Nguyễn Hoàng Bách

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Bách
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong nền văn học hiện đại Việt Nam, Nguyễn Thành Long được biết đến là một cây bút truyện ngắn định hình cho mình một phong cách nghệ thuật rất riêng: nhẹ nhàng, mịn màng, giàu chất thơ và thấm đẫm tình người. Tác phẩm tiêu biểu nhất cho phong cách ấy chính là truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa", được viết vào năm 1970 sau chuyến đi thực tế Lào Cai của tác giả. Tác phẩm không chỉ tái hiện thành công vẻ đẹp nên thơ của thiên nhiên Sa Pa mà quan trọng hơn, nó đã khắc họa thành công hình ảnh những con người lao động thầm lặng, vô danh, đang ngày đêm cống hiến hết mình cho công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc. Trong đó, nhân vật anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn đã để lại trong lòng người đọc những ấn tượng sâu sắc về lý tưởng sống và vẻ đẹp tâm hồn.
Trước khi đưa người đọc đến với thế giới của những con người lao động, Nguyễn Thành Long đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên Sa Pa vô cùng tươi đẹp, độc đáo bằng những nét vẽ tài hoa:

  • Sa Pa bắt đầu bằng những rặng đào, những đàn bò lang cổ đeo chuông ở các đồng cỏ trong thung lũng.
  • Nghệ thuật nhân hóa, so sánh được sử dụng linh hoạt: "Nắng bắt đầu len tới, đốt cháy rừng cây", "Những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cái đầu màu hoa tử quế lên trên màu xanh của rừng".
  • Mây Sa Pa cũng được miêu tả sống động, khi thì "lăn tăn uốn lượn", khi thì "ùa cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá, dạt vào gầm xe".
  • Thiên nhiên Sa Pa hiện lên không hề lạnh lẽo, hiu hắt mà ngược lại, tràn đầy sức sống, mang vẻ đẹp kỳ ảo, rực rỡ, vừa như một bức tranh hội họa vừa giàu chất thơ, chất nhạc. Chính cái nền thiên nhiên ấy đã làm tôn lên vẻ đẹp của con người nơi đây.
2. Phân tích nhân vật trung tâm: Anh thanh niên Anh thanh niên hai mươi bảy tuổi làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu trên đỉnh Yên Sơn cao hai nghìn sáu trăm mét chính là linh hồn của tác phẩm. Vẻ đẹp của anh được ngợi ca ở nhiều khía cạnh khác nhau. a. Ý thức trách nhiệm cao cả và niềm say mê với công việc
  • Hoàn cảnh sống và làm việc của anh vô cùng khắc nghiệt: Anh phải sống một mình trên đỉnh núi cao, quanh năm suốt tháng bốn bề chỉ có cây cỏ và mây mù bao phủ. Kẻ thù lớn nhất của anh không phải là thời tiết mà chính là "sự cô độc".
  • Thế nhưng, anh lại có một quan niệm về công việc rất trưởng thành và đúng đắn. Anh không thấy mình cô độc vì anh hiểu rằng: "Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Anh coi công việc như một người bạn, gắn bó chặt chẽ với đời sống xã hội: "Công việc của cháu gian khổ thế đấy, nhưng cất nó đi, cháu buồn đến chết mất".
  • Tinh thần trách nhiệm của anh vô cùng tự giác: Dù bất kể ngày hay đêm, mưa tuyết hay gió bão, đúng giờ "ốp" (1 giờ sáng, 4 giờ sáng, 11 giờ trưa, 7 giờ tối) là anh lại thức dậy, một mình bước ra ngoài trời lạnh giá để đo gió, đo mưa, ghi chép số liệu gửi về trung tâm. Sự chính xác, đều đặn ấy suốt nhiều năm qua là minh chứng rõ nhất cho ngọn lửa nhiệt huyết trong anh.
b. Biết cách tổ chức cuộc sống cá nhân khoa học, phong phú
  • Tuy sống một mình nhưng anh thanh niên không hề buông thả, xuề xoà. Ngược lại, anh chủ động xây dựng cho mình một thế giới riêng ngăn nắp và giàu sức sống.
  • Anh có một căn nhà nhỏ sạch sẽ, góc học tập gọn gàng với một bàn đầy sách. Sách chính là người bạn tinh thần, giúp anh trò chuyện, mở mang tri thức và vượt qua cảm giác cô đơn giữa núi rừng.
