Dương Hồng Ánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ trên sử dụng thể thơ lục bát
Câu 2:
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (bộc lộ tình yêu, niềm tự hào về quê hương, đất nước).
Câu 3
– Biện pháp tu từ: Lặp cấu trúc “Ta đi ta nhớ…”, điệp từ “nhớ”, liệt kê.
– Tác dụng: Nhấn mạnh nỗi nhớ da diết của người con xa quê; làm nổi bật tình yêu gắn bó với những hình ảnh bình dị như núi rừng, dòng sông, đồng ruộng, bữa cơm quê.
Câu 4:
Con người Việt Nam hiện lên với những phẩm chất:
– Dũng cảm, anh hùng (đứng lên đánh giặc).
– Hiền hòa, cần cù, chịu thương chịu khó.
– Thủy chung, giàu tình nghĩa.
– Khéo léo, tài hoa trong lao động.
Câu 5:
– Đề tài: Vẻ đẹp quê hương, đất nước Việt Nam.
– Chủ đề: Ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên và con người Việt Nam, thể hiện tình yêu và niềm tự hào về quê hương.
Câu 1:Nhân vật “tôi” hiện lên như một biểu tượng cho sự thức tỉnh của lương tâm con người sau những lầm lỡ của tuổi thơ. Khi còn nhỏ, vì sự ham muốn giản đơn và sự rủ rê của bạn bè, “tôi” đã không đủ bản lĩnh để từ chối điều sai trái, chấp nhận dùng giấy lộn giả làm tiền để lừa bà Bảy Nhiêu - một người phụ nữ mù lòa, nghèo khó nhưng giàu lòng tin. Hành động ấy phản ánh sự nông nổi, thiếu suy nghĩ của một đứa trẻ chưa ý thức hết hậu quả việc mình làm. Tuy nhiên, ngay trong khoảnh khắc trao “bạc giả”, “tôi” đã cảm thấy chột dạ, như linh cảm về một điều không đúng. Khi bà Bảy qua đời và sự thật được hé lộ rằng bà biết tất cả nhưng vẫn lặng lẽ gói riêng những tờ giấy lộn, “tôi” rơi vào nỗi bàng hoàng, xót xa. Cảm giác “sống lưng lạnh buốt” không chỉ là sự sợ hãi mà còn là tiếng nói của lương tâm vừa thức tỉnh. Nỗi ân hận ấy kéo dài suốt bốn mươi năm, trở thành vết khắc không phai trong ký ức. Qua nhân vật “tôi”, tác giả cho thấy con người có thể sai, nhưng điều quan trọng là biết nhận ra lỗi lầm và sống có trách nhiệm với quá khứ của mình. Từ đó, em hiểu rằng mỗi người cần suy nghĩ kĩ trước khi hành động, sống trung thực và trân trọng những cơ hội sửa sai khi còn có thể để không phải ân hận về sau.
Câu 1: văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn
Câu 2: Văn bản "một lần và mãi mãi" sử dụng ngôi kể: ngôi thứ nhất, người kể chuyện xưng "tôi"
Câu 3: Tóm tắt:
- Nhân vật “tôi” cùng thằng Bá dùng những tờ giấy lộn giả làm tiền để mua kẹo của bà Bảy Nhiêu – một người phụ nữ mù, nghèo khổ.
- Bà Bảy Nhiêu đột ngột qua đời; mọi người phát hiện bà đã biết những tờ giấy lộn ấy và gói riêng lại.
- Bốn mươi năm sau, “tôi” và Bá vẫn day dứt, cùng nhau ra thăm mộ bà, cầu mong bà tha thứ cho lỗi lầm năm xưa.
*Nhận xét về cốt truyện: Theo em, cốt truyện “Một lần và mãi mãi” được xây dựng nhẹ nhàng nhưng rất sâu sắc. Truyện xoay quanh một sự việc quan trọng làm thay đổi suy nghĩ và tình cảm của nhân vật, khiến người đọc xúc động. Diễn biến hợp lí, cao trào tuy không quá gay cấn nhưng lại chạm đến cảm xúc. Kết thúc truyện để lại dư âm lâu dài, giúp em nhận ra rằng có những điều chỉ xảy ra một lần nhưng sẽ mãi in sâu trong trái tim mỗi người.
Câu 4:Văn bản kể về một lần lầm lỡ trong tuổi thơ của nhân vật “tôi” khi cùng thằng Bá dùng giấy lộn giả làm tiền để lừa bà Bảy Nhiêu - một bà cụ mù, nghèo nhưng giàu lòng tin. Khi bà qua đời, hai đứa trẻ mới nhận ra bà biết tất cả và từ đó sống trong sự ân hận, day dứt suốt nhiều năm. Qua câu chuyện, tác giả ca ngợi tấm lòng nhân hậu, bao dung của bà Bảy Nhiêu và gửi gắm thông điệp: con người cần sống trung thực, biết suy nghĩ trước khi hành động, bởi có những sai lầm sẽ không bao giờ có cơ hội sửa chữa.
Câu 5:Theo em, câu văn muốn nhấn mạnh rằng trong cuộc sống có những sai lầm khi đã xảy ra thì không thể quay lại để sửa chữa hay làm lại từ đầu. Khi cơ hội đã qua đi, con người chỉ còn lại sự ân hận và tiếc nuối. Vì vậy, mỗi chúng ta cần suy nghĩ kĩ trước khi hành động, sống trung thực, biết chịu trách nhiệm về việc làm của mình và rút ra bài học từ những lỗi lầm để không lặp lại sai lầm trong tương lai.