Trần Minh Nhật

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Minh Nhật
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Khi nói về những tác phẩm truyện xuất sắc trong chương trình ngữ văn, truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" của nhà văn Nguyễn Thành Long luôn để lại trong lòng người đọc những dư vị sâu sắc. Tác phẩm không có những xung đột gay gắt, không có những tình tiết ly kỳ, mà hiện lên như một bài thơ bằng văn xuôi đầy chất trữ tình. Truyện đã khắc họa thành công hình tượng những con người lao động thầm lặng, tiêu biểu là nhân vật anh thanh niên, qua đó ngợi ca vẻ đẹp của cuộc sống mới và lý tưởng sống cống hiến cao đẹp.

Nguyễn Thành Long viết "Lặng lẽ Sa Pa" sau chuyến đi thực tế ở Lào Cai vào mùa hè năm 1970. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra gay go, ác liệt, ở miền Bắc, có những con người vẫn ngày đêm âm thầm, lặng lẽ cống hiến sức mình cho công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội và làm hậu phương vững chắc cho miền Nam. Tên truyện mang tính đảo ngữ: đặt từ "Lặng lẽ" lên đầu như một sự khẳng định vẻ đẹp bề ngoài của Sa Pa – nơi người ta chỉ nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, nhưng ẩn sâu trong cái lặng lẽ ấy lại là một cuộc sống náo nức, đầy nhiệt huyết của những con người lao động quên mình.

Tác phẩm được xây dựng quanh một tình huống truyện rất đơn giản: cuộc gặp gỡ bất ngờ trong vòng ba mươi phút giữa bốn nhân vật: bác lái xe, ông họa sĩ già, cô kỹ sư trẻ và anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn. Dù ngắn ngủi, cuộc gặp gỡ này đã mở ra một thế giới tâm hồn tuyệt đẹp của nhân vật chính – anh thanh niên.

Trước hết, anh thanh niên hiện lên là một người có lý tưởng sống cao đẹp và lòng yêu nghề sâu sắc. Sống một mình trên đỉnh núi Yên Sơn cao 2600 mét, quanh năm suốt tháng chỉ có cỏ cây và sương mù bao phủ, công việc của anh là "đo gió, đo mưa, đo chấn động địa chất" để phục vụ sản xuất và chiến đấu. Công việc ấy đòi hỏi sự chính xác và tính kỷ luật rất cao, bất kể nửa đêm hay mưa tuyết, cứ đúng giờ "ốp" là anh phải trở dậy ra ngoài trời làm việc. Thế nhưng, anh không hề cảm thấy cô đơn hay chán nản. Anh có những suy nghĩ rất trưởng thành về công việc: "Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Anh ý thức được rằng công việc của mình gắn liền với lợi ích của nhân dân, của Tổ quốc. Niềm vui lớn nhất của anh là khi biết một lần mình phát hiện đám mây khô đã giúp không quân ta hạ được nhiều máy bay Mỹ.

Không chỉ yêu nghề, anh thanh niên còn là một người biết cách tự tạo ra một cuộc sống phong phú, văn minh. Anh chống lại cái "thèm người", cái cô đơn bằng cách đọc sách. Đối với anh, sách chính là người bạn trò chuyện, giúp anh mở mang tri thức. Anh còn khéo léo tổ chức cuộc sống cá nhân một cách ngăn nắp, tươi vui: anh trồng một vườn hoa rực rỡ với hoa dahlia, hoa bâng khuâng; anh nuôi gà, tự mình đào củ, nấu ăn. Ngôi nhà ba gian của anh được ông họa sĩ nhận xét là "rất gọn gàng, sạch sẽ". Đó là biểu hiện của một tâm hồn giàu tự trọng và yêu đời.

Vẻ đẹp của anh thanh niên còn tỏa sáng ở lòng hiếu khách, sự cởi mở và khiêm tốn đáng quý. Khi có khách đến nhà, anh đón tiếp bằng tất cả sự nồng hậu, chân thành: tặng hoa cho cô gái, rót trà cho ông họa sĩ, và gửi củ tam thất cho vợ bác lái xe vừa mới ốm dậy. Anh trân trọng từng phút giây được trò chuyện cùng mọi người. Đặc biệt, khi ông họa sĩ muốn vẽ chân dung anh, anh đã từ chối và nhiệt tình giới thiệu những người khác mà anh cho là xứng đáng hơn: ông kỹ sư ở vườn rau Sa Pa, anh cán bộ nghiên cứu bản đồ sét... Sự khiêm tốn ấy cho thấy anh coi những đóng góp của mình chỉ là một giọt nước nhỏ nhoi giữa đại dương bao la của những con người đang ngày đêm cống hiến.

