Bùi Kim Ngọc
Giới thiệu về bản thân
câu 1:Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" đã để lại trong em những rung cảm sâu sắc về vẻ đẹp thầm lặng và đức hy sinh cao cả của người mẹ. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "cỏ" – một loài cây nhỏ bé, khiêm nhường nhưng có sức sống mãnh liệt – để ẩn dụ cho người mẹ tảo tần. Cảm xúc chủ đạo bao trùm toàn bài là niềm xúc động nghẹn ngào trước sự che chở vô điều kiện mà mẹ dành cho con. Dù nắng gắt hay mưa rào, mẹ vẫn như cánh đồng cỏ xanh rì, giấu đi những nhọc nhằn để nở hoa cho đời con thơm ngát. Hình ảnh ấy khiến em nhận ra rằng, tình mẫu tử không cần những lời phô trương, nó thấm đẫm trong từng hành động nhỏ bé, trong sự kiên cường đi qua bão giông cuộc đời. Đọc bài thơ, em thấy lòng mình trùng xuống khi nghĩ về những sợi tóc bạc của mẹ, đồng thời tự nhắc nhở bản thân phải biết trân trọng và yêu thương người phụ nữ vĩ đại nhất đời mình. "Mùa cỏ nở hoa" thực sự là một bài ca đẹp về tình mẹ, gieo vào lòng người đọc hạt mầm của lòng biết ơn và sự thấu cảm.
câu 2:Nếu "Mùa cỏ nở hoa" tôn vinh vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử thì thực tế cuộc sống hiện nay lại bày ra một mảng tối đáng buồn: sự vô tâm của con cái đối với cha mẹ. Đây là một thực trạng nhức nhối, đi ngược lại truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.
Vô tâm với cha mẹ không chỉ là việc bỏ mặc không chăm sóc lúc ốm đau, mà đôi khi nó ẩn mình dưới những hành động nhỏ nhặt thường ngày. Đó là khi ta mải mê với những cuộc vui bên bạn bè mà quên mất một bữa cơm đợi chờ ở nhà; là khi ta cáu gắt trước lời hỏi thăm của mẹ hay thờ ơ với đôi mắt đã mờ của cha. Trong kỷ nguyên số, sự vô tâm còn thể hiện qua việc con cái có thể dành hàng giờ lướt mạng xã hội nhưng lại chẳng thể dành mười phút để lắng nghe tâm sự của đấng sinh thành. Nguyên nhân của thực trạng này phần lớn đến từ lối sống ích kỷ, thực dụng. Nhiều người trẻ mải chạy theo danh vọng, tiền bạc mà coi cha mẹ là "gánh nặng" hoặc hiển nhiên cho rằng sự hy sinh của cha mẹ là trách nhiệm bắt buộc. Hậu quả của sự vô tâm là vô cùng lớn. Nó không chỉ gây ra nỗi đau lòng, sự cô đơn cùng cực cho người già mà còn làm băng hoại đạo đức xã hội, tạo ra một thế hệ vô cảm. Chúng ta cần hiểu rằng, cha mẹ không sống đời với ta mãi mãi. "Cỏ" có thể nở hoa bền bỉ, nhưng đời người có hạn. Đừng để đến khi "cây muốn lặng mà gió chẳng đừng" mới hối hận thì đã muộn màng. Hãy học cách yêu thương từ những điều giản đơn nhất: một cuộc điện thoại, một lời hỏi thăm hay đơn giản là sự hiện diện trong những bữa cơm gia đình. Tóm lại, tình mẫu tử là cội nguồn của mọi tình cảm cao quý. Trân trọng cha mẹ không chỉ là trách nhiệm, mà còn là thước đo giá trị đạo đức của mỗi con người. Hãy để mỗi ngày trôi qua đều là một "mùa hoa" của sự hiếu thảo và lòng biết ơn.câu 1: thể thơ tự do
câu 2: người mẹ (xưng "mẹ").
Câu 3:- Biện pháp nhân hóa: Qua các từ ngữ chỉ đặc điểm, hoạt động của con người như: "thơm thảo", "hát".
- Tác dụng:
- Làm cho hình ảnh "cỏ" (người con) trở nên sinh động, gần gũi và có tâm hồn.
- Ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn hiếu thảo, sự trưởng thành rạng rỡ và tràn đầy sức sống của người con.
- Thể hiện niềm vui, sự tự hào và tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ khi chứng kiến con khôn lớn.
- Được sống một cuộc đời hồn nhiên, vô tư và bình an.
- Mong con trưởng thành, trở thành người có ích, mang lại sức sống và vẻ đẹp cho cuộc đời (phủ xanh non lên đất mẹ).
