Trịnh Minh Hậu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trịnh Minh Hậu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

BẢN TƯỜNG TRÌNH

Kính gửi cơ quan công an

Em tên là Trịnh Minh Hậu Học sinh lớp 7b

Em xin tường trình lại sự việc như sau: Trên đường đi em có chứng kiến một vụ tai nạn giao thông xảy ra giữa hai phương tiện( một xe máy và một xe đạp). Hai bên va chạm mạnh khiến người đi xe đạp bị ngã xuống đường, người đi xe đạp có dấu hiệu bị thương. Sau khi tai nạn, người dân xung quanh đã nhanh chóng đến hỗ trợ, đưa người bị nạn vào lề đường và gọi người giúp đỡ. Nguyên nhân ban đầu theo em quan sát là do một bên tham gia giao thông thiếu chú ý, không làm chủ tốc độ khi di chuyển.

Em cam đoan những điều trên đều là bịa( không phải sự thật)

Người viết kí tên

Hậu

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

BẢN TƯỜNG TRÌNH

Kính thưa cô giáo chủ nghiệm( cô Mai )

Em tên là Trịnh Minh Hậu Học lớp 7b

Em viết bản tường trình này để thuật lại chi tiết sự việc mà em đã trực tiếp chứng kiến tại lớp học như sau: Sự việc diễn ra vào giờ giải lao ngay tại phòng học của lớp. Lúc đó, em thấy hai bạn học sinh bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn dẫn đến cãi vã to tiếng. Nguyên nhân ban đầu chỉ xuất phát từ những lời nói đùa nghịch quá trớn, nhưng do cả hai đều không giữ được bình tĩnh nên mâu thuẫn đã nhanh chóng leo thang. Sau một hồi tranh cãi, hai bạn không tự kiềm chế được bản thân và đã lao vào xô xát, đánh nhau ngay giữa lớp. Chứng kiến hành động đó, em cùng một số bạn khác đã ngay lập tức chạy đến để can ngăn, nỗ lực tách hai bạn ra nhằm tránh những thương tích đáng tiếc xảy ra. Tuy nhiên, vụ việc vẫn gây ra cảnh hỗn loạn, làm xê dịch bàn ghế và gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến không khí học tập cũng như trật tự của lớp. Sự việc chỉ thực sự dừng lại khi có sự can thiệp quyết liệt từ các bạn lớp trưởng và tổ trưởng. Em nhận thấy hành vi đánh nhau trong lớp là vi phạm nghiêm trọng nội quy của nhà trường và làm rạn nứt tình cảm bạn bè. Em xin cam đoan toàn bộ nội dung vừa thuật lại trên đây hoàn toàn là sự thật và xin chịu trách nhiệm về lời khai của mình. Kính mong Thầy/Cô sớm xem xét, có hình thức giáo dục phù hợp để giúp hai bạn nhận ra lỗi lầm, từ đó hòa giải và cùng nhau xây dựng tập thể lớp đoàn kết hơn.

Người viết kí tên

Hậu


câu 1:

Trong văn bản Bánh đậu, nhân vật “tôi” hiện lên là một người có tình yêu tha thiết với ẩm thực truyền thống dân tộc. Đó không chỉ là sự yêu thích một món ăn quen thuộc mà còn là sự nâng niu những giá trị văn hóa xưa cũ. Từ chiếc bánh đậu Hải Dương khô nhỏ như phấn đến bánh đậu ướt của Hà Nội, tác giả đều cảm nhận bằng tất cả sự tinh tế và trân trọng. Nhân vật “tôi” không chỉ thưởng thức bằng vị giác mà còn bằng cả ký ức và tâm hồn. Người ấy yêu sự giản dị, mộc mạc của hương đậu xanh nguyên chất, trân trọng cách làm bánh truyền thống không pha tạp hương vị mới. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn thanh nhã, sâu sắc và một tình yêu bền chặt với nét đẹp văn hóa ẩm thực dân tộc.

