Quản Việt Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ "Việt Nam quê hương ta" của Nguyễn Đình Thi là một bài thơ mang lại nhiều cảm xúc cho người đọc. Những cảm xúc đấy đã chạm đến những rung cảm sâu xa về tình yêu đất nước mà còn là tình yêu đối với dân tộc. Qua những câu thơ, con chữ mà tác giả viết ra một hình ảnh Việt Nam hùng vĩ, bình dị thông qua các hình ảnh tả cảnh thiên nhiên như biển lúa mênh mông hoặc là cánh cò bay lả dập dìu và còn là đỉnh Trường Sơn mờ ảo trong mây trắng. Người sáng tác không chỉ vẽ về bức tranh phong cảnh thiên nhiên tuyệt mĩ mà còn là tôn vinh những phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam. Nơi mà những con người cần cù chăm chỉ, chịu thương chịu khó nhưng vẫn bất khuất, kiên cường trong các cuộc chiến và chung thủy, vẹn tròn tình nghĩa. Các câu thơ mang đến cho người đọc cảm thấy thâm tình, sâu lắng của thể thơ lục bát truyền thống quê hương đã khiến cho người đọc như được thấm vào máu tươi, da thịt. Từ đó khơi dậy niềm tự hào, tự tôn của dân tộc mãnh liệt. Kết của bài thơ mang cho người theo dõi thấy được dư âm về một đất nước tươi đẹp và những con người nhân hậu và tình yêu thương, qua đó thôi thúc mỗi khi người đọc thêm yêu và có trách nhiệm đối với quê hương của mình hơn.
Câu 2:
"Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta." Lời khẳng định của Chủ tịch Hồ Chí Minh chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần dân tộc – sợi chỉ đỏ xuyên suốt chiều dài lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước của người Việt.
Tinh thần dân tộc không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là sự gắn kết mãnh liệt giữa cá nhân với cộng đồng, là niềm tự hào về nguồn cội và ý thức trách nhiệm với vận mệnh quốc gia. Trong quá khứ, tinh thần ấy là ngọn lửa rực cháy giúp một dân tộc nhỏ bé quật cường đứng lên đánh bại những đế quốc hùng mạnh nhất. Đó là hình ảnh "áo nâu nhuộm bùn" nhưng khi Tổ quốc cần lại sẵn sàng "hóa thân cho dáng hình xứ sở". Trong thời bình, tinh thần dân tộc lại chuyển mình hòa vào dòng chảy xây dựng đất nước. Nó thể hiện qua sự đoàn kết, tương thân tương ái mỗi khi thiên tai, dịch bệnh ập đến. Hình ảnh những chuyến xe cứu trợ hướng về miền Trung hay sự đồng lòng của toàn dân trong đại dịch Covid-19 chính là biểu hiện rực rỡ nhất của "nghĩa đồng bào". Bên cạnh đó, tinh thần ấy còn là ý thức bảo tồn bản sắc văn hóa, là khát vọng đưa thương hiệu Việt, trí tuệ Việt vươn tầm thế giới. Mỗi khi quốc kỳ Việt Nam tung bay trên đấu trường quốc tế, niềm xúc động trào dâng trong triệu trái tim chính là sự kết tinh của lòng tự hào dân tộc sâu sắc. Tuy nhiên, trong bối cảnh toàn cầu hóa, tinh thần dân tộc đang đứng trước những thách thức. Một bộ phận giới trẻ có biểu hiện sùng ngoại thái quá hoặc thờ ơ với các giá trị truyền thống. Vì vậy, nuôi dưỡng tinh thần dân tộc không có nghĩa là cực đoan, bài ngoại mà là học cách tiếp thu tinh hoa nhân loại trên nền tảng bản sắc riêng. Tóm lại, tinh thần dân tộc là nguồn sức mạnh nội sinh vô hạn. Là thế hệ trẻ, chúng ta cần biến tình yêu ấy thành hành động cụ thể: học tập tốt, lao động sáng tạo và bảo vệ những giá trị văn hóa tốt đẹp để ngọn lửa dân tộc mãi tỏa sáng.Câu 1:
Bài thơ trên được viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2:
Phương thức biểu đạt chính của bài thơ là: biểu cảm, miêu tả và tự sự.
