Nguyễn Hữu Đăng Khoa
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi học sinh, bên cạnh cha mẹ thì thầy cô chính là những người lái đò thầm lặng đưa ta đến bến bờ tri thức. Trong số rất nhiều thầy cô đã dạy dỗ em, người để lại cho em ấn tượng sâu sắc và lòng biết ơn vô hạn chính là cô – Hạnh cô giáo dạy Văn năm lớp 6 của em. Thân bài Vẻ đẹp tâm hồn và sự tận tâm: Cô Hạnh không chỉ có ngoại hình hiền hậu với nụ cười ấm áp mà còn có một trái tim vô cùng nhiệt huyết. Mỗi giờ học của cô, những trang văn không còn nằm trên giấy mà trở nên sống động qua giọng giảng truyền cảm, ngọt ngào. Cô dạy em biết yêu thêm vẻ đẹp của quê hương, biết trân trọng tình cảm gia đình. Ánh mắt nghiêm khắc nhưng tràn đầy sự kỳ vọng của cô lúc đó đã khiến em bừng tỉnh. Chính nhờ sự sát sao và những lời khuyên chân thành ấy, em đã nỗ lực hơn và đạt kết quả cao trong kỳ thi cuối kỳ. Tình cảm dành cho cô: Đối với em, cô không chỉ là một người thầy mà còn như một người mẹ hiền thứ hai. Em luôn cảm thấy bình yên và tự tin mỗi khi được học tiết của cô. "Dẫu mai đi mọi phương trời/ Những lời thầy dạy đời đời hiển vinh". Hình bóng cô và những bài học quý giá ấy sẽ mãi là hành trang quý giá theo em suốt cuộc đời. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi và công ơn dạy dỗ của cô.
Trong trái tim mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật giản dị mà vĩ đại. Mỗi khi nhắc đến Bác, em lại trào dâng một niềm xúc động khó tả, đặc biệt là khi nhớ về sự kiện ngày 5/6/1911 — ngày chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng, bắt đầu hành trình gian nan tìm đường cứu nước. Sự khâm phục trước ý chí sắt đá Em vô cùng ngưỡng mộ lòng quả cảm của Bác. Khi ấy, Bác chỉ là một thanh niên trẻ với hai bàn tay trắng, nhưng trong lòng lại rực cháy một quyết tâm mãnh liệt: "Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi". Hình ảnh Bác từ chối cuộc sống an nhàn để dấn thân vào sóng gió đại dương trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville khiến em hiểu thế nào là tình yêu quê hương thực sự. Sự xúc động trước những gian truân Nghĩ về những năm tháng Bác bôn ba nơi xứ người, làm đủ mọi nghề vất vả từ phụ bếp, quét tuyết đến làm ảnh... em cảm thấy vô cùng xót xa và biết ơn. Giữa cái lạnh thấu xương của Paris hay những ngày lao động miệt mài, Bác vẫn không một phút quên đi vận mệnh của dân tộc. Sự hy sinh thầm lặng ấy của Người chính là biểu tượng cao đẹp nhất của tinh thần tận hiến. Niềm tự hào và lòng biết ơn Sự kiện ra đi tìm đường cứu nước không chỉ là một hành trình cá nhân, mà đó là bước ngoặt quyết định vận mệnh của cả dân tộc Việt Nam. Nhờ có tầm nhìn xa trông rộng và sự lựa chọn đúng đắn của Bác, nhân dân ta mới thoát khỏi xiềng xích nô lệ, được sống trong hòa bình và độc lập như ngày Bác Hồ và hành trình tìm đường cứu nước mãi là một bài học lớn về lòng yêu nước và ý chí vươn lên. Mỗi khi nhìn lên ảnh Bác, em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với những gì Bác đã hy sinh cho Tổ quốc. Bác vẫn mãi sống cùng non sông, đất nước và trong triệu trái tim người Việt.
Trong những trang văn đầy xúc động của Huỳnh Như Phương qua tác phẩm "Người ngồi đợi trước hiên nhà", hình ảnh dì Bảy hiện lên như một biểu tượng của lòng thủy chung và sự hi sinh thầm lặng. Đọc bài tản văn, em không khỏi bồi hồi và cảm phục trước tình cảm sắt son của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Nỗi đau của dì Bảy bắt đầu từ một cuộc chia ly. Chỉ sau một tháng chung sống ngắn ngủi, dì đã phải tiễn chồng ra Bắc tập kết. Từ đó, một hành trình chờ đợi đằng đẵng suốt hai mươi năm ròng rã bắt đầu. Em cảm thấy vô cùng xót xa khi nghĩ về tuổi thanh xuân của dì – quãng thời gian đẹp nhất của một đời người – đã trôi qua trong sự cô đơn và ngóng trông vô vọng. Dù có bao lời dạm hỏi, bao cơ hội để tìm kiếm một hạnh phúc mới, dì vẫn kiên quyết từ chối để giữ trọn lòng chung thủy với người chồng phương xa. Sự hi sinh của dì Bảy không ồn ào, không phô trương mà lặng lẽ như hơi thở. Hình ảnh dì ngồi bên hiên nhà mỗi chiều, mắt hướng về phía xa xăm, đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc. Nỗi đau lên đến tột cùng khi tin tử trận bay về. Người chồng mà dì mòn mỏi ngóng trông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Thế nhưng, dì vẫn tiếp tục sống cuộc đời lặng lẽ ấy, vẫn ngồi nơi hiên nhà quen thuộc như để lưu giữ hình bóng và linh hồn của người xưa. Sự kiên trinh ấy khiến em vừa thương cảm, vừa kính trọng khôn cùng. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu thêm về những mất mát, đau thương mà các thế hệ đi trước đã phải gánh chịu để đổi lấy hòa bình hôm nay. Sự hi sinh thầm lặng của dì chính là một viên ngọc sáng về phẩm chất cao quý của người phụ nữ Việt Nam. Tác phẩm đã khơi dậy trong lòng em sự biết ơn sâu sắc và ý thức về giá trị của cuộc sống bình yên mà mình đang có.