Nguyễn Trung Đức
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Giới trẻ là nguồn lực then chốt, là rường cột của đất nước, mang trong mình nhiệt huyết, sáng tạo và khát khao thay đổi thế giới. Tuy nhiên, trong bức tranh đa sắc đó, vẫn tồn tại một mảng màu tối đáng báo động: lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận người trẻ. Đây không chỉ là vấn đề cá nhân mà còn là nguy cơ tiềm ẩn đe dọa sự phát triển bền vững của xã hội.
Lối sống vô trách nhiệm được biểu hiện dưới nhiều hình thức, từ những hành vi nhỏ trong đời sống cá nhân đến những vấn đề lớn hơn trong cộng đồng. Đầu tiên là vô trách nhiệm với bản thân, thể hiện qua thái độ thờ ơ với việc học tập, rèn luyện và phát triển. Nhiều bạn trẻ sống buông thả, chỉ chạy theo những thú vui nhất thời, lãng phí thời gian và sức khỏe, thiếu định hướng tương lai rõ ràng, dẫn đến tình trạng sống "làng nhàng" và thụ động. Nghiêm trọng hơn là sự vô trách nhiệm trong công việc và học tập. Việc trì hoãn (procrastination), làm việc đối phó, đổ lỗi khi xảy ra sai sót, hay đơn giản là không hoàn thành nhiệm vụ được giao đã trở thành thói quen. Họ thường chỉ quan tâm đến lợi ích ngắn hạn mà bỏ qua chất lượng và uy tín. Cuối cùng, đó là vô trách nhiệm với gia đình và cộng đồng, khi nhiều bạn trẻ thiếu ý thức chia sẻ gánh nặng kinh tế, không quan tâm đến khó khăn của cha mẹ, hay biểu hiện bằng thái độ vô cảm trước nỗi đau của người khác, vi phạm luật giao thông, xả rác bừa bãi. Họ chỉ biết đến quyền lợi cá nhân mà bỏ quên nghĩa vụ công dân.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến lối sống đáng tiếc này. Một mặt, là sự nuông chiều quá mức, bao bọc con cái từ gia đình, tạo ra những người trẻ thiếu khả năng đối diện và giải quyết khó khăn. Mặt khác, áp lực thành công nhanh chóng, chủ nghĩa vật chất, và sự phổ biến của văn hóa giải trí dễ dãi trên mạng xã hội đã tạo ra một thế hệ thích hưởng thụ hơn là cống hiến. Tuy nhiên, nguyên nhân cốt lõi vẫn nằm ở chính bản thân người trẻ: thiếu ý chí phấn đấu, lười biếng, ngại khó, ngại khổ, và sự nhầm lẫn giữa tự do cá nhân với chủ nghĩa cá nhân ích kỷ.
Lối sống vô trách nhiệm gây ra những hệ lụy nặng nề. Đối với cá nhân, nó dẫn đến sự thất bại trong sự nghiệp, mất niềm tin từ người khác, cuộc sống bế tắc, thiếu mục đích và ý nghĩa. Đối với xã hội, nó gây ra sự lãng phí nguồn lực, làm xói mòn các giá trị đạo đức truyền thống, suy giảm chất lượng nguồn nhân lực và làm chậm quá trình phát triển chung của đất nước. Một xã hội thiếu những công dân có trách nhiệm sẽ khó lòng duy trì được trật tự và sự phồn vinh.
Để khắc phục tình trạng này, cần có sự chung tay của gia đình, nhà trường và bản thân mỗi người trẻ. Gia đình cần giáo dục con cái về tính tự lập, tự chịu trách nhiệm ngay từ nhỏ. Nhà trường và xã hội cần tăng cường giáo dục về đạo đức công dân và trách nhiệm xã hội, tạo ra môi trường khuyến khích sự dấn thân. Quan trọng nhất, mỗi người trẻ cần phải tự thức tỉnh và thay đổi: nhận thức rõ rằng trách nhiệm là yếu tố nền tảng tạo nên nhân cách và thành công. Hãy rèn luyện tính kỷ luật, dám đối mặt với khó khăn, và dám chịu trách nhiệm về mọi quyết định, hành động của mình. Trách nhiệm không phải là gánh nặng, mà là một đặc ân, là thước đo phẩm giá và sự trưởng thành của con người. Giới trẻ hãy sống một cách có ý nghĩa, biến nhiệt huyết thành hành động cụ thể, để mỗi cá nhân đều là một nhân tố tích cực, góp phần tạo nên một tương lai vững mạnh và tươi sáng cho đất nước.