Câu 3:
Biện pháp tu từ trong câu thơ trên là biện pháp tu từ điệp ngữ. Biệp pháp tu từ được thể hiện qua việc lặp lại các câu "Ta đi, ta nhớ, nhớ". Nhờ biện pháp tu từ này giúp tác giả cho người đọc thấy được sự hấp dẫn trong tác phẩm của mình, ngoài ra còn tạo ra các nỗi nhớ xoay quanh quê hương của người sáng tác. Ngoài ra biện pháp tu từ liệt kê còn giúp người đọc thấy được nỗi nhớ quê hương của tác giả thông qua các hình ảnh.
Câu 4:
Hình ảnh con người Việt Nam được tác giả miêu tả được hiện lên với các phẩm chất cần cù lao động, chịu khó và không chùn bước trong lao động. Ngoài ra tinh thần yêu nước, lòng chung thủy, tài hoa và hiền lành, chân chất.
Câu 5:
Bài thơ "Việt Nam quê hương ta" thuộc đề tài quê hương đất nước, một đề tài quen thuộc nhưng luôn tràn đầy cảm hứng trong các bài thơ Việt Nam. Qua những vần thơ lục bát mượt mà, người sáng tác đã làm nổi bật chủ đề về tình yêu và niềm tự hào trước vẻ đẹp phong phú, nên thơ của thiên nhiên cùng truyền thống cao quý của dân tộc nước nhà. Đó là một vẻ đẹp về đất nước không chỉ có "biển lúa" mênh mông, cánh cò bay, những cảnh nông thôn giản dị. Ngoài ra còn là nơi hội tụ những con người cần cù, chăm chỉ trong lao động, thủy chung trong tình cảm và đặc biệt là sự dũng cảm, kiên cường qua bao nhiêu sự kiện lịch sử và cuộc kháng chiến của dân tộc. Tác phẩm không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn là lời ca ngợi sức sống bền bỉ, tâm hồn cao đẹp, các quan cảnh thiên nhiên của con người Việt Nam
Câu 1:
Trong câu truyện ngắn "Một lần và mãi mãi" của tác giả Thanh Quế, một cậu truyện ngắn nói về sự trung thực của một người trong xã hội cũng như là mối quan hệ. Trong câu truyện trên thì nhân vật được thể hiện rõ nhất cho lòng không trung thực này là nhân vật tôi và nhân vật Bá. Khi đọc văn bản thì chúng ta đã thấy được tính cách dễ tin người của cậu thông qua tình huống" không có tiền mua nhưng sau khi nghe bạn bảo thì cũng làm theo" và việc cụ thể mà thể hiện rõ nhất là "tôi" tin vào lời của "Bá" ngay sau khi "Bá" bảo là mua thì mua bằng giấy lộn thì vẫn mua được. Tiếp đến là tính cách phản ánh lớn nhất trong câu truyện và cũng như sự ân hận của "tôi sau này là đã không trung thực. Chúng ta có thể thấy rõ là sau khi mua bằng giấy lộn một lần nhưng "tôi" vẫn tiếp tục mua bằng giấy lộn ở tiệm bà Bảy. Nhưng khi gần kết thúc truyện, ta có thể thấy được sự ân hận của "tôi" và "Bá" khi đã không trung trực. Điều này được tác giả nhắc đến khi bà Bảy bị trúng gió mà chết và bác nông dân sống ngay cạnh đếm tiền ở cơ trầu. Bà Bảy vẫn luôn phân biệt tiền thật và giấy lộn, tiền bà để trong cơ trầu và giấy lộn bà đã để riêng ra. Từ đó, "tôi" đã luôn hối hận vì đã không trung thực.
Câu 2:
Trong xã hội hiện nay, nơi mà lời nói có thể là một con dao hai lưỡi thì một đức tính tốt đẹp của con người đang dần mất đi. Đức tính này là đức tính trung thực của mỗi người. Vậy làm sao để trung thực trong một xã hội như thế này.
Trước hết thì ta phải hiểu được trung thực là gì. Trung thực là phẩm chất đạo đức cao quý có trong mỗi con người, thường được biết đến nhiều hơn là lối sống luôn ngay thẳng, thật thà và đặc biệt hơn là luôn ton trọng sư thật. Ta có thể dễ dàng biết một người có đang sống trung thực hay không thông qua lời nói hoặc hành động. Nhờ đó mang lại những sự tin tưởng của mọi người và là sự tôn trọng
Trong xã hội ngày càng chú trọng vào việc phát triển thì dần mất đi đức tính cao quý nhất là trung thực. Chẳng hạn giờ bạn ra ngoài đường cũng có thể thấy có rất nhiều người đang nói sai sự thật mà trong lòng họ không nghĩ vậy hoặc đơn giản hơn là trong môi trường sống có thể xuất hiện nhiều người không trung thực.
