Vũ Thị Yến Vy
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAMĐộc lập - Tự do - Hạnh phúcQuảng Ninh, ngày 12 tháng 05 năm 2026BẢN TƯỜNG TRÌNH(Về việc chứng kiến vụ tai nạn giao thông)Kính gửi: Công an phường/xã [Tên địa phương nơi xảy ra tai nạn].Tôi tên là: [Họ và tên của em]Ngày sinh: [Ngày/tháng/năm sinh]Địa chỉ thường trú: [Địa chỉ nhà em]Số điện thoại liên lạc: [Số điện thoại của người thân hoặc của em]Tôi xin tường trình lại sự việc tai nạn giao thông mà tôi đã chứng kiến như sau:Vào lúc [Giờ] ngày [Ngày/tháng/năm], khi tôi đang có mặt tại [Địa điểm cụ thể, ví dụ: Ngã tư đường A và B], tôi thấy một xe máy mang biển kiểm soát [Số xe] đang di chuyển đúng làn đường. Bất ngờ, một xe ô tô mang biển kiểm soát [Số xe] đi từ hướng ngược lại đã rẽ trái mà không có tín hiệu xin đường (xi-nhan), dẫn đến va chạm mạnh.
Hậu quả: Người đi xe máy bị ngã xuống đường, xe máy bị hư hỏng phần đầu. Ngay sau đó, người dân xung quanh đã cùng tài xế ô tô đưa người bị nạn đi cấp cứu tại bệnh viện gần nhất. Tôi xin cam đoan những nội dung trên là hoàn toàn đúng sự thật và xin chịu trách nhiệm trước pháp luật về lời khai của mình. Người tường trình(Ký và ghi rõ họ tên) [Chữ ký]
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAMĐộc lập - Tự do - Hạnh phúc..., ngày... tháng... năm 20...BẢN TƯỜNG TRÌNH(Về việc chứng kiến hai bạn đánh nhau trong lớp)Kính gửi: Thầy/Cô giáo chủ nhiệm lớp [Tên lớp của em]Em tên là: [Họ và tên của em]Học sinh lớp: [Tên lớp]Em xin được tường trình lại sự việc xảy ra vào giờ ra chơi ngày ... tháng ... năm ... tại phòng học lớp ... như sau:Vào khoảng [giờ:phút] sáng/chiều ngày [ngày], trong khi cả lớp đang nghỉ giải lao, em thấy bạn [Tên bạn A] và bạn [Tên bạn B] có lời qua tiếng lại về việc [nêu lý do, ví dụ: mượn sách nhưng chưa trả]. Sau đó, do không giữ được bình tĩnh, hai bạn đã bắt đầu xô xát và đánh nhau ngay tại dãy bàn thứ [số].
Lúc đó, em và một số bạn khác đã chạy lại can ngăn nhưng không được. Sự việc chỉ dừng lại khi lớp trưởng đi báo cho thầy cô giám thị. Hậu quả là bạn [A] bị trầy xước ở tay, còn bạn [B] bị rách áo. Em cam đoan những nội dung nêu trên hoàn toàn là sự thật. Nếu có gì sai trái, emTrong cuộc đời của mỗi học sinh, có lẽ ai cũng có một "người lái đò" đặc biệt, người không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn thắp sáng những ước mơ. Với em, người đó chính là cô Lan – cô giáo dạy Văn năm lớp 6 của em. Dù thời gian có trôi qua, hình bóng của cô vẫn luôn chiếm một vị trí trang trọng và ấm áp nhất trong trái tim em. Mỗi khi nhớ về cô, em lại hình dung ra khuôn mặt hiền hậu với đôi mắt biết cười. Cô có giọng nói vô cùng truyền cảm, ấm áp như tiếng ru của mẹ. Mỗi tiết dạy của cô không còn là những con chữ khô khan trên trang giấy, mà là một thế giới đầy màu sắc của ca dao, dân ca và những bài học làm người sâu sắc. Chính cô là người đã dạy em biết rung động trước một nhành hoa, biết xót xa trước những mảnh đời bất hạnh và biết tự hào về lịch sử hào hùng của dân tộc qua từng trang văn. Em vẫn nhớ mãi một kỷ niệm vào năm học ấy. Có một lần em bị điểm kém vì lười học, em đã rất thất vọng và tự ti về bản thân. Khi ấy, cô không hề trách mắng mà nhẹ nhàng gọi em lại, đặt tay lên vai em và nói: "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là khi em bỏ cuộc. Cô tin em sẽ làm tốt hơn ở lần sau". Câu nói giản đơn ấy của cô như một luồng gió mát thổi vào tâm hồn đang khô héo của em, tiếp thêm cho em sức mạnh để nỗ lực và vươn lên.