Nguyễn Quang Huy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Quang Huy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

C9:

"Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển."

-Biện pháp tu từ: So sánh và Thậm xưng (Nói quá).

-Chỉ ra: So sánh "lòng thương" với "trời" (cao), "biển" (rộng).

-Tác dụng:

+Nhấn mạnh tình yêu thương vô bờ bến, bao la và sự hy sinh thầm lặng của người bà dành cho Tích Chu

.+Làm cho câu văn thêm sinh động, giàu hình ảnh và gợi cảm xúc mạnh mẽ cho người đọc về tình cảm gia đình thiêng liêng.

+Cho thấy sự đối lập giữa lòng bao dung của bà và sự vô tâm của Tích Chu ở đầu truyện, từ đó làm nổi bật bài học về lòng biết ơn.

C10:

Cậu bé Tích Chu là một nhân vật vừa đáng trách nhưng cũng vừa đáng khen, mang lại bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo. Ban đầu, Tích Chu hiện lên là một đứa trẻ ham chơi, vô tâm, vì mải mê rong chơi mà bỏ mặc người bà đang ốm nặng, khiến bà phải hóa thành chim bay đi. Tuy nhiên, khi nhận ra lỗi lầm, cậu không hề bỏ cuộc mà đã dũng cảm vượt qua bao hiểm nguy, nắng mưa để tìm nước suối Cá Thần cứu bà. Sự hối lỗi chân thành và hành động quyết tâm ấy cho thấy Tích Chu bản chất là một cậu bé giàu tình yêu thương nhưng chỉ vì được nuông chiều nên nhất thời lầm lỡ. Qua nhân vật này, em hiểu rằng tình yêu thương cần đi đôi với hành động chăm sóc thực tế và chúng ta cần biết trân trọng người thân khi họ còn ở bên cạnh.

Trong những năm tháng Tiểu học, kỷ niệm đáng nhớ nhất của em là buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày 20/11. Em đã hồi hộp, lo lắng nhưng cũng đầy tự hào khi được đại diện lớp lên hát một bài hát về thầy cô. Khi em cất tiếng hát, cả hội trường im lặng lắng nghe. Sau bài hát, cả hội trường vỗ tay vang dội, em nhìn thấy thầy cô mỉm cười và có một bạn cùng lớp đã tặng em một bó hoa nhỏ. Đó là khoảnh khắc tuyệt vời, em cảm thấy mình đã làm được điều gì đó ý nghĩa và không bao giờ quên được cảm giác đó. Ngày ấy, em đang là học sinh lớp 5. Ngày hội Nhà giáo Việt Nam sắp đến, cả trường em tổ chức một buổi thi văn nghệ thật đặc biệt. Em rất mong chờ nhưng cũng lo lắng vì đó là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu lớn như vậy. Buổi chiều hôm đó, cả lớp em tập dượt bài hát "Bụi phấn" một lần nữa. Sau buổi tập, cô giáo gọi riêng em lại và dặn dò em cần phải tự tin, hát thật hay để gửi tặng các thầy cô giáo. Tối hôm đó, em mặc bộ quần áo đẹp nhất, tay ôm bó hoa tươi thắm tự tay em chọn và cùng các bạn trong lớp tới trường. Sân khấu rực rỡ ánh đèn, em hồi hộp đến mức tim đập loạn xạ. Khi đến lượt, em bước lên sân khấu, nhìn thấy các thầy cô đang ngồi ở dưới, lòng em bỗng nhiên thấy bình tĩnh lại. Em hít một hơi thật sâu rồi cất tiếng hát. Giọng em hơi run run lúc đầu nhưng sau đó dần trở nên rõ ràng và tự tin hơn. Cả hội trường im lặng, chỉ có tiếng hát của em vang lên. Khi bài hát kết thúc, cả hội trường vỗ tay vang dội. Em ngước nhìn lên thấy thầy cô mỉm cười, có một bạn lớp dưới đã chạy lên tặng em một bó hoa nhỏ. Đó là một kỷ niệm đáng nhớ mà em sẽ không bao giờ quên. Em đã vượt qua được sự hồi hộp, lo lắng, làm được một điều ý nghĩa và nhận được sự yêu mến, khích lệ từ thầy cô, bạn bè. Buổi biểu diễn hôm đó đã tiếp thêm cho em rất nhiều sự tự tin, em cảm thấy mình làm được những điều tưởng chừng như không thể.
Trong những năm tháng Tiểu học, kỷ niệm đáng nhớ nhất của em là buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày 20/11. Em đã hồi hộp, lo lắng nhưng cũng đầy tự hào khi được đại diện lớp lên hát một bài hát về thầy cô. Khi em cất tiếng hát, cả hội trường im lặng lắng nghe. Sau bài hát, cả hội trường vỗ tay vang dội, em nhìn thấy thầy cô mỉm cười và có một bạn cùng lớp đã tặng em một bó hoa nhỏ. Đó là khoảnh khắc tuyệt vời, em cảm thấy mình đã làm được điều gì đó ý nghĩa và không bao giờ quên được cảm giác đó. Ngày ấy, em đang là học sinh lớp 5. Ngày hội Nhà giáo Việt Nam sắp đến, cả trường em tổ chức một buổi thi văn nghệ thật đặc biệt. Em rất mong chờ nhưng cũng lo lắng vì đó là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu lớn như vậy. Buổi chiều hôm đó, cả lớp em tập dượt bài hát "Bụi phấn" một lần nữa. Sau buổi tập, cô giáo gọi riêng em lại và dặn dò em cần phải tự tin, hát thật hay để gửi tặng các thầy cô giáo. Tối hôm đó, em mặc bộ quần áo đẹp nhất, tay ôm bó hoa tươi thắm tự tay em chọn và cùng các bạn trong lớp tới trường. Sân khấu rực rỡ ánh đèn, em hồi hộp đến mức tim đập loạn xạ. Khi đến lượt, em bước lên sân khấu, nhìn thấy các thầy cô đang ngồi ở dưới, lòng em bỗng nhiên thấy bình tĩnh lại. Em hít một hơi thật sâu rồi cất tiếng hát. Giọng em hơi run run lúc đầu nhưng sau đó dần trở nên rõ ràng và tự tin hơn. Cả hội trường im lặng, chỉ có tiếng hát của em vang lên. Khi bài hát kết thúc, cả hội trường vỗ tay vang dội. Em ngước nhìn lên thấy thầy cô mỉm cười, có một bạn lớp dưới đã chạy lên tặng em một bó hoa nhỏ. Đó là một kỷ niệm đáng nhớ mà em sẽ không bao giờ quên. Em đã vượt qua được sự hồi hộp, lo lắng, làm được một điều ý nghĩa và nhận được sự yêu mến, khích lệ từ thầy cô, bạn bè. Buổi biểu diễn hôm đó đã tiếp thêm cho em rất nhiều sự tự tin, em cảm thấy mình làm được những điều tưởng chừng như không thể.