  • Anh còn biết làm đẹp cho cuộc sống của mình bằng việc trồng cả một vườn hoa rực rỡ sắc màu (hoa dơn, hoa thược dược, hoa thạch thảo,...) và tự tăng gia sản xuất bằng cách nuôi gà, lấy trứng. Cuộc sống của anh tràn ngập niềm vui lao động và tính thẩm mỹ cao.
c. Lòng hiếu khách, sự chân thành và tinh tế trong giao tiếp
  • Nỗi thèm người của anh thanh niên không phải là sự yếu đuối mà là biểu hiện của lòng yêu cuộc sống, yêu con người. Khi có khách đến thăm, anh mừng rỡ đến mức "luống cuống", "vấp ngã" và không giấu nổi niềm xúc động.
  • Sự chu đáo, tinh tế của anh thể hiện qua từng hành động nhỏ: Anh đào củ tam thất gửi cho vợ bác lái xe vừa mới ốm dậy; anh hái một bó hoa lớn rực rỡ tặng cho cô kỹ sư trẻ ngay lần đầu gặp mặt; anh pha trà, mời nước, nồng hậu trò chuyện cùng bác họa sĩ.
  • Khi chia tay, anh còn chu đáo chuẩn bị một làn trứng gà tươi để mọi người ăn đường. Sự quan tâm, chăm sóc của anh dành cho những người xa lạ khiến ai cũng phải ấm lòng.
d. Đức tính khiêm tốn và giản dị đáng trân trọng
  • Dù làm một công việc có ý nghĩa lớn lao cho đất nước (góp phần vào việc hạ máy bay Mỹ nhờ phát hiện kịp thời một đám mây khô), anh thanh niên lại vô cùng khiêm nhường.
  • Khi bác họa sĩ muốn vẽ chân dung anh, anh đã từ chối và nhiệt tình giới thiệu những người khác mà anh cho là xứng đáng hơn mình. Đó là ông kỹ sư ở vườn rau Sa Pa ngày đêm quan sát ong thụ phấn để tạo ra giống su hào ngọt hơn, to hơn; đó là anh cán bộ bản đồ sét mười năm không rời cơ quan, luôn trong tư thế sẵn sàng chờ sét để lập bản đồ cho tổ quốc. Đối với anh, những cống hiến của mình chỉ là một giọt nước nhỏ nhoi giữa đại dương bao la của sự hy sinh thầm lặng.
3. Vẻ đẹp của các nhân vật khác (Những nét vẽ phụ trợ làm nổi bật chủ đề) Bên cạnh anh thanh niên, các nhân vật khác dù chỉ xuất hiện thoáng qua nhưng cũng góp phần làm cho bức tranh "Lặng lẽ Sa Pa" thêm hoàn chỉnh và sâu sắc.
  • Bác họa sĩ già: Là một người nghệ sĩ chân chính, nhạy cảm và giàu trải nghiệm. Cả cuộc đời ông đi tìm kiếm cái đẹp, và khi gặp anh thanh niên, ông nhận ra đây chính là nét vẽ, là đối tượng nghệ thuật mà ông tìm kiếm bấy lâu. Qua cái nhìn của bác họa sĩ, nhân vật anh thanh niên hiện lên một cách khách quan, đa chiều và giàu chất thơ hơn.
  • Cô kỹ sư trẻ: Đại diện cho thế hệ trẻ vừa tốt nghiệp, tình nguyện rời xa phồn hoa đô thị để lên miền núi cống hiến. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với anh thanh niên, nhìn thấy vườn hoa của anh, nghe câu chuyện của anh đã tiếp thêm cho cô niềm tin, sức mạnh và lòng dũng cảm về con đường mình đã chọn.
  • Bác lái xe: Là nhịp cầu nối liền Sa Pa với thế giới bên dưới. Bác vui tính, cởi mở, là người đã phát hiện và "giới thiệu" anh thanh niên cho đoàn khách. Sự gắn bó của bác với anh thanh niên suốt nhiều năm cho thấy một tình cảm đồng nghiệp, tình người vô cùng đáng quý.