Câu 2:

Trong dòng chảy mạnh mẽ của xã hội hiện đại, con người ngày càng có nhiều cơ hội tiếp xúc với những nền văn hóa khác nhau trên thế giới. Tuy nhiên, giữa sự giao thoa ấy, việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc vẫn luôn là vấn đề vô cùng quan trọng và cần thiết. Bản sắc văn hóa dân tộc không chỉ là niềm tự hào mà còn là cội nguồn tạo nên giá trị bền vững của mỗi quốc gia.


Bản sắc văn hóa dân tộc là những nét đẹp riêng biệt được hình thành và lưu truyền qua nhiều thế hệ như tiếng nói, chữ viết, trang phục, phong tục tập quán, lễ hội, nghệ thuật, ẩm thực và lối sống. Đó là những giá trị tinh thần quý báu làm nên dấu ấn riêng của một dân tộc, giúp dân tộc ấy không bị hòa tan giữa muôn vàn nền văn hóa khác nhau.


Việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc được thể hiện ở nhiều phương diện trong cuộc sống. Đó là sự trân trọng tiếng Việt trong sáng, giữ gìn áo dài truyền thống, bảo tồn các lễ hội dân gian, gìn giữ những món ăn mang hương vị quê hương hay phát huy những giá trị đạo đức tốt đẹp như lòng hiếu thảo, tinh thần đoàn kết, yêu nước. Trong thời đại hội nhập, giữ gìn bản sắc còn là biết tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại một cách chọn lọc, không chạy theo lối sống lai căng, sính ngoại.


Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc có ý nghĩa vô cùng to lớn. Đối với bản thân, điều đó giúp mỗi người hiểu rõ cội nguồn của mình, bồi dưỡng lòng tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước. Khi biết yêu quý truyền thống, con người sẽ sống có chiều sâu hơn, biết trân trọng những giá trị bền vững. Đối với xã hội, việc bảo tồn bản sắc văn hóa góp phần xây dựng một nền văn hóa giàu đẹp, giữ vững bản lĩnh dân tộc trong quá trình hội nhập quốc tế. Đó cũng là cách để quảng bá hình ảnh đất nước Việt Nam ra thế giới.


Thực tế đã chứng minh nhiều bạn trẻ ngày nay tích cực quảng bá áo dài, nhạc cụ dân tộc, ẩm thực truyền thống hay các lễ hội cổ truyền đến bạn bè quốc tế. Những chương trình như Tết Việt, Festival áo dài hay việc phở, bánh mì Việt Nam được bạn bè thế giới yêu thích là minh chứng rõ ràng cho sức sống của văn hóa dân tộc.


Tuy nhiên, vẫn còn một số người, đặc biệt là giới trẻ, thờ ơ với truyền thống, sính ngoại và xem nhẹ những giá trị văn hóa dân tộc. Đây là biểu hiện đáng phê phán vì nó khiến bản sắc dân tộc dần bị mai một.


Là học sinh, em nhận thức rõ rằng giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm của mỗi người. Em cần tích cực tìm hiểu lịch sử, văn hóa dân tộc, giữ gìn tiếng Việt chuẩn mực, tham gia các hoạt động văn hóa truyền thống và có ý thức quảng bá nét đẹp quê hương. Đồng thời, cần biết tiếp thu văn hóa mới một cách thông minh, chọn lọc để vừa phát triển bản thân vừa không đánh mất cội nguồn.


Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là giữ gìn linh hồn của đất nước. Trong xã hội hiện đại, điều đó càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, hãy chung tay bảo vệ và phát huy những giá trị truyền thống để dân tộc Việt Nam mãi trường tồn và phát triển bền vững.



