Lục Quốc Hưởng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lục Quốc Hưởng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tổ chức bộ máy nhà nước thời kỳ này được xây dựng theo mô hình quân chủ trung ương tập quyền, dù còn khá đơn giản nhưng đã thể hiện ý thức độc lập tự chủ cao

Trung ương:

Vua đứng đầu triều đình, nắm mọi quyền hành (chính trị, quân sự, ngoại giao).

Dưới vua có các chức quan đại thần như Thập đạo tướng quân, Thái sư, Tổng quản.

Giúp việc cho vua có các quan văn và quan võ. Đặc biệt, các nhà sư có học thức cao cũng được trọng dụng (tăng quan).

Địa phương:

Cả nước được chia thành các đơn vị hành chính: Lộ, Phủ, Châu.

Dưới cùng là các đơn vị cơ sở: GiápXã.

Quân đội: * Gồm hai bộ phận chính là Cấm quân (bảo vệ vua và kinh thành) và Quân địa phương (lộ quân).

Thực hiện chính sách "Ngụ binh ư nông" (gửi binh ở nhà nông) để vừa đảm bảo sản xuất, vừa có lực lượng chiến đấu khi cần.

b)Nếu ở vào vị thế của Đinh Tiên Hoàng tại thời điểm đó, câu trả lời chắc chắn là . Đây là một lựa chọn mang tính chiến lược vì những lý do sau:

  1. Địa thế quân sự hiểm yếu: Hoa Lư là vùng đất "tiến có thể đánh, lui có thể giữ". Với hệ thống núi đá vôi trùng điệp tạo thành những bức tường thành tự nhiên kiên cố, bao quanh là sông ngòi chằng chịt, rất thuận lợi cho việc phòng thủ chống lại quân thù và các thế lực cát cứ.
  2. Phù hợp với bối cảnh đất nước: Sau loạn 12 sứ quân, đất nước mới thống nhất, lực lượng còn non trẻ. Việc đặt đô ở nơi có địa hình hiểm trở giúp bảo vệ chính quyền trung ương an toàn trước nguy cơ xâm lược từ phương Bắc (nhà Tống).
  3. Gần gũi căn cứ địa: Hoa Lư chính là quê hương và cũng là căn cứ khởi nghiệp của Đinh Bộ Lĩnh, nơi ông có được sự ủng hộ tuyệt đối của nhân dân địa phương.

Ghi chú: Tuy nhiên, xét về lâu dài để phát triển kinh tế và giao thương, Hoa Lư lại quá chật hẹp. Đó là lý do sau này khi đất nước đã ổn định và lớn mạnh, Lý Công Uẩn đã quyết định dời đô về Thăng Long (Hà Nội).


Địa hình Bắc Mỹ có cấu trúc khá đơn giản, chia làm 3 khu vực rõ rệt kéo dài theo chiều kinh tuyến:

Phía Tây: Hệ thống núi Cordillera.

Là hệ thống núi cao, đồ sộ và hiểm trở nhất châu lục, chạy dài từ Alaska đến eo đất Trung Mỹ.

Bao gồm nhiều dãy núi song song xen kẽ các cao nguyên và bồn địa.

Ở giữa: Miền Đồng bằng trung tâm.

Có diện tích rộng lớn, tựa như một lòng chảo khổng lồ cao ở phía bắc và tây bắc, thấp dần về phía nam và đông nam.

Có nhiều hồ lớn (Ngũ Hồ) và hệ thống sông ngòi đồ sộ (sông Mississippi - Missouri).

Phía Đông: Dãy núi già Appalachia và sơn nguyên trên bán đảo Labrador.

Đây là khu vực địa hình thấp, có đỉnh tròn, sườn thoải do đã bị bào mòn từ lâu đời.

  • b)Các đai thực vật thay đổi theo độ cao:
    • Dưới thấp (chân núi): Tùy thuộc vào vị trí (xích đạo, nhiệt đới hay ôn đới) mà có rừng nhiệt đới, rừng rậm hoặc cây bụi.
    • Lên cao dần: Nhiệt độ giảm dần dẫn đến sự xuất hiện của rừng hỗn hợp, rừng lá kim.
    • Trên cao: Là đồng cỏ núi cao và cuối cùng là băng tuyết vĩnh cửu ở các đỉnh núi cực cao.
  • Sự khác biệt giữa hai sườn núi:
    • Sườn Đông: Thường ẩm ướt hơn do đón gió từ đại dương vào, rừng rậm rạp phát triển lên đến độ cao lớn hơn.
    • Sườn Tây: Thường khô hạn hơn (đặc biệt là vùng trung tâm Andes) do ảnh hưởng của dòng biển lạnh và khuất gió, cảnh quan chủ yếu là hoang mạc và cây bụi khô.