Câu 1. Thể thơ: Thất ngôn Bát cú Đường luật.
Câu 2 Đối tượng: Chính bản thân tác giả
câu 3 Từ “làng nhàng”:
• Nghĩa: Tầm thường, không có gì nổi bật, ở mức độ trung bình.
• Thái độ: Tự nhận xét khiêm tốn, hài hước, có chút ngán ngẩm nhẹ về sự tầm thường của bản thân.
Câu 4 Nghệ thuật trào phúng
• Nghệ thuật: Sử dụng ẩn dụ và cách nói tự hạ mình, tự châm biếm.
• Tác dụng: Tạo tiếng cười tự trào hóm hỉnh về sự kém cỏi, thất bại Đồng thời, ngầm thể hiện sự bất lực, ngán ngẩm trước "cuộc cờ" thế sự phức tạp.
câu 5 Ý nghĩa của hai câu kết:
• Hai câu thơ thể hiện sự mâu thuẫn trớ trêu và nỗi niềm chua chát. Tác giả thấy mình tầm thường, vô dụng ("ngán cho mình") nhưng lại được vinh danh cao quý ("bia xanh, bảng vàng"). Đây là sự tự trào về cái danh hão và ngầm phê phán xã hội đã không trọng dụng hoặc khiến người tài không thể phát huy.
Câu 6. giới trẻ ngày nay cần
• Phát huy năng lực: Không ngừng học hỏi, rèn luyện để tránh lối sống "làng nhàng".
• Sống có trách nhiệm và dấn thân: Tham gia tích cực vào các vấn đề xã hội, tránh thái độ thờ ơ.
• Hành động thực tế: Biến danh vọng, học vị thành những đóng góp cụ thể, thiết thực cho đất nước.
Bài làm
Trong chuỗi hoạt động chào mừng ngày thành lập trường, chuyến đi "về nguồn" đến thủ đô Hà Nội, với điểm nhấn là Viếng Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, chính là kỉ niệm sâu sắc và đáng nhớ nhất đối với lớp chúng em. Hành trình này không chỉ là một bài học lịch sử mà còn là dịp để mỗi học sinh chúng em được gần hơn với Người – Vị Cha già kính yêu của dân tộc.
Sáng sớm hôm ấy, khi bước chân đến Quảng trường Ba Đình, cả đoàn chúng em như bị cuốn vào một không khí hoàn toàn khác biệt: yên tĩnh, trang nghiêm và thiêng liêng. Dù dòng người xếp hàng dài và trật tự, không hề có tiếng ồn ào. Trên nền cỏ xanh rộng lớn, lá cờ Tổ quốc tung bay trong nắng sớm như đang kể lại những trang sử hào hùng. Cảm giác đứng dưới bóng Lăng Bác thật sự rất xúc động, nó vừa gợi lên niềm tự hào dân tộc, vừa tạo ra sự hồi hộp khó tả.
Đến lượt vào Lăng, chúng em bước đi chậm rãi và nhẹ nhàng theo sự hướng dẫn của thầy cô. Không gian bên trong thật tĩnh lặng. Khi tiến vào nơi Bác yên nghỉ, mọi cảm xúc như nghẹn lại. Ánh sáng dịu nhẹ tập trung nơi di hài Bác. Dưới sự bảo vệ của đội tiêu binh đứng nghiêm trang như tượng, Bác nằm đó, hiền từ và thanh thản. Khoảnh khắc nhìn thấy Bác, cảm giác dâng lên trong lòng mỗi chúng em không chỉ là sự kính trọng mà còn là niềm thương xót và biết ơn vô hạn. Suốt cả cuộc đời Bác đã hi sinh, bôn ba vì độc lập dân tộc. Giờ đây, đứng trước Bác, chúng em thầm hứa sẽ mãi ghi nhớ công lao to lớn ấy. Sự vĩ đại của Bác không chỉ nằm ở công trạng mà còn ở chính sự giản dị, thanh cao mà chúng em cảm nhận được qua hình ảnh Người đang nằm ngủ.
