PHẠM HIỂU KHANG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Văn bản trên thuộc loại văn bản nghị luận
Câu 2: Vấn đề được đề cập trong văn bản là:
Thái độ trân trọng, giữ gìn tiếng nói và chữ viết dân tộc; ý thức tự trọng quốc gia trong quá trình hội nhập với nước ngoài.
Câu 3:
Để làm sáng tỏ luận điểm, tác giả đã đưa ra các lí lẽ và bằng chứng:
Khi đến Hàn Quốc, tác giả thấy:
Các bảng hiệu, quảng cáo đều ưu tiên chữ Hàn Quốc.
Nếu có chữ nước ngoài thì viết nhỏ hơn và đặt phía dưới.
Báo chí trong nước hầu như không dùng tiếng nước ngoài tràn lan
Trong khi đó ở Việt Nam:
Nhiều nơi dùng tiếng Anh quá nhiều.
Chữ nước ngoài trên biển hiệu có khi lớn hơn chữ Việt.
Một số báo còn tóm tắt bài bằng tiếng nước ngoài gây lãng phí thông tin cho người đọc trong nước.
→ Những dẫn chứng ấy nhằm làm nổi bật sự khác biệt trong ý thức giữ gìn ngôn ngữ dân tộc giữa Hàn Quốc và Việt Nam.
Câu 4
Một thông tin khách quan:"Khắp nơi đều có quảng cáo nhưng không bao giờ quảng cáo thương mại được đặt ở những công sở, hội trường lớn, danh lam thắng cảnh."
Một ý kiến chủ quan:“Phải chăng, đó cũng là thái độ tự trọng của một quốc gia khi mở cửa với bên ngoài, mà ta nên suy ngẫm.”
Câu 5.
Nhận xét về cách lập luận của tác giả:
Lập luận chặt chẽ, logic.
Sử dụng phương pháp so sánh đối chiếu giữa Hàn Quốc và Việt Nam.
Dẫn chứng cụ thể, thực tế, giàu sức thuyết phục.
Giọng văn nhẹ nhàng nhưng mang tính phê phán và gợi suy ngẫm sâu sắc về ý thức giữ gìn tiếng Việt và lòng tự trọng dân tộc.