Nguyên nhân có thể dẫn đến những con người không trung thực đến từ rất nhiều phía. Đầu tiên là chính bản thân người không trung thực, người không trung thực thường có thói quen sử dụng lời nói để có thể che dấu đi bản chất thật, hay do các áp lực thành tích và cùng với đó là rất nhiều lợi ích cá nhân. Thứ hai là đến từ các mối quan hệ, khi các mỗi quan hệ xảy ra các mâu thuẫn, người trong cuộc thường chọn cách nói sai sự thật để có thể che đậy đi sự thật, từ đó dẫn đến sự không trung thực. Điều cuối cùng xuất phát từ phía xã hội và môi trường sống, môi trường sống càng cực đoan hoặc thiếu đi sự an toàn cũng có thể tạo ra những con người không trung thực.
Hậu quả của việc không trung thực đang càng gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng. Về phía người không trung thực thì bị người khác mất niềm tin về mình gây ra các khó khăn trong cuộc sống, từ đó tạo ra các lo âu không hề liên quan đến bản thân. Khi đã không trung thực thì con người có thể dễ dàng bỏ qua các cơ hội nhằm phát triển hơn. Đối với các mối quan hệ thì ngày càng rạn nứt vì sự không trung thực, đồng thời gây ra các hiểu lầm với người khác. Và đối với xã hội là sự suy đồi về đạo đức và nhân cách của con người, gây ra các tệ nạn xã hội như thất nghiệp hoặc cờ bạc và từ đó có thể gây suy giảm về nền kinh tế.
Biện pháp để con người dần lấy lại được sự trung thực của bản thân và mang lại niềm tin đối với tất cả mọi người xuất phát như sau. Về phía bản thân cần cố gắng sống trung thực, nói những sự thật và không nên làm người khác nghi nghờ về mình. Cùng với đó là củng cố niềm tin cho các mối quan hệ và người thân. Về phía xã hội cũng cần các biện pháp để có thể suy giảm người không trung thực như tạo ra các phòng khám tâm lí, khen thưởng đối với các cá nhân có sự trung thực, giảng dậy về sự trung thực đối với các em học sinh và cùng với đó là không tạo áp lực lên người khác.
Bản thân tôi đã rút ra được rất nhiều bài học về không trung thực khi tôi còn bé. Điều này đã làm tôi trở lên khó khăn trong cuộc sống hiện nay. Trong các bài được rút ra từ việc không trung thực, bài học khiến tôi đáng nhớ là phải giữ lời của chính bản thân mình đối với người khác.
Trung thực là một bản tính tốt đẹp mà mỗi người phải nên có. Song cùng với đó nếu không trung thực thì sẽ nhận lại các thành quả về việc này. Từ đó ta phải dần trưởng thành và sống trung thực với chính bản thân của mình.
Câu 1:
Thể loại của văn bản trên là thể loại truyện ngắn.
Câu 2:
Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi kể thứ nhất.
Câu 3:
Từ trên ta thấy rằng câu truyện cho ta thấy được sự cần thiết của trung thực đối với cuộc sống, đặc biệt là đối với cuộc sống hiện đại nơi mà sự giả dối luôn xuất hiện.
Câu 4:
Nội dung của câu truyện trên kể về nhân vật tôi và nhân vật bà Bảy với bà Bảy là một người bị mù và bán tạp hóa. "Tôi" sau khi biết rằng tiền bạc lẻ của mẹ cho bị mất thì thôi không định mua, thấy thế thì "Bá" bảo với "tôi" là sử dụng mấy tờ giấy viết thay cho tiền vì bà Bảy bị mù. "Tôi" khi bị "Bá" bảo thế thì cũng nghe theo và mua được. Sau vài ngày thấy thế, "tôi" thường xuyên sử dụng giấy viết nhưng khi nghe bà Bảy bị mất thì mới biết được là bà để riêng tiền thật trên cơi trầu và để giấy lộn sang một bên để tránh bị nhầm.
Câu 5:
Theo em, câu "trong đời, có những điều ta đã nhỡ lầm, không bao giờ có dịp sửa chữa được nữa" là một câu nói sự trung thực của một con người. Trong câu trên ta có thể thấy rằng khi chúng ta đã không trung thực thì có thể đánh mất lòng tin của người khác và cùng với đó là đánh mất đi sự tin tưởng của người khác đối với mình. Và khi bị đánh mất đi lòng tin của người khác đối với mình thì không có cơ hội để sửa chữa lỗi lầm mà mình đã làm.