Câu 1: PTBDC: thuyết minh

câu 2: biện pháp tu từ được sự dụng là so sánh

câu 3:

đề tài: món bánh đậu xanh

chủ đề: giới thiệu và ca ngợi vị, truyền thống và văn hóa

câu 4: Cái "tôi" của tác giả hiện lên tinh tế, khách quan và biết trân trọng sự đa dạng của hương vị truyền thống.

câu 5:

qua bài, em có suy nghĩ là: Giữ gìn hương vị truyền thống giúp chúng ta lưu giữ được những giá trị xưa, như vị thơm ngon, mộc của bánh đậu Hải Dương, một phần đặc sắc trong ẩm thực và đời sống văn hoá Việt Nam. Những hương vị truyền thống không chỉ gợi nhớ lịch sử, phong tục của thế hệ cha ông mà còn tạo sự khác biệt, độc đáo của ẩm thực Việt trước những món ăn hiện đại hay ngoại nhập.

Tóm tắt 5-6 dòng:

Văn bản giới thiệu về các phương tiện vận chuyển thô sơ, độc đáo của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa, phù hợp với địa hình đồi núi, sông ngòi hiểm trở. Phương thức di chuyển chủ yếu là đi bộ, sử dụng đôi chân, gùi trên lưng để vận chuyển hàng hóa. Bên cạnh đó, cư dân còn sử dụng thuyền độc mộc, mảng tre khi di chuyển trên sông nước. Việc lựa chọn phương tiện phụ thuộc lớn vào điều kiện tự nhiên và trình độ phát triển của từng dân tộc, tạo nên sự đa dạng.

Tóm tắt 10-12 dòng

Văn bản “Phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa” trình bày về các cách thức vận chuyển truyền thống của đồng bào miền núi. Do điều kiện địa hình phức tạp như đồi núi, sông suối, người dân đã sử dụng nhiều phương tiện phù hợp. Các phương tiện phổ biến gồm gùi để mang vác trên lưng, ngựa thồ và voi để chở hàng nặng, cùng với bè, mảng để di chuyển trên sông suối. Mỗi loại phương tiện đều có cấu tạo và công dụng riêng, đáp ứng nhu cầu sinh hoạt và sản xuất. Những phương tiện này thể hiện sự sáng tạo và kinh nghiệm sống lâu đời của con người. Chúng không chỉ phục vụ đời sống mà còn mang giá trị văn hóa đặc trưng của từng dân tộc. Qua đó, văn bản giúp người đọc hiểu rõ hơn về cuộc sống và tập quán của các dân tộc thiểu số Việt Nam trong quá khứ.


Tóm tắt 5-6 dòng:

Văn bản “Ghe xuồng Nam Bộ” giới thiệu về phương tiện đi lại quen thuộc của người dân vùng sông nước. Ghe xuồng có nhiều loại, phù hợp với từng mục đích như chở hàng, đi lại hay đánh bắt cá. Chúng được làm chủ yếu từ gỗ, có hình dáng thon dài để dễ di chuyển trên kênh rạch. Ghe xuồng gắn bó mật thiết với đời sống sinh hoạt và lao động của người dân Nam Bộ. Không chỉ là phương tiện, nó còn thể hiện nét văn hóa đặc trưng của vùng miền.

Tóm tắt 10-12 dòng:

Văn bản "Ghe xuồng Nam Bộ" là một bài văn bản thông tin chi tiết, giúp người đọc hiểu rõ về các phương tiện đi lại đặc trưng của vùng sông nước cửu Long. Trước hết, tác giả khẳng định sự đa dạng và phong phú của các loại phương tiện này, được chia thành hai nhóm chính là xuồng và ghe. Về họ nhà xuồng, văn bản giới thiệu những loại phổ biến như xuồng ba lá, xuồng tam bản, hay xuồng vỏ lãi với đặc điểm nhỏ gọn, cơ động, phù hợp đi lại trong kênh rạch nhỏ. Về họ nhà ghe, tác giả đi sâu vào các loại có kích thước và tải trọng lớn hơn như ghe bầu dùng để đi biển, ghe chài chở hàng hóa, hay ghe ngo rực rỡ sắc màu trong các lễ hội truyền thống. Không chỉ mô tả về cấu tạo và công dụng, văn bản còn kết hợp các phương tiện phi ngôn ngữ như hình ảnh minh họa sinh động, giúp người đọc dễ dàng hình dung và phân biệt từng loại. Qua đó, bài viết không chỉ cung cấp kiến thức mà còn tôn vinh vẻ đẹp văn hóa và sự sáng tạo độc đáo của con người phương Nam gắn liền với môi trường sông nước.

