốn. Hai câu sau: Tác giả tiếp tục miêu tả ngoại hình và giọng nói của ông đồ Bốn: "Áo quần đĩnh đạc trông ra cậu, / Ăn nói nhề nhàng nhác giọng Ngô". Hình ảnh "áo quần đĩnh đạc" đối lập với sự thật về nghề nghiệp của ông. Lời giải đáp ở hai câu cuối làm người đọc bật cười: "Hỏi mãi mới ra thằng bán sắt, / Mũi nó gồ gồ, trán nó giô". Sự thật phũ phàng về một "thằng bán sắt" với ngoại hình không mấy đẹp đẽ đã lột tả bản chất thật của kẻ mang danh hão. Nghệ thuật trào phúng: Sử dụng phép đối lập, câu hỏi tu từ, và ngôn ngữ đời thường, gần gũi, tạo nên tiếng cười thâm thúy. Ý nghĩa: Bài thơ không chỉ châm biếm một cá nhân mà còn phê phán thói háo danh, sự giả dối và những nghịch lý của xã hội phong kiến suy tàn cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX. Bài thơ "Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt" của Trần Tế Xương là một áng thơ trào phúng đặc sắc, sử dụng ngôn ngữ bình dân, giọng điệu mỉa mai sâu cay để châm biếm thói háo danh và sự lố bịch của một người mang danh "thầy đồ" trong khi thực chất chỉ là người bán sắt, qua đó phê phán những nghịch lý và sự giả dối trong xã hội đương thời.
Học tập chăm chỉ là cách tốt nhất để chuẩn bị kiến thức và kỹ năng xây dựng đất nước. Em đã cố gắng đạt thành tích cao trong học tập và rèn luyện đạo đức tốt. Trong tương lai, em sẽ tích cực tham gia các hoạt động xã hội, giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh, và tuân thủ mọi quy định pháp luật để góp phần xây dựng một cộng đồng văn minh, đất nước giàu mạnh.
Học tập chăm chỉ là cách tốt nhất để chuẩn bị kiến thức và kỹ năng xây dựng đất nước. Em đã cố gắng đạt thành tích cao trong học tập và rèn luyện đạo đức tốt. Trong tương lai, em sẽ tích cực tham gia các hoạt động xã hội, giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh, và tuân thủ mọi quy định pháp luật để góp phần xây dựng một cộng đồng văn minh, đất nước giàu mạnh.