Nguyễn Vân Anh
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "khi mùa mưa đến" của Trần Hòa Bình không chỉ là một bức tranh thiên nhiên đơn thuần mà còn là tiếng lòng của một tâm hồn nhạy cảm trước bước đi của thời gian và sự hồi sinh kỳ diệu của vạn vật ngay từ những câu thơ đầu tiên độc giả bị cuốn và một không gian tràn trề sức sống nơi cơn mưa không mang đến sự ảm đạm thường thấy mà trái lại Nó là một luồng sinh khí mới thổi vào đất trời
Mở đầu bài thơ tác giả mở ra một không gian đầy áp suất giống khi những giọt mưa đầu mùa chạm mặt đất hai chữ phổng phao gốm dùng để chỉ sự lớn lên nhanh chóng của con người nay được dùng cho dòng sông gợi ta một vẻ đẹp no đời tràn trề tức sống Cơn Mưa Đã tưới tắm cho vạn vật xóa đi những cái khô hạn của mùa cũ hình ảnh mưa ngót trẻ kéo về là một tin tưởng vô cùng độc đáo tiếng mưa rơi không còn là âm thanh vô chi mà mang theo sự tinh nghịch dượng đã của trẻ nhỏ khiến là quê vướng lưới tĩnh lặng bỗng nhiên chửi nên vui tươi đầy sinh khí cơn mưa ấy không chỉ làm tươi tốt một chuyện đêm mà còn Đánh Thức Hương Đất bãi đưa con người về với những thuần khiết nhất sức mạnh của mùa mưa không chỉ dừng lại ở việc thay đổi Cảnh qua mà còn nên lọt vào tâm hồn của con người nhà thơ viết gặp gỡ mùa mưa lòng chỉ lại giữa những bộn bề lo toan cơn mưa như một sự thanh tẩy khiến Lòng Người bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng hồn nhiên như thuở ban đầu bước chân đi trên cát mà cảm giác như bàn chân hát đó chính là sự thăng hoa của Cảm Xúc Con người khi hòa nhịp tuyệt đối với thiên nhiên tuy nhiên đằng sau vẻ hân hoan ấy Trần Hòa Bình vẫn dành chỗ cho những nốt lặng trầm tư xen lẫn hạt vui với hạt buồn trong mưa chỉ thấy yên ổn cái hay của câu thơ nằm ở sự phát hiện về hạt buồn đó có thể là nỗi buồn man mát của Hoài Niệm của những kỉ niệm xưa cũ chợt ùa về theo tiếng mưa nhưng cái buồn ấy không bị lụy Liên Á Nó giúp con người lặng lại để suy ngẫm về Dòng Chảy Thời gian khổ thơ cuối bài chính là sự kết tinh của những chiêm nghiệm về kiếp người và quy luật cuộc sống hình ảnh chiều nay đến ngày tóc bạc ra sự hữu hạn của đời người trước cái vô hạn thiên nhiên mùa mưa vẫn đến theo chu kỳ nhưng con người rồi sẽ vào đi Tuy nhiên thay vì buồn bã tác giả chọn một thái độ sống tích cực ta hóa phù sa Phù Sa là biểu tượng cho sự dâng hiến thầm lặng bền bỉ con người sống như những hạt phù sa dẫu nhỏ bé nhưng âm tthầm bồi đắp cho bến bờ quê hương để hi vọng về những mùa lo mãi mãi trường tồn về nghệ thuật bài thơ thành công nhờ ngôn ngữ giàu hình ảnh nhịp điệu linh hoạt và các biện pháp tu từ nhân hóa so sánh được sử dụng rất tự nhiên giọng thơ vừa trẻ trung tinh tế lại sâu sắc đáng đọc Tóm lại khi mùa mưa Đến của Trần Hòa Bình Không chỉ là bài ca về thiên nhiên mà còn là bài ca về tình yêu cuộc sống và khát vọng dâng hiến tác phẩm nhắc nhở chúng ta viết trân trọng những vẻ đẹp giản dị của quê hương và tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn của mình giữa dòng đời hối hả
Cảm hứng chủ đạo trong bài thơ Khi Mùa Mưa Đến của Trần Hòa Bình là tiếng reo vui náo nức trước sức sống hồi sinh của thiên nhiên và lòng biết ơn sâu nặng với mảnh đất quê hương qua cái nhìn đầy trẻ trung và nhân hậu nhà thơ không thấy mưa là ảm đạm là một sự gặp gỡ kỳ diệu khiến lòng chảy lại mùa mưa mang theo sức mạnh phổ phao của dòng sông sắc xanh của triền đê và hi vọng những mùa no ấm đó chính là nguồn cảm hứng lãng mạn tinh tế bắt nguồn từ một tâm hồn luôn mở rộng để gian Hoài và trân trọng từng giọt Phù Sa từng hạt vui buồn của đời sống
Sự dâng hiến thầm lặng: nhân vật trữ tình nguyện làm phù sa phần tinh túy nhất để bồi đắp làm giàu đẹp cho cuộc đời và quê hương một cách tự nguyện vụ lợi
Tình yêu chung thủy gắn vô hình ảnh biến trở kết hợp với việc hóa phù sa khẳng định một tấm lòng luôn hướng về cội nguồn kiên định sắp son với những giá trị Yêu Thương