Đoạn thơ "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi đã khơi dậy trong em niềm tự hào sâu sắc về chủ quyền dân tộc. Bằng giọng thơ khoáng đạt, tác giả mở ra một không gian mùa thu mới đầy sức sống với "rừng tre phấp phới" và "trời thu thay áo mới". Em cảm nhận được niềm hạnh phúc vô biên của người chiến thắng khi đứng giữa núi đồi và dõng dạc tuyên bố về quyền làm chủ: từ trời xanh, núi rừng đến những dòng sông đỏ nặng phù sa. Đất nước không chỉ hiện lên qua vẻ đẹp thiên nhiên trù phú mà còn hiện lên qua chiều sâu lịch sử bốn ngàn năm. Hình ảnh "tiếng đất" rì rầm và những buổi "ngày xưa vọng nói về" tạo nên một cảm xúc thiêng liêng, khiến em thấy mình đang được tiếp nối dòng máu anh hùng của những người "chưa bao giờ khuất". Đoạn thơ không chỉ là lời reo vui của tự do mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn. Sau khi đọc xong, em càng thêm yêu quê hương và tự hứa sẽ nỗ lực học tập để góp phần giữ gìn, bảo vệ từng tấc đất mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương mới có được.
Trong những năm tháng gian khổ, Nguyễn Đình Thi đã viết về một đất nước của "những người chưa bao giờ khuất". Đó là cái tầm vóc hào hùng được dựng xây từ máu và nước mắt. Thế nhưng, thật đáng buồn khi trong hòa bình, một bộ phận thanh niên lại chọn cho mình lối sống "trong suốt" – đó là sự thờ ơ, vô cảm với vận mệnh dân tộc và lợi ích chung của cộng đồng. Thái độ sống thờ ơ này không khó để nhận diện. Nó nằm ở việc nhiều người trẻ thản nhiên đứng ngoài các vấn đề nóng hổi của đất nước, coi việc bảo vệ chủ quyền hay giữ gìn bản sắc là trách nhiệm của "ai đó" chứ không phải của mình. Họ có thể bỏ ra hàng giờ để tranh cãi về một scandal của giới giải trí nhưng lại mù mờ về lịch sử dân tộc. Đáng sợ hơn, lối sống ích kỷ "chỉ biết mình" đang khiến sợi dây kết nối giữa cá nhân và cộng đồng bị đứt gãy. Khi thấy cái xấu họ không dám đấu tranh, thấy cái khổ họ không buồn giúp đỡ, chỉ quan tâm đến sự hưởng thụ của bản thân. Nguyên nhân sâu xa của thực trạng này chính là sự lệch lạc trong nhận thức. Nhiều bạn trẻ nhầm tưởng rằng hòa bình nghĩa là không cần cống hiến, không cần trách nhiệm. Sự bùng nổ của mạng xã hội cùng những giá trị ảo đã cuốn con người vào lối sống thực dụng, khiến những lý tưởng cao đẹp về đất nước trở nên xa xỉ. Sự vô cảm là "cái chết" về tâm hồn. Một thế hệ thờ ơ sẽ tạo ra một dân tộc yếu ớt. Nếu chúng ta chỉ biết nhận lấy mà không biết cho đi, chỉ biết hưởng thụ mà không biết bảo vệ, thì cái di sản "chưa bao giờ khuất" của cha ông sẽ dần tan biến. Đất nước không thể hóa rồng nếu những đôi cánh trẻ tuổi chỉ muốn khép lại trong sự ích kỷ. Mỗi người trẻ cần phải thức tỉnh. Trách nhiệm với đất nước không cần là những khẩu hiệu lớn lao, mà nó bắt đầu từ việc học thật, làm thật, từ lòng tự trọng dân tộc và ý thức gìn giữ văn hóa quê hương. Chúng ta cần hiểu rằng, mỗi hành động nhỏ của cá nhân hôm nay đều trực tiếp quyết định hình hài của Tổ quốc mai sau. Đừng để sự lạnh lùng biến chúng ta thành những người xa lạ trên chính mảnh đất của mình. Hãy sống sao cho xứng đáng với tiếng vọng của "ngày xưa", để ngọn lửa bất khuất của dân tộc mãi mãi được truyền nối qua các thế hệ.
câu 1: thể thơ tự do
câu 2: các đại từ: chúng ta, tôi
câu 3:
- Những hình ảnh: Rừng tre phấp phới, trời thu thay áo mới, trời xanh, núi rừng, những cánh đồng thơm ngát, những ngả đường bát ngát, những dòng sông đỏ nặng phù sa.
- Ý nghĩa:
+ Khắc họa một không gian đất nước rộng lớn, trù phú, tươi đẹp và tràn đầy sức sống.
+ Thể hiện niềm tự hào, niềm vui sướng của tác giả khi được làm chủ đất nước, làm chủ vận mệnh dân tộc sau những năm dài nô lệ.
câu 4:
- Biện pháp : nhân hóa ( " Trời thu thay áo " " nói cười" )
- Tác dụng:Làm cho thiên nhiên trở nên sinh động, có hồn như con người; biểu lộ niềm vui sướng, reo vui của lòng người trước cảnh độc lập, tự do.
câu 5:
Câu thơ nhắc nhở về sự hy sinh của cha ông, từ đó em thấy thế hệ trẻ cần:-Trân trọng, biết ơn và gìn giữ truyền thống lịch sử.
-Nỗ lực học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước giàu mạnh.
-Có trách nhiệm bảo vệ chủ quyền và phát triển vị thế dân tộc trên trường quốc tế.