4. Đánh giá đặc sắc nghệ thuật Truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" đạt được thành công vang dội nhờ vào những nét nghệ thuật độc đáo:
  • Cốt truyện đơn giản: Truyện chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ kéo dài ba mươi phút giữa bác họa sĩ, cô kỹ sư và anh thanh niên trên đỉnh Yên Sơn. Nhưng chính sự ngắn ngủi ấy lại kết tinh được những giá trị tư tưởng sâu sắc.
  • Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Các nhân vật không có tên riêng (anh thanh niên, bác họa sĩ, cô kỹ sư, bác lái xe) mà được gọi theo nghề nghiệp và tuổi tác. Đây là dụng ý nghệ thuật của tác giả, nhằm khẳng định họ là những con người vô danh, đại diện cho số đông quần chúng nhân dân đang cống hiến thầm lặng cho đất nước.
  • Chất thơ và chất trữ tình: Ngôn ngữ truyện giàu hình ảnh, nhịp điệu êm ái, nhẹ nhàng, biến một tác phẩm văn xuôi có dung lượng ngắn thành một bài thơ bằng văn xuôi đầy cuốn hút.
III. Kết bài

Tóm lại, "Lặng lẽ Sa Pa" của Nguyễn Thành Long không chỉ là một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp mà còn là bài ca ca ngợi vẻ đẹp của những con người lao động mới. Qua hình tượng anh thanh niên cùng những trí thức nơi núi cao lộng gió, tác giả đã khơi gợi trong lòng người đọc, đặc biệt là thế hệ trẻ, bài học sâu sắc về lý tưởng sống, về sự cống hiến và trách nhiệm của cá nhân đối với cộng đồng. Gập cuốn sách lại, âm hưởng về một Sa Pa lặng lẽ nhưng không hề quạnh hiu, một Sa Pa sôi nổi với những con người ngày đêm làm việc vì tổ quốc vẫn mãi vang vọng, thúc giục chúng ta sống đẹp hơn, ý nghĩa hơn mỗi ngày.


Trong nền văn học hiện đại Việt Nam, Nguyễn Thành Long được biết đến là một cây bút truyện ngắn định hình cho mình một phong cách nghệ thuật rất riêng: nhẹ nhàng, mịn màng, giàu chất thơ và thấm đẫm tình người. Tác phẩm tiêu biểu nhất cho phong cách ấy chính là truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa", được viết vào năm 1970 sau chuyến đi thực tế Lào Cai của tác giả. Tác phẩm không chỉ tái hiện thành công vẻ đẹp nên thơ của thiên nhiên Sa Pa mà quan trọng hơn, nó đã khắc họa thành công hình ảnh những con người lao động thầm lặng, vô danh, đang ngày đêm cống hiến hết mình cho công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc. Trong đó, nhân vật anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn đã để lại trong lòng người đọc những ấn tượng sâu sắc về lý tưởng sống và vẻ đẹp tâm hồn.
Trước khi đưa người đọc đến với thế giới của những con người lao động, Nguyễn Thành Long đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên Sa Pa vô cùng tươi đẹp, độc đáo bằng những nét vẽ tài hoa:

  • Sa Pa bắt đầu bằng những rặng đào, những đàn bò lang cổ đeo chuông ở các đồng cỏ trong thung lũng.
  • Nghệ thuật nhân hóa, so sánh được sử dụng linh hoạt: "Nắng bắt đầu len tới, đốt cháy rừng cây", "Những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cái đầu màu hoa tử quế lên trên màu xanh của rừng".
  • Mây Sa Pa cũng được miêu tả sống động, khi thì "lăn tăn uốn lượn", khi thì "ùa cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá, dạt vào gầm xe".
  • Thiên nhiên Sa Pa hiện lên không hề lạnh lẽo, hiu hắt mà ngược lại, tràn đầy sức sống, mang vẻ đẹp kỳ ảo, rực rỡ, vừa như một bức tranh hội họa vừa giàu chất thơ, chất nhạc. Chính cái nền thiên nhiên ấy đã làm tôn lên vẻ đẹp của con người nơi đây.
2. Phân tích nhân vật trung tâm: Anh thanh niên Anh thanh niên hai mươi bảy tuổi làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu trên đỉnh Yên Sơn cao hai nghìn sáu trăm mét chính là linh hồn của tác phẩm. Vẻ đẹp của anh được ngợi ca ở nhiều khía cạnh khác nhau. a. Ý thức trách nhiệm cao cả và niềm say mê với công việc
  • Hoàn cảnh sống và làm việc của anh vô cùng khắc nghiệt: Anh phải sống một mình trên đỉnh núi cao, quanh năm suốt tháng bốn bề chỉ có cây cỏ và mây mù bao phủ. Kẻ thù lớn nhất của anh không phải là thời tiết mà chính là "sự cô độc".
