Bùi Đức Việt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Nhân vật “tôi” trong văn bản đã bộc lộ một tình yêu tha thiết đối với ẩm thực truyền thống, đặc biệt là món bánh đậu. Tình cảm ấy trước hết được khơi nguồn từ những kỉ niệm tuổi thơ, khi bánh đậu gắn liền với những lần mong ngóng quà quê của mẹ. Không chỉ dừng lại ở hoài niệm, “tôi” còn thể hiện sự tinh tế trong cảm nhận hương vị, nhận ra nét đặc sắc riêng của từng loại bánh. Dù vậy, “tôi” vẫn dành sự yêu thích đặc biệt cho thứ bánh đậu giản dị, mộc mạc, giữ nguyên hương vị đậu xanh truyền thống. Qua đó, có thể thấy “tôi” trân trọng những giá trị xưa cũ, đề cao sự tự nhiên, thuần khiết trong ẩm thực. Tình yêu ấy không chỉ là sở thích cá nhân mà còn thể hiện ý thức giữ gìn nét đẹp văn hóa dân tộc trong cuộc sống hiện đại.
Câu 2:
Trong dòng chảy mạnh mẽ của xã hội hiện đại, việc giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc trở thành một vấn đề có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Bản sắc văn hoá dân tộc là những giá trị đặc trưng, bền vững được hình thành qua lịch sử lâu dài, thể hiện qua ngôn ngữ, phong tục, tập quán, trang phục, ẩm thực… Đó chính là “dấu ấn riêng” giúp phân biệt dân tộc này với dân tộc khác.
Trong đời sống, bản sắc văn hoá được thể hiện qua nhiều phương diện gần gũi như việc gìn giữ tiếng Việt trong sáng, duy trì các lễ hội truyền thống, mặc áo dài trong những dịp quan trọng hay trân trọng các món ăn dân tộc. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại góp phần làm nên một nền văn hoá giàu bản sắc và đầy sức sống.
Việc giữ gìn bản sắc văn hoá mang lại nhiều ý nghĩa to lớn. Trước hết, nó giúp con người hiểu rõ cội nguồn, nuôi dưỡng lòng tự hào dân tộc. Đồng thời, đó còn là nền tảng tinh thần để đất nước phát triển bền vững trong quá trình hội nhập. Một quốc gia có bản sắc riêng sẽ tạo được dấu ấn và sức hút với bạn bè quốc tế.
Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn có một bộ phận giới trẻ chạy theo lối sống hiện đại mà xem nhẹ giá trị truyền thống, thậm chí có biểu hiện “lai căng”, mất gốc. Đây là điều đáng lo ngại, bởi nếu bản sắc văn hoá bị mai một thì dân tộc cũng dần đánh mất chính mình.
Vì vậy, mỗi người cần có ý thức giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc. Là học sinh, em cần tích cực tìm hiểu truyền thống, trân trọng những giá trị xưa và biết chọn lọc khi tiếp thu văn hoá nước ngoài. Bảo tồn không có nghĩa là giữ nguyên một cách cứng nhắc, mà cần sáng tạo để phù hợp với thời đại nhưng vẫn giữ được “cái hồn” dân tộc.
Kết lại, giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc không chỉ là nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm thiêng liêng của mỗi người. Trong thời đại hội nhập, chúng ta càng cần ý thức rõ giá trị của truyền thống để không bị hòa tan mà vẫn giữ được bản sắc riêng. Mỗi hành động nhỏ như trân trọng tiếng Việt, gìn giữ phong tục hay yêu quý ẩm thực quê hương đều góp phần bảo tồn văn hoá dân tộc. Khi mỗi người biết nâng niu và phát huy những giá trị ấy, bản sắc văn hoá Việt Nam sẽ luôn được gìn giữ và toả sáng trong dòng chảy hiện đại.
câu 1: biểu cảm
Câu 2:
Phép so sánh :”bột nhỏ như phấn”,”bật ra ngoài như làn khói”.
Câu3:
Đề tài: bánh đậu
Chủ đề: miêu tả và cảm nhận về các loại bánh đậu, tác giả thể hiện tình cảm yêu thích, trân trọng hương vị truyền thống giản dị, mộc mạc; đồng thời bộc lộ nỗi hoài niệm và đề cao giá trị tinh tế của ẩm thực.
Câu 4:
- khách quan , tinh tế và tôn trọng sự khác biệt.
- Đồng Thời thể hiện gu thuởng thức sành sỏi , giàu trải nghiệm.
Câu 5:
Theo em, việc giữ gìn hương vị truyền thống trong thời đại ngày nay là rất quan trọng. Những món ăn như bánh đậu không chỉ để thưởng thức mà còn lưu giữ ký ức và bản sắc văn hóa dân tộc. Trong khi xã hội ngày càng hiện đại, nhiều người có xu hướng thay đổi hương vị để hợp thị hiếu, nhưng nếu làm mất đi nét nguyên bản thì sẽ rất đáng tiếc. Vì vậy, cần trân trọng và bảo tồn những công thức, cách làm truyền thống. Đồng thời, có thể sáng tạo vừa phải để phù hợp thời đại nhưng vẫn giữ được “cái hồn” của món ăn. Đây cũng là cách để thế hệ trẻ hiểu và yêu hơn văn hóa dân tộc.
Văn bản giới thiệu về các phương tiện vận chuyển truyền thống của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa, gắn liền với điều kiện tự nhiên và đời sống sinh hoạt. Ở vùng núi, người dân thường dùng ngựa, voi hoặc gùi để chở hàng trên những con đường dốc, hẹp. Ở vùng sông nước, thuyền, bè là phương tiện chủ yếu để đi lại và vận chuyển. Những phương tiện này không chỉ phục vụ đời sống mà còn thể hiện sự sáng tạo, thích nghi của con người với môi trường. Qua đó, văn bản giúp người đọc hiểu thêm về nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc.
Văn bản giới thiệu về các phương tiện vận chuyển truyền thống của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa, gắn liền với điều kiện tự nhiên và đời sống sinh hoạt. Ở vùng núi, người dân thường dùng ngựa, voi hoặc gùi để chở hàng trên những con đường dốc, hẹp. Ở vùng sông nước, thuyền, bè là phương tiện chủ yếu để đi lại và vận chuyển. Những phương tiện này không chỉ phục vụ đời sống mà còn thể hiện sự sáng tạo, thích nghi của con người với môi trường. Qua đó, văn bản giúp người đọc hiểu thêm về nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc.
Văn bản “Ghe xuồng Nam Bộ” giới thiệu những nét đặc trưng của các loại ghe xuồng ở vùng sông nước Nam Bộ. Tác giả trình bày sự đa dạng về kiểu dáng, tên gọi và công dụng của từng loại ghe xuồng trong đời sống sinh hoạt và lao động của người dân. Ghe xuồng gắn bó mật thiết với việc đi lại, buôn bán, đánh bắt và vận chuyển hàng hóa. Không chỉ có giá trị kinh tế, ghe xuồng còn mang nét văn hóa đặc sắc của vùng miền. Qua đó, văn bản giúp người đọc hiểu và thêm yêu vẻ đẹp của cuộc sống sông nước Nam Bộ.
Trong cuộc đời học sinh, mỗi người đều có một thầy cô để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng. Với em, người em yêu quý nhất là cô Hằng , cô giáo chủ nhiệm luôn tận tâm và hết lòng vì học sinh.
Cô Hằng có dáng người hơi thấp, thân hình tròn trịa. Khuôn mặt cô hiền hậu, luôn nở nụ cười ấm áp. Tuy vậy, cô cũng rất nghiêm khắc trong học tập. Mỗi khi cô vào lớp, chúng em đều nhanh chóng ổn định và tập trung nghe giảng.Cô dạy bài rất dễ hiểu, luôn kiên nhẫn với học sinh. Khi chúng em làm sai hay mắc lỗi, cô không quát mắng nặng nề mà nhẹ nhàng nhắc nhở, giúp chúng em hiểu ra vấn đề và sửa sai. Nhờ vậy, em cảm thấy không sợ mà càng cố gắng hơn.Không chỉ dạy kiến thức, cô còn dạy chúng em cách sống, cách cư xử đúng mực. Cô luôn quan tâm đến từng bạn trong lớp, từ việc học đến những chuyện nhỏ trong cuộc sống.
Đối với em, cô Hằng không chỉ là một giáo viên mà còn như người mẹ thứ hai. Em rất yêu quý, kính trọng và biết ơn cô. Em sẽ luôn cố gắng học tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ của cô.
Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại mà em luôn kính yêu và kính trọng. Khi nghĩ về Bác, em không chỉ nhớ đến một con người giản dị mà còn vô cùng xúc động trước sự kiện Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước.
Năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã quyết định ra đi với hai bàn tay trắng nhưng mang trong tim một khát vọng lớn lao: giành độc lập cho dân tộc. Đó là một quyết định đầy dũng cảm, bởi Bác phải rời xa gia đình, quê hương và chấp nhận cuộc sống gian khổ nơi đất khách quê người.Sự ra đi ấy khiến em vô cùng khâm phục. Bác đã hi sinh tuổi trẻ của mình để tìm ra con đường đúng đắn cho đất nước. Nhờ có Bác, dân tộc Việt Nam mới có được tự do, độc lập như ngày hôm nay.
Đối với em, Bác Hồ mãi là tấm gương sáng về lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với công lao to lớn của Bác
Trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương, nhân vật dì Bảy để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc bởi sự hi sinh thầm lặng và bền bỉ.
Dì Bảy hiện lên với hình ảnh giản dị, quen thuộc. Suốt cuộc đời, dì gắn liền với sự chờ đợi âm thầm nơi hiên nhà. Đó không chỉ là sự đợi chờ về thời gian mà còn là sự đợi chờ của tình cảm, của niềm tin. Dì không than vãn, không trách móc mà lặng lẽ chấp nhận, giữ trọn lòng mình qua năm tháng.Điều khiến em cảm phục nhất là sự hi sinh của dì. Dì dành cả tuổi xuân để chờ đợi, để gìn giữ một tình cảm sâu nặng. Sự hi sinh ấy không ồn ào mà rất âm thầm, nhưng lại vô cùng lớn lao và đáng trân trọng.Hình ảnh dì Bảy khiến em liên tưởng đến những người phụ nữ trong cuộc sống , luôn yêu thương, hi sinh mà không cần được đáp lại. Qua đó, em càng hiểu hơn giá trị của sự thủy chung và tình cảm chân thành.
Dì Bảy là hình ảnh đẹp về sự hi sinh thầm lặng. Nhân vật ấy sẽ còn đọng lại mãi trong lòng em như một nỗi thương, một niềm kính trọng sâu sắc.