Bên cạnh nhân vật anh thanh niên, các nhân vật khác dù chỉ hiện lên thoáng qua nhưng cũng góp phần làm tôn lên chủ đề của tác phẩm. Ông họa sĩ già là người nghệ sĩ chân chính, luôn khát khao đi tìm cái đẹp để đưa vào nghệ thuật, và ông đã tìm thấy "báu vật" tâm hồn ở anh thanh niên. Cô kỹ sư trẻ, qua cuộc gặp gỡ, đã tìm thấy hướng đi cho cuộc đời, tiếp thêm lòng dũng cảm cho quyết định lên miền núi nhận công tác. Bác lái xe là cầu nối gắn kết anh thanh niên với cuộc đời xuôi. Tất cả họ đã tạo nên một bức tranh đẹp đẽ về tình người và tình yêu lao động.

Về mặt nghệ thuật, "Lặng lẽ Sa Pa" thành công nhờ nghệ thuật tả cảnh thiên nhiên vô cùng đặc sắc. Sa Pa hiện lên đẹp như một bức tranh thủy mặc với những rặng đào, những đàn bò lang cổ đeo chuông, và ánh nắng "mạ bạc" lên các cây tử kinh. Chất thơ, chất trữ tình bàng bạc khắp tác phẩm, từ cảnh vật đến con người, tạo nên một cảm giác nhẹ nhàng, trong trẻo và hướng thiện cho người đọc.

Tóm lại, truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" của Nguyễn Thành Long là một khúc ca nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm ý nghĩa về con người lao động mới. Hình ảnh anh thanh niên trên đỉnh Yên Sơn đã trở thành biểu tượng cho thế hệ trẻ Việt Nam: sống có lý tưởng, trách nhiệm và biết lặng lẽ cống hiến. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của những điều bình dị và khơi dậy khát khao được sống một cuộc đời ý nghĩa, có ích cho xã hội.

Đoạn thơ của Thanh Thảo đã chạm đến góc khuất thiêng liêng và chân thực nhất trong tâm hồn người lính thời kỳ chống Mỹ. Tác giả không lý tưởng hóa nhân vật một cách cứng nhắc mà thẳng thắn thừa nhận nỗi niềm rất con người: "Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc". Tuổi trẻ, thanh xuân và sự sống là vốn quý nhất của mỗi cuộc đời, ai mà không trân trọng. Thế nhưng, vượt lên trên tình cảm cá nhân vị kỷ ấy chính là lý tưởng sống cao đẹp, là lòng yêu nước nồng nàn của cả một thế hệ. Họ sẵn sàng gác lại thanh xuân, đối mặt với bom đạn vì một câu hỏi đau đáu: "thì còn chi Tổ quốc?". Sự hy sinh vô điều kiện đó khiến chúng ta, những thế hệ đi sau, vừa biết ơn sâu sắc, vừa tự thức tỉnh về trách nhiệm của bản thân đối với đất nước hôm nay.

Đoạn thơ của Thanh Thảo đã chạm đến góc khuất thiêng liêng và chân thực nhất trong tâm hồn người lính thời kỳ chống Mỹ. Tác giả không lý tưởng hóa nhân vật một cách cứng nhắc mà thẳng thắn thừa nhận nỗi niềm rất con người: "Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc". Tuổi trẻ, thanh xuân và sự sống là vốn quý nhất của mỗi cuộc đời, ai mà không trân trọng. Thế nhưng, vượt lên trên tình cảm cá nhân vị kỷ ấy chính là lý tưởng sống cao đẹp, là lòng yêu nước nồng nàn của cả một thế hệ. Họ sẵn sàng gác lại thanh xuân, đối mặt với bom đạn vì một câu hỏi đau đáu: "thì còn chi Tổ quốc?". Sự hy sinh vô điều kiện đó khiến chúng ta, những thế hệ đi sau, vừa biết ơn sâu sắc, vừa tự thức tỉnh về trách nhiệm của bản thân đối với đất nước hôm nay.