  • Thế nhưng, anh lại có một quan niệm về công việc rất trưởng thành và đúng đắn. Anh không thấy mình cô độc vì anh hiểu rằng: "Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Anh coi công việc như một người bạn, gắn bó chặt chẽ với đời sống xã hội: "Công việc của cháu gian khổ thế đấy, nhưng cất nó đi, cháu buồn đến chết mất".
  • Tinh thần trách nhiệm của anh vô cùng tự giác: Dù bất kể ngày hay đêm, mưa tuyết hay gió bão, đúng giờ "ốp" (1 giờ sáng, 4 giờ sáng, 11 giờ trưa, 7 giờ tối) là anh lại thức dậy, một mình bước ra ngoài trời lạnh giá để đo gió, đo mưa, ghi chép số liệu gửi về trung tâm. Sự chính xác, đều đặn ấy suốt nhiều năm qua là minh chứng rõ nhất cho ngọn lửa nhiệt huyết trong anh.
b. Biết cách tổ chức cuộc sống cá nhân khoa học, phong phú
  • Tuy sống một mình nhưng anh thanh niên không hề buông thả, xuề xoà. Ngược lại, anh chủ động xây dựng cho mình một thế giới riêng ngăn nắp và giàu sức sống.
  • Anh có một căn nhà nhỏ sạch sẽ, góc học tập gọn gàng với một bàn đầy sách. Sách chính là người bạn tinh thần, giúp anh trò chuyện, mở mang tri thức và vượt qua cảm giác cô đơn giữa núi rừng.
  • Anh còn biết làm đẹp cho cuộc sống của mình bằng việc trồng cả một vườn hoa rực rỡ sắc màu (hoa dơn, hoa thược dược, hoa thạch thảo,...) và tự tăng gia sản xuất bằng cách nuôi gà, lấy trứng. Cuộc sống của anh tràn ngập niềm vui lao động và tính thẩm mỹ cao.
c. Lòng hiếu khách, sự chân thành và tinh tế trong giao tiếp
  • Nỗi thèm người của anh thanh niên không phải là sự yếu đuối mà là biểu hiện của lòng yêu cuộc sống, yêu con người. Khi có khách đến thăm, anh mừng rỡ đến mức "luống cuống", "vấp ngã" và không giấu nổi niềm xúc động.
  • Sự chu đáo, tinh tế của anh thể hiện qua từng hành động nhỏ: Anh đào củ tam thất gửi cho vợ bác lái xe vừa mới ốm dậy; anh hái một bó hoa lớn rực rỡ tặng cho cô kỹ sư trẻ ngay lần đầu gặp mặt; anh pha trà, mời nước, nồng hậu trò chuyện cùng bác họa sĩ.
  • Khi chia tay, anh còn chu đáo chuẩn bị một làn trứng gà tươi để mọi người ăn đường. Sự quan tâm, chăm sóc của anh dành cho những người xa lạ khiến ai cũng phải ấm lòng.
d. Đức tính khiêm tốn và giản dị đáng trân trọng
  • Dù làm một công việc có ý nghĩa lớn lao cho đất nước (góp phần vào việc hạ máy bay Mỹ nhờ phát hiện kịp thời một đám mây khô), anh thanh niên lại vô cùng khiêm nhường.
  • Khi bác họa sĩ muốn vẽ chân dung anh, anh đã từ chối và nhiệt tình giới thiệu những người khác mà anh cho là xứng đáng hơn mình. Đó là ông kỹ sư ở vườn rau Sa Pa ngày đêm quan sát ong thụ phấn để tạo ra giống su hào ngọt hơn, to hơn; đó là anh cán bộ bản đồ sét mười năm không rời cơ quan, luôn trong tư thế sẵn sàng chờ sét để lập bản đồ cho tổ quốc. Đối với anh, những cống hiến của mình chỉ là một giọt nước nhỏ nhoi giữa đại dương bao la của sự hy sinh thầm lặng.