Trong số các thầy cô bộ môn ở trường, người để lại cho em nhiều tình cảm nhất chính là cô Phương Thảo. Cô là giáo viên dạy môn Tiếng Anh của lớp em, và dù không phải là cô giáo chủ nhiệm, nhưng sự hiền hậu của cô khiến em luôn cảm thấy gần gũi như một người thân trong gia đình.

Ấn tượng đầu tiên của em về cô Thảo chính là khuôn mặt hiền từ và nụ cười rất tươi. Mỗi khi cô bước vào lớp với tà áo dài thướt tha, không khí tiết học như trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Cô Thảo có giọng nói rất truyền cảm, nhất là khi cô đọc tiếng Anh, âm điệu vừa chuẩn vừa êm tai khiến chúng em cứ muốn nghe mãi.

Em vốn là một học sinh không quá giỏi môn Tiếng Anh, đôi khi còn thấy sợ vì từ vựng khó nhớ. Thế nhưng, sự hiền lành và kiên nhẫn của cô đã giúp em tự tin hơn rất nhiều. Cô không bao giờ lớn tiếng khi lớp ồn hay khi chúng em chưa hiểu bài. Thay vào đó, cô sẽ chậm rãi giảng lại, lấy những ví dụ vui nhộn để cả lớp dễ hình dung. Mỗi lần em phát âm sai, cô chỉ mỉm cười khích lệ: "Không sao đâu, thử lại lần nữa nhé!", lời động viên ấy của cô quý giá hơn bất cứ điểm số nào.

Dù chỉ gặp cô trong những tiết học ngắn ngủi trên lớp, nhưng em luôn cảm nhận được tâm huyết của cô qua từng trang giáo án. Cô hay tổ chức cho chúng em chơi các trò chơi đoán chữ, hát tiếng Anh để thay đổi không khí. Nhờ sự tâm lý đó mà tiết học của cô bao giờ cũng trôi qua rất nhanh và đầy ắp tiếng cười.

Em rất yêu quý cô Phương Thảo. Em thầm hứa sẽ chăm chỉ học từ vựng và làm bài tập đầy đủ để mỗi khi lên lớp, cô sẽ luôn mỉm cười tự hào về chúng em. Đối với em, cô không chỉ là một giáo viên bộ môn, mà còn là người truyền cho em ngọn lửa đam mê với môn học ngoại ngữ này.

Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật cao đẹp và kính yêu. Mỗi khi nhắc đến Bác, em lại nhớ ngay đến sự kiện quan trọng nhất, mở đầu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc: đó chính là ngày Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước.

Em đã được xem những thước phim tư liệu và nghe thầy cô kể về ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng. Lúc đó, Bác mới chỉ là một chàng thanh niên trẻ tuổi mang tên Nguyễn Tất Thành. Em thực sự khâm phục ý chí của Bác. Trong khi nhiều người khác còn đang bế tắc trước cảnh nước mất nhà tan, Bác đã quyết tâm ra đi với hai bàn tay trắng. Khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Bác đã giơ hai bàn tay ra và nói: "Tiền đây". Câu nói ấy khiến một học sinh như em thấy vô cùng tự hào về lòng dũng cảm và quyết tâm sắt đá của Bác.

Em cảm thấy rất xúc động khi nghĩ về nỗi lòng của Bác lúc rời xa quê hương. Chắc hẳn Bác cũng rất nhớ gia đình, nhớ làng Sen, nhớ quê cha đất tổ. Nhưng vì tình yêu thương đồng bào đang lầm than dưới ách đô hộ, Bác đã nén nỗi đau riêng để ra đi. Bác chấp nhận làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp, quét tuyết... ở nơi xứ người xa lạ, chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt chỉ để tìm ra con đường giúp dân tộc ta được tự do.

