Phạm Công Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, có một người thầy đã để lại trong em những dấu ấn không bao giờ phai mờ. Đó là cô em, người đã dạy em không chỉ kiến thức mà còn cả cách làm người.
Em vẫn nhớ như in giọng nói trầm ấm và những bài giảng đầy tâm huyết của thầy. Thầy không bao giờ bỏ rơi một học sinh nào, dù là những bạn tiếp thu chậm nhất. Có lần em bị điểm kém và cảm thấy rất nản lòng, thầy đã không trách mắng mà nhẹ nhàng ngồi lại bên em, kiên trì giảng giải lại cho đến khi em hiểu bài. Ánh mắt tin tưởng và nụ cười khích lệ của thầy lúc đó đã giúp em lấy lại tự tin.
Thầy như một người lái đò thầm lặng, cần mẫn đưa những thế hệ học sinh qua sông. Sự tận tụy và tình yêu thương của thầy là ngọn lửa ấm áp soi sáng con đường em đi. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi và công ơn dạy bảo to lớn của thầy.
Ngày 5/6/1911, tại bến cảng Nhà Rồng, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đã ra đi tìm đường cứu nước với hai bàn tay trắng và một trái tim rực cháy lòng yêu nước. Mỗi khi nhớ về sự kiện này, lòng tôi lại trào dâng niềm ngưỡng mộ và biết ơn vô hạn.
Tôi xúc động khi hình dung về hình ảnh Bác trên con tàu Latouche-Tréville, chấp nhận làm những công việc nặng nhọc nhất để được đi đến những chân trời mới. Sự dũng cảm của Bác không chỉ là đối mặt với bão tố đại dương, mà là sự dũng cảm khi dám dấn thân vào một hành trình chưa biết trước tương lai để tìm ra ánh sáng cho dân tộc. Ba mươi năm bôn ba, nếm trải mọi gian khổ, từ cái lạnh thấu xương của Paris đến những ngày tù đày gian khổ, Bác vẫn một lòng hướng về Tổ quốc.
Hành trình của Người không chỉ là hành trình tìm con đường độc lập, mà còn là hành trình của ý chí và niềm tin sắt đá. Bác đã hi sinh cả cuộc đời riêng cho hạnh phúc của đồng bào, để ngày nay chúng em được sống trong tự do, dưới bầu trời xanh thanh bình.
Trong những trang viết đầy hoài niệm của Huỳnh Như Phương, hình ảnh dì Bảy ngồi lặng lẽ trước hiên nhà đã để lại trong lòng tôi một nỗi xúc động nghẹn ngào. Dì là hiện thân của vẻ đẹp thủy chung, nhẫn nại của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh chia cắt.
Tôi thương biết bao tuổi thanh xuân của dì, một người vợ trẻ vừa cưới xong đã phải tiễn chồng đi tập kết. Sự chờ đợi của dì không tính bằng ngày, bằng tháng mà bằng cả một đời người. Hình ảnh dì mỗi chiều ngồi nhìn ra ngõ, mái tóc xanh dần chuyển sang màu mây trắng, đôi mắt mòn mỏi trông đợi một bóng hình xa xăm đã chạm tới nơi sâu thẳm nhất của trái tim người đọc. Sự hi sinh của dì thật thầm lặng; dì không đòi hỏi, không than vãn, chỉ lẳng lặng gánh vác nỗi cô đơn và cả nỗi đau khi nhận tin chồng đã ngã xuống nơi chiến trường.
Đọc về dì, tôi càng thêm trân trọng hòa bình hôm nay, bởi nó được đánh đổi bằng nước mắt và sự hy sinh của những người phụ nữ cao cả như dì Bảy. Dì chính là một bài ca đẹp nhất về lòng trung trinh.