Trần Yến Chi
Giới thiệu về bản thân
Trong nhịp sống hiện đại hôm nay, giới trẻ được sống trong điều kiện vật chất và tinh thần đầy đủ hơn các thế hệ trước. Tuy nhiên, đáng buồn thay, bên cạnh những bạn trẻ năng động, giàu ước mơ, vẫn tồn tại một bộ phận giới trẻ sống vô trách nhiệm, coi nhẹ nghĩa vụ đối với bản thân, gia đình và xã hội.
Lối sống vô trách nhiệm trước hết thể hiện ở thái độ sống buông xuôi, thiếu ý chí vươn lên. Nhiều bạn trẻ không xác định mục tiêu học tập, học tập đối phó, lười lao động, ngại khó khăn. Khi đứng trước thử thách, họ dễ chán nản, đổ lỗi cho hoàn cảnh thay vì tự nhìn nhận và sửa đổi bản thân. Có người chỉ quan tâm đến hưởng thụ cá nhân, chạy theo vật chất, danh tiếng ảo trên mạng xã hội mà thờ ơ với những giá trị đạo đức căn bản.
Nguyên nhân của thực trạng này xuất phát từ sự tác động của xã hội hiện đại. Cuộc sống tiện nghi khiến không ít người trẻ hình thành tâm lý ỷ lại, thiếu tinh thần tự lập. Bên cạnh đó, việc tiếp nhận thiếu chọn lọc các trào lưu tiêu cực trên mạng xã hội cũng làm lệch lạc nhận thức, khiến nhiều bạn trẻ sống gấp, sống vội, thiếu suy nghĩ chín chắn. Đặc biệt, một số bạn trẻ chưa được giáo dục đầy đủ về trách nhiệm công dân và ý nghĩa của sự cống hiến.
Hệ quả của lối sống vô trách nhiệm là vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến người trẻ đánh mất thời gian, cơ hội và niềm tin của người khác. Về lâu dài, một thế hệ trẻ thiếu trách nhiệm sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng nguồn nhân lực và sự phát triển bền vững của đất nước. Không những vậy, chính bản thân người sống vô trách nhiệm cũng phải đối mặt với sự trống rỗng, thất bại và mất phương hướng trong cuộc đời.
Để khắc phục thực trạng ấy, mỗi bạn trẻ cần ý thức rõ vai trò của mình trong xã hội. Sống có trách nhiệm bắt đầu từ những việc nhỏ: học tập nghiêm túc, làm việc hết mình, tôn trọng kỷ luật và biết chịu trách nhiệm cho hành động của bản thân. Gia đình cần định hướng, nhà trường cần giáo dục lý tưởng sống, còn xã hội cần tạo môi trường tích cực để người trẻ phát huy năng lực và cống hiến.
Có thể khẳng định rằng, trách nhiệm là thước đo giá trị của con người. Khi giới trẻ biết sống có trách nhiệm, họ không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn góp phần xây dựng một xã hội tiến bộ, văn minh. Vì vậy, mỗi người trẻ hãy thay đổi từ nhận thức đến hành động để sống xứng đáng với vai trò chủ nhân tương lai của đất nước.
Câu 1 : Thể thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật
Câu 2 : Đối tượng trào phúng tác giả (Nguyễn Khuyến)
Câu 3 : Ý nghĩa Làng nhàng :bình thường , không có gì nổi bật
Câu 4 : Nghệ thuật ẩn dụ : “cờ đương dở cuộc” và “bạc chửa thâu canh”
Tác dụng :
Lột tả một cách chua cay, mỉa mai sự thất bại, bế tắc và thái độ trốn chạy, vô trách nhiệm của đối tượng bị phê phán.
Thể hiện thái độ phê phán sâu sắc của tác giả đối với thực trạng xã hội và con người đương thời.
Tạo cách diễn đạt sinh động hấp dấn gợi hình gợi cảm tạo giọng điệu giàu nhạc tính ,làm cho giọng thơ trở nên sắc sảo, hóm hỉnh nhưng thấm thía, tăng sức tố cáo và giá trị trào phúng của tác phẩm.
Câu 5
Hai câu thơ thể hiện tâm trạng tự trào, chua chát của tác giả.
Tác giả ngán ngẩm khi nhìn lại bản thân: tuy từng có công danh, đỗ đạt (“bia xanh, bảng vàng”) nhưng thực tế lại bất lực, bế tắc. Qua đó bộc lộ nỗi xót xa cho thân phận mình và mỉa mai giá trị công danh rỗng nghĩa trong xã hội đương thời.
Câu 6
Từ thông điệp bài thơ tự trào, giới trẻ ngày nay cần:
Sống có lý tưởng, trách nhiệm, không thờ ơ hay trốn tránh trước khó khăn.
Học tập, rèn luyện nghiêm túc, gắn tri thức với hành động thực tiễn.
Dám dấn thân, cống hiến, đặt lợi ích chung của quê hương, đất nước lên trên lợi ích cá nhân.
Giữ gìn nhân cách, bản lĩnh, không chạy theo danh lợi hình thức.