3. Vẻ đẹp của các nhân vật khác (Những nét vẽ phụ trợ làm nổi bật chủ đề) Bên cạnh anh thanh niên, các nhân vật khác dù chỉ xuất hiện thoáng qua nhưng cũng góp phần làm cho bức tranh "Lặng lẽ Sa Pa" thêm hoàn chỉnh và sâu sắc.
  • Bác họa sĩ già: Là một người nghệ sĩ chân chính, nhạy cảm và giàu trải nghiệm. Cả cuộc đời ông đi tìm kiếm cái đẹp, và khi gặp anh thanh niên, ông nhận ra đây chính là nét vẽ, là đối tượng nghệ thuật mà ông tìm kiếm bấy lâu. Qua cái nhìn của bác họa sĩ, nhân vật anh thanh niên hiện lên một cách khách quan, đa chiều và giàu chất thơ hơn.
  • Cô kỹ sư trẻ: Đại diện cho thế hệ trẻ vừa tốt nghiệp, tình nguyện rời xa phồn hoa đô thị để lên miền núi cống hiến. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với anh thanh niên, nhìn thấy vườn hoa của anh, nghe câu chuyện của anh đã tiếp thêm cho cô niềm tin, sức mạnh và lòng dũng cảm về con đường mình đã chọn.
  • Bác lái xe: Là nhịp cầu nối liền Sa Pa với thế giới bên dưới. Bác vui tính, cởi mở, là người đã phát hiện và "giới thiệu" anh thanh niên cho đoàn khách. Sự gắn bó của bác với anh thanh niên suốt nhiều năm cho thấy một tình cảm đồng nghiệp, tình người vô cùng đáng quý.
4. Đánh giá đặc sắc nghệ thuật Truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" đạt được thành công vang dội nhờ vào những nét nghệ thuật độc đáo:
  • Cốt truyện đơn giản: Truyện chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ kéo dài ba mươi phút giữa bác họa sĩ, cô kỹ sư và anh thanh niên trên đỉnh Yên Sơn. Nhưng chính sự ngắn ngủi ấy lại kết tinh được những giá trị tư tưởng sâu sắc.
  • Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Các nhân vật không có tên riêng (anh thanh niên, bác họa sĩ, cô kỹ sư, bác lái xe) mà được gọi theo nghề nghiệp và tuổi tác. Đây là dụng ý nghệ thuật của tác giả, nhằm khẳng định họ là những con người vô danh, đại diện cho số đông quần chúng nhân dân đang cống hiến thầm lặng cho đất nước.
  • Chất thơ và chất trữ tình: Ngôn ngữ truyện giàu hình ảnh, nhịp điệu êm ái, nhẹ nhàng, biến một tác phẩm văn xuôi có dung lượng ngắn thành một bài thơ bằng văn xuôi đầy cuốn hút.
III. Kết bài

Tóm lại, "Lặng lẽ Sa Pa" của Nguyễn Thành Long không chỉ là một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp mà còn là bài ca ca ngợi vẻ đẹp của những con người lao động mới. Qua hình tượng anh thanh niên cùng những trí thức nơi núi cao lộng gió, tác giả đã khơi gợi trong lòng người đọc, đặc biệt là thế hệ trẻ, bài học sâu sắc về lý tưởng sống, về sự cống hiến và trách nhiệm của cá nhân đối với cộng đồng. Gập cuốn sách lại, âm hưởng về một Sa Pa lặng lẽ nhưng không hề quạnh hiu, một Sa Pa sôi nổi với những con người ngày đêm làm việc vì tổ quốc vẫn mãi vang vọng, thúc giục chúng ta sống đẹp hơn, ý nghĩa hơn mỗi ngày.


  • Thành phần: (Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
  • Phân loại: Thành phần phụ chú (dấu hiệu nhận biết: đặt trong dấu ngoặc đơn).
2. Tác dụng
  • Nội dung: Bổ sung thông tin, thể hiện tâm trạng và suy nghĩ chân thực của người lính. Họ vẫn yêu cuộc sống, vẫn biết trân quý thanh xuân và tuổi trẻ của mình.
  • Nghệ thuật: Làm nổi bật lý tưởng cao đẹp và sự hy sinh lớn lao của thế hệ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Dù biết cuộc sống là đáng quý, họ vẫn sẵn sàng lên đường vì độc lập của Tổ quốc.