Vũ Thùy Nhung
Giới thiệu về bản thân
Trong thế giới truyện cổ tích lung linh sắc màu, nhân vật Thạch Sanh luôn để lại trong em những ấn tượng sâu sắc nhất về một người anh hùng của nhân dân lao động. Thạch Sanh không chỉ là một chàng trai có sức mạnh phi thường mà còn là biểu tượng của lòng nhân hậu và chính nghĩa.
Ngay từ đầu tác phẩm, Thạch Sanh xuất hiện với dáng vẻ của một người con của đất, của rừng. Sống dưới gốc đa, tài sản duy nhất là chiếc búa sắt, nhưng chàng không hề cam chịu số phận. Vẻ đẹp của Thạch Sanh trước hết nằm ở sự dũng cảm vô song. Những chiến công như diệt Chằn tinh, hạ Đại bàng không chỉ là những màn trình diễn võ thuật mà còn là hành động cứu nhân độ thế, bảo vệ sự bình yên cho dân lành. Mỗi thử thách trôi qua, tài năng của chàng lại càng thêm rạng rỡ.
Tuy nhiên, điều khiến Thạch Sanh trở nên bất tử trong lòng người đọc chính là tâm hồn thuần hậu, thật thà. Chàng tin người đến mức khờ khạo khi liên tiếp bị Lí Thông lừa. Nhưng sự "khờ khạo" ấy thực chất là sự cao thượng. Đỉnh cao của vẻ đẹp nhân văn là khi Thạch Sanh dùng tiếng đàn và niêu cơm thần để đối đãi với quân 18 nước chư hầu. Tiếng đàn ấy không chỉ là âm nhạc, đó là tiếng lòng hòa bình, là sức mạnh của lẽ phải có khả năng cảm hóa những tâm hồn bạo ngược.
Hình tượng Thạch Sanh đã dạy cho chúng ta bài học về sự kiên trì, lòng tốt và niềm tin vào việc thiện luôn thắng cái ác. Chàng mãi là hình mẫu lý tưởng về người anh hùng văn hóa của dân tộc Việt Nam.Nhân vật Thạch Sanh là sự kết tinh của trí tuệ và đạo đức dân gian. Qua nhân vật này, người xưa gửi gắm ước mơ về một xã hội công bằng, nơi những người nghèo khổ, thật thà sẽ được đền đáp xứng đáng.
Một trong những truyện ngụ ngôn mà tôi cảm thấy yêu thích nhất là “Đẽo cày giữa đường”. Nổi bật trong truyện là nhân vật người thợ mộc được xây dựng với đặc điểm của một nhân vật trong truyện ngụ ngôn.
Nội dung của truyện kể về một người thợ mộc. Anh ta đã dốc hết vốn để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ta nằm ngay bên vệ đường. Nhiều người thường ghé vào xem. Có ông cụ nói rằng phải đẽo cày cho cao, cho to mới dễ cày. Người thợ mộc liền làm theo. Lại có bác nông dân ghé vào bảo phải đẽo cày thấp hơn, nhỏ hơn mới dễ cày. Người thợ mộc cũng cho là có lí. Một lần, một người đến nói với người thợ mộc, ở miền núi người ta phá hoang toàn cày bằng voi, phải đẽo cày to gấp đôi, gấp ba kiểu gì cũng bán hết được nhiều lãi. Người thợ mộc nghe được nhiều lãi, liền đem hết số gỗ còn lại đẽo thành loại cho voi cày. Chẳng có ai đến mua cày của anh ta. Tất cả vốn liếng của người thợ mộc đều mất hết.
Ở đây, nhân vật người thợ mộc được xây dựng không có tên tuổi, lai lịch hay được miêu tả qua ngoại hình mà chủ yếu khắc họa qua hành động, ngôn ngữ. Từ đó, tác giả dân gian muốn làm nổi bật lên nét tính cách của người thợ mộc. Anh ta là một người không có chính kiến, thiếu hiểu biết. Bởi vậy dù người thợ mộc cũng có chí làm ăn, tự dùng vốn liếng của bản thân để tự mở cửa hàng đẽo cày. nhưng kết quả đạt được lại không như mong muốn. Mỗi khi có người ghé vào cửa hàng, đưa ra một ý kiến nào đó, người thợ mộc đều cho lại phải, không biết suy xét đúng sai mà đã quyết định làm theo.
Qua nhân vật người thợ mộc, tác giả dân gian cũng muốn đưa ra lời khuyên, khi làm việc gì cũng cần phải có chính kiến, nếu không sẽ gặp phải thất bại. Anh chàng thợ mộc trong truyện chỉ vì thiếu hiểu biết mà nghe theo lời khuyên của mọi người, đẽo ra những chiếc cày không thể sử dụng được. Cuối cùng, mọi vốn liếng, của cải đều “đi đời nhà ma”.
Có thể khẳng định rằng, nhân vật người thợ mộc đã được khắc họa trong truyện nhằm gửi gắm bài học giá trị cho mỗi người.