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những sự kiện đã trở thành bước ngoặt vĩnh cửu, làm thay đổi vận mệnh của cả một đất nước. Một trong những khoảnh khắc thiêng liêng nhất chính là ngày 5 tháng 6 năm 1911, khi người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước. Mỗi khi nghĩ về hành trình ấy của Bác, lòng em lại dâng trào một niềm khâm phục và biết ơn vô hạn. Em vô cùng xúc động khi hình dung về hình ảnh một chàng thanh niên trẻ tuổi, với đôi bàn tay trắng và một ý chí sắt đá, dám dấn thân vào nơi đất khách quê người xa lạ. Giữa lúc đất nước đang chìm trong đêm tối của nô lệ, trong khi bao người còn đang bế tắc trước các con đường cứu nước cũ, Bác đã chọn cho mình một lối đi riêng – sang phương Tây để tìm hiểu kẻ thù và học hỏi tinh thần độc lập. Sự dũng cảm và tầm nhìn xa trông rộng ấy khiến thế hệ trẻ chúng em hôm nay không khỏi ngưỡng mộ. Càng tìm hiểu về cuộc đời của Người, em càng xót xa trước những gian khổ mà Bác Nêu cảm xúc chung về lãnh tụ Hồ Chí Minh và tầm quan trọng của sự kiện ngày 5/6/1911 tại bến Nhà Rồng. Cảm xúc về sự dũng cảm của người thanh niên Nguyễn Tất Thành khi rời xa quê hương với đôi bàn tay trắng để tìm hướng đi mới cho dân tộc. Ca ngợi ý chí kiên cường, vượt qua mọi gian khổ ở nơi xứ người của Bác. Ý nghĩa lịch sử: Sự kiện này là bước ngoặt quyết định vận mệnh của đất nước, mang lại độc lập tự do. Lòng biết ơn vô hạn và lời hứa học tập, làm theo tư tưởng
Trong dòng chảy của văn học Việt Nam, hình ảnh người phụ nữ chờ chồng đã trở thành một biểu tượng bất tử. Nhưng khi đọc tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của Huỳnh Như Phương, tôi vẫn không khỏi bàng hoàng và xúc động trước hình ảnh dì Bảy. Sự hy sinh của dì không ồn ào, không náo nhiệt mà cứ âm thầm, lặng lẽ như cái bóng bên hiên nhà qua mấy mươi năm đằng đẵng. Càng đọc, tôi càng thấy xót xa cho thân phận của dì. Hạnh phúc của dì Bảy ngắn ngủi đến tội nghiệp: cưới nhau vỏn vẹn chưa đầy một tháng, người chồng đã phải lên đường ra Bắc. Cái tuổi xuân phơi phới của người phụ nữ bỗng chốc thu bé lại trong những chuyến thư đi dọc đường mòn Hồ Chí Minh. Tôi tự hỏi, điều gì đã giúp dì trụ vững suốt hai mươi năm ròng rã? Có lẽ đó chính là một niềm tin sắt đá và một tấm lòng thủy chung son sắt. Hình ảnh ám ảnh nhất trong tâm trí tôi là mỗi buổi chiều, dì lại ngồi bên hiên nhà nhìn tra con đường phía trước. Cái hiên nhà ấy không chỉ là một phần của kiến trúc, mà đã trở thành "bến đợi" của cuộc đời dì. Dẫu có những người ngỏ ý, dẫu thanh xuân cứ thế trôi qua trong đơn độc, dì vẫn khước từ tất cả để giữ trọn lời thề. Sự hy sinh ấy thật cao thượng nhưng cũng đau đớn biết bao. Dì không chỉ đợi một người, mà dì đang đợi cả một niềm hy vọng về sự đoàn tụ.
Khi chiến tranh kết thúc, thay vì một vòng tay ôm siết sau ngày trở về, dì chỉ nhận được một mẩu tin sét đánh. Sự hy sinh thầm lặng ấy cuối cùng lại kết thúc bằng một nỗi đau câm lặng. Dì không khóc lóc ồn ào, dì chấp nhận nó như một phần của số phận. Chính thái độ ấy khiến tôi càng thêm kính trọng dì – một người phụ nữ Việt Nam bình dị mà vĩ đại. Gấp trang sách lại, hình ảnh dì Bảy vẫn cứ chập chờn trong tâm trí tôi. Dì chính là hiện thân của hàng ngàn, hàng vạn người phụ nữ Việt Nam đã hiến dâng cả cuộc đời, hạnh phúc cá nhân cho nền độc lập của dân tộc. Bài văn của Huỳnh Như Phương không chỉ là một câu chuyện kể, mà là một nén hương lòng tri ân những sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng thiêng liêng ấy.