Sau khi viếng Lăng, chúng em tiếp tục tham quan Khu di tích Phủ Chủ tịch, nơi có Nhà Sàn và Ao Cá Bác Hồ. Sự đối lập giữa Nhà Sàn gỗ mộc mạc, nơi Bác từng sống và làm việc với sự trang nghiêm của Lăng Bác bên ngoài càng khiến chúng em thấm thía về lối sống vô cùng giản dị, tiết kiệm và gần gũi với thiên nhiên của Người. Chiếc giường đơn sơ, đôi dép lốp mòn, và chiếc bàn làm việc đơn giản đã khắc sâu vào tâm trí em bài học về tinh thần "Cần, Kiệm, Liêm, Chính".
Chuyến tham quan Lăng Bác không chỉ là một kỷ niệm đẹp mà còn là một hành trình tìm về cội nguồn tinh thần. Mỗi bước chân, mỗi hình ảnh và mỗi câu chuyện về Bác đã tiếp thêm cho chúng em niềm tự hào và động lực mạnh mẽ. Qua chuyến đi, chúng em hiểu sâu sắc hơn rằng, cách tốt nhất để tri ân Bác Hồ là không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành những công dân có ích, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam phồn vinh như ước nguyện cuối cùng của Người.
Câu 1Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật
Câu2
Các hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu là: Cây hoè Cây thạch lựu Sen hồng
Câu 3
Lao xao chợ cá làng ngư phủ, Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương. Biện pháp tu từ đảo ngữ được dùng trong hai câu thơ này là: đảo động từ, tính từ lên trước danh từ .
Tác dụng
Nhấn mạnh trạng thái, đặc điểm của âm thanh: sự ồn ào, nhộn nhịp (Lao xao) của cuộc sống con người (chợ cá) và sự inh ỏi (Dắng dỏi) của tiếng ve.
Câu 4
Trong hai dòng thơ cuối, tác giả bộc lộ tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc và hoài bão cao cả về một xã hội lí tưởng, thái bình, nhân dân ấm no, hạnh phúc. Tình cảm này được thể hiện qua ước muốn có được cây Ngu cầm để đàn khúc Nam phong, qua đó giúp dân giàu đủ khắp mọi phương.
Câu 5
Chủ đề của bài thơ: Bài thơ thể hiện vẻ đẹp thanh cao của tâm hồn Nguyễn Trãi, người luôn sống chan hòa với thiên nhiên và đau đáu một tấm lòng vì dân, vì nước ngay cả trong những giây phút rảnh rỗi, thảnh thơi. Căn cứ xác định: Bốn câu thơ đầu và hai câu thơ giữa (6 câu đầu) miêu tả một bức tranh thiên nhiên và cuộc sống ngày hè tươi đẹp, tràn đầy sức sống (Hòe lục, Thạch lựu đỏ, Hồng liên hương, chợ cá Lao xao, ve Dắng dỏi), thể hiện niềm vui và sự thảnh thơi của tác giả khi hòa mình vào thiên nhiên. Hai câu thơ cuối cùng bộc lộ ước muốn lớn lao của tác giả là làm sao cho "Dân giàu đủ khắp đòi phương" (ước muốn về cây Ngu cầm), cho thấy tình yêu nước thương dân là nỗi niềm thường trực, xuyên suốt trong tâm hồn thi sĩ.
Câu 6
Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra được bài học quý giá rằng: Hạnh phúc và sự lạc quan thường nằm ở những điều bình dị xung quanh chúng ta. Chúng ta cần tập cách sống chậm lại, dành thời gian quan sát và trân trọng những điều nhỏ bé như màu xanh của cây lá, hương thơm của hoa, hay sự nhộn nhịp của cuộc sống thường ngày. Việc tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc hiện tại giúp ta giải tỏa căng thẳng, tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn, từ đó duy trì được tinh thần lạc quan và nguồn năng lượng tích cực để đối diện với mọi thử thách trong cuộc sống.