Sự hy sinh của Bác thật vĩ đại. Nếu không có ngày ra đi định mệnh ấy, có lẽ chúng em đã không được sống trong hòa bình, không được cắp sách đến trường vui vẻ như hôm nay. Mỗi lần nhìn thấy ảnh Bác treo trên bảng đen ở lớp, em lại thầm cảm ơn người thanh niên yêu nước năm xưa đã dám dấn thân vào gian khổ vì tương lai của đất nước.

Hành trình tìm đường cứu nước của Bác Hồ là một bài học lớn về lòng yêu nước và ý chí vượt khó. Là một học sinh lớp 7, em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức theo 5 điều Bác Hồ dạy để xứng đáng với những gì Bác đã hy sinh cho chúng em.

Trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương, nhân vật dì Bảy đã được khắc họa với nhiều phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam.

Nội dung của tác phẩm kể về cuộc đời của nhân vật chính - dì Bảy. Dượng Bảy và dì Bảy cưới nhau được một tháng, thì dượng phải lên đường ra Bắc tập kết. Ra miền Bắc rồi vào lại miền Nam chiến đấu, dượng Bảy vẫn liên lạc với gia đình. Dượng Bảy ngã xuống trong trận đánh ở Xuân Lộc, trên đường tiến vào Sài Gòn. Ngày hòa bình, dì Bảy đã qua tuổi bốn mươi. Vẫn có người đàn ông để ý đến dì, nhưng lòng dì không còn rung động. Dì Bảy năm nay tròn tám mươi tuổi, đang ngồi một mình đợi Tết.

Có thể thấy rằng, nhân vật dì Bảy mang những vẻ đẹp phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam - giàu đức hy sinh, tấm lòng thủy chung son sắc. Dượng Bảy và dì Bảy chỉ mới kết hôn được một tháng, đây là giai đoạn tình cảm vợ chồng vẫn còn mặn nồng, gắn bó. Dù vậy, dì Bảy vẫn chấp nhận để chồng tập kết ra bắc, đôi người đôi ngả. Ở đây, có thể thấy được sự hy sinh của dì xuất phát từ tấm lòng yêu quê hương, đất nước. Dì đã đặt lợi ích của đất nước lên trên hạnh phúc của cá nhân. Điều đó khiến người đọc thêm cảm phục trước tấm lòng của nhân vật này.

Không chỉ vậy, dì Bảy còn là một người phụ nữ hết mực thủy chung. Trong những năm xa cách, dì Bảy luôn giữ liên lạc với dượng Bảy, đợi chờ chồng trở về. Mỗi khi nhận được thư của chồng, dì lại cảm thấy hạnh phúc, hy vọng đến ngày được đoàn tụ. Hình ảnh khiến cho người đọc cảm thấy ấn tượng nhất đó chính là mỗi ngày, sau khi đi làm đồng về, dì lại ngồi trên bộ phản gõ ngoài hiên nhìn ra con ngõ, nơi ngày xưa dượng Bảy cùng đồng đội đến nhà xin trú quân. Dượng Bảy đã hy sinh, ngày hòa bình lặp lại, dì đã bốn mươi tuổi, nhưng vẫn có người đàn ông để ý đến dì. Dù vậy, lòng dì Bảy đã không còn rung động. Dì đã giữ tấm lòng thủy chung như vậy cho đến hết đời.

Có thể thấy rằng, dì Bảy chỉ là một trong rất nhiều người phụ nữ Việt Nam thuở còn chiến tranh. Từ đó, chúng ta thấy rằng sự hy sinh thầm lặng, cao cả của những người phụ nữ trong các cuộc kháng chiến thật đáng ngưỡng mộ và trân trọng. Từ đó, mỗi người cần có thái độ tôn trọng, biết ơn những người phụ nữ như dì Bảy.

Qua nhân vật dì Bảy trong Người ngồi đợi trước hiên nhà, tôi đã học được thêm bài học quý giá về phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Đặc biệt, tôi cũng cảm thấy vô cùng yêu mến và cảm phục nhân vật dì Bảy.