Phạm Xuân Hoàng Hải
Giới thiệu về bản thân
Trong lịch sử thời kì phong kiến của nước ta, có rất nhiều vị anh hùng đã ghi dấu ấn bằng những chiến công hiển hách. Trong đó, em ấn tượng nhất với vị anh hùng dân tộc Trần Hưng Đạo và sự kiện chiến thắng Bạch Đằng năm 1288.
Vào cuối thế kỉ XIII, quân Nguyên – Mông hùng mạnh nhiều lần kéo sang xâm lược nước ta. Trước tình thế nguy nan, Trần Hưng Đạo được giao trọng trách chỉ huy quân đội chống giặc. Ông đã cùng triều đình nhà Trần bàn bạc kế sách, chuẩn bị lực lượng và động viên tinh thần toàn dân đoàn kết đánh giặc.
Năm 1288, sau nhiều trận đánh lớn nhỏ làm tiêu hao lực lượng địch, Trần Hưng Đạo quyết định chọn sông Bạch Đằng làm nơi quyết chiến. Ông cho quân đóng cọc nhọn dưới lòng sông, lợi dụng thủy triều lên xuống để nhử thuyền giặc vào trận địa mai phục. Khi nước triều dâng cao, quân ta giả vờ thua chạy, dụ địch tiến sâu vào bãi cọc. Đến lúc nước rút, thuyền giặc mắc cạn, quân ta từ hai bên bờ và phía sau đồng loạt tấn công.
Kết quả, toàn bộ đoàn thuyền chiến của giặc bị tiêu diệt, tướng giặc bị bắt hoặc bỏ mạng. Chiến thắng Bạch Đằng đã chấm dứt hoàn toàn âm mưu xâm lược của quân Nguyên – Mông, bảo vệ vững chắc nền độc lập của dân tộc.
Sự kiện lịch sử ấy là minh chứng cho tài thao lược xuất sắc của Trần Hưng Đạo và tinh thần yêu nước, đoàn kết của nhân dân ta. Qua câu chuyện này, em càng thêm tự hào về truyền thống chống giặc ngoại xâm của dân tộc và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta, có rất nhiều vị anh hùng đã để lại dấu ấn sâu đậm. Trong số đó, em ấn tượng nhất với vị anh hùng áo vải Nguyễn Huệ – người sau này lên ngôi hoàng đế lấy niên hiệu là Quang Trung.
Sự kiện mà em nhớ nhất là chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa vào mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Khi ấy, quân Thanh kéo sang xâm lược nước ta, chiếm đóng Thăng Long. Trước tình hình nguy cấp, Nguyễn Huệ đã lên ngôi hoàng đế và nhanh chóng tiến quân ra Bắc để đánh giặc. Chỉ trong một thời gian ngắn, ông đã tổ chức đội quân hùng mạnh, hành quân thần tốc từ Phú Xuân ra Thăng Long.
Đêm ba mươi Tết, quân ta bắt đầu xuất phát. Trên đường đi, nhà vua vừa động viên quân sĩ, vừa tính toán kế sách đánh giặc. Đến rạng sáng mùng 5 Tết, quân ta bất ngờ tấn công đồn Ngọc Hồi và Đống Đa. Với chiến thuật tài tình và tinh thần chiến đấu dũng cảm, nghĩa quân Tây Sơn đã đánh tan hàng vạn quân Thanh. Tướng giặc phải bỏ chạy, đất nước được giải phóng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Chiến thắng ấy không chỉ thể hiện tài thao lược và ý chí kiên cường của vua Quang Trung mà còn cho thấy tinh thần đoàn kết, yêu nước của nhân dân ta. Sự kiện này đã trở thành một trong những trang sử hào hùng nhất của dân tộc.
Qua câu chuyện về vua Quang Trung, em càng thêm tự hào về lịch sử nước nhà. Em hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay cần phải cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với công lao to lớn của cha ông đi trước.
Quê hương em ở Hưng Yên – mảnh đất giàu truyền thống văn hiến và lịch sử. Nơi đây gắn liền với tên tuổi vị anh hùng dân tộc Phạm Ngũ Lão, người có công lớn trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông thời nhà Trần.
Em đã từng được nghe thầy cô kể về câu chuyện “đan sọt giữa đường” của ông. Tương truyền rằng, khi còn trẻ, Phạm Ngũ Lão ngồi đan sọt bên đường nhưng trong lòng luôn suy nghĩ việc lớn. Đúng lúc đó, Hưng Đạo Vương Trần Hưng Đạo đi qua. Vì quá chăm chú suy nghĩ, ông không hay biết đoàn quân đi đến, thậm chí bị giáo đâm vào đùi mà vẫn không nhúc nhích. Thấy vậy, Trần Hưng Đạo biết ông là người có chí lớn nên đã thu nhận về làm tướng.
Sau này, Phạm Ngũ Lão trở thành một vị tướng tài ba, lập nhiều chiến công hiển hách trong các cuộc kháng chiến bảo vệ đất nước. Dù lập công lớn, ông vẫn sống giản dị, khiêm nhường và luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.
Câu chuyện về Phạm Ngũ Lão khiến em rất tự hào về quê hương Hưng Yên. Em tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân để xứng đáng với truyền thống anh hùng của quê hương mình.