Hoàng Trọng Thắng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Trọng Thắng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cảm ơn co vì em cũng không biết

1. Thơ lục bát.

2. Lặp lại.

3. Nghỉ ngơi.

4. Nhân hóa làm sinh động.

5. Là dòng sông.

6. không sả rác

Nếu ai đó hỏi em về một mảnh đất vừa có nét hùng vĩ của núi rừng, vừa có sự