Như vậy, cống hiến bằng hành động thiết thực chính là cách xây dựng đất nước bền vững.
Câu 1: Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thơ nôm đường luật
Câu 2:Trong toàn bộ bài thơ, các hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến bao gồm mây, sóng, bình minh vàng, vầng trăng bạc và hoàng hôn
Câu 3:
Đoạn thơ sử dụng biện pháp đảo ngữ: Đảo vị ngữ “Nhớ nước đau lòng” lên trước chủ ngữ “Con quốc quốc” và đảo vị ngữ “thương nhà mỏi miệng” lên trước chủ ngữ “cái gia gia”.
Tác dụng :Tạo cách diễn đạt sinh động hấp dẫn gợi cảm tạo giọng điệu giàu nhạc tính
-Việc sử dụng đảo ngữ ở đây nhằm nhấn mạnh sự cô đơn, nỗi nhớ nước thương nhà da diết của tác giả.
Câu 4:
Tình cảm, cảm xúc của tác giả được bộc lộ qua hai câu thơ cuối: đau đớn vì sự sa sút, nhốn nháo của nền thi cử Nho học; căm ghét bọn thực dân xâm lược thể hiện qua thái độ châm biếm, đả kích; ngậm ngùi, chua xót khi nhận thức được tình cảnh của đất nước (xã hội thực dân nửa phong kiến); kín đáo bộc lộ lòng yêu nước khi đưa ra lời kêu gọi, thức tỉnh lương tri của “nhân tài đất Bắc”.
Câu 5:
- Bài thơ thể hiện tình yêu quê hương, sự nhớ nhung và trân trọng vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam, cùng với tình cảm đối với những người lính ra đi vì đất nước. - Căn cứ để xác định chủ đề: Các hình ảnh thiên nhiên, đời sống làng quê được miêu tả rất đỗi thân thương và gần gũi.
Câu 6:
Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè (qua bài thơ "Bảo kính cảnh giới" - bài 43), em rút ra được bài học quý giá về việc giữ gìn tinh thần lạc quan và biết tận hưởng cuộc sống. Bài học đó là: Hạnh phúc và niềm vui thường đến từ những điều vô cùng bình dị, gần gũi quanh ta, không cần phải tìm kiếm Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè (qua bài thơ "Bảo kính cảnh giới" - bài 43), em rút ra được bài học quý giá về việc giữ gìn tinh thần lạc quan và biết tận hưởng cuộc sống. Bài học đó là: Hạnh phúc và niềm vui thường đến từ những điều vô cùng bình dị, gần gũi quanh ta, không cần phải tìm kiếm đâu xa xôi.
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã tổ chức một chuyến tham quan về nguồn đầy ý nghĩa. Trong những chuyến đi đã qua, chuyến đi đến Khu Di tích Lịch sử Đền Hùng (hoặc một di tích khác như Hoàng thành Thăng Long, Địa đạo Củ Chi,...) chính là chuyến đi để lại trong em nhiều kỉ niệm sâu sắc và cảm xúc nhất.
Ngay từ khi biết tin, cả lớp đã vô cùng hào hứng. Chúng em chuẩn bị cờ, nón đồng phục và những bài hát truyền thống để chuyến đi thêm sôi nổi. Sáng hôm ấy, chiếc xe chở chúng em lăn bánh trong không khí rộn ràng. Trên xe, cô giáo đã kể cho chúng em nghe về ý nghĩa lịch sử của nơi sắp đến, làm cho mỗi người thêm háo hức và trân trọng.
Khi đặt chân đến khu di tích, một cảm giác thiêng liêng, trang nghiêm bao trùm. Khung cảnh rộng lớn, cổ kính như mở ra một cánh cửa đưa chúng em trở về với những trang sử hào hùng của dân tộc.
Chúng em cùng nhau viếng thăm và thắp hương tại các đền thờ (hoặc các khu tưởng niệm). Trong khoảnh khắc đứng trước di tích, lắng nghe hướng dẫn viên kể về công lao dựng nước và giữ nước của các vị Vua Hùng (hoặc các anh hùng dân tộc), em cảm nhận được một tình yêu nước và lòng biết ơn sâu sắc dâng trào. Em hiểu rằng, để có được cuộc sống hòa bình ngày nay, cha ông ta đã phải đánh đổi bằng rất nhiều xương máu và sự hi sinh.
Buổi chiều, chúng em cùng nhau tham gia các hoạt động tập thể và ghi lại những bức ảnh kỉ niệm. Chuyến đi không chỉ là dịp để cả lớp thêm gắn kết mà còn là một bài học lịch sử sống động nhất.
Trở về sau chuyến đi, em cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Những viên gạch cũ, những mái ngói rêu phong không chỉ là kiến trúc, mà còn là minh chứng cho một quá khứ vĩ đại. Em tự nhủ phải nỗ lực học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh của thế hệ đi trước và góp phần xây dựng, bảo vệ quê hương. Đó mãi là chuyến đi về nguồn đáng nhớ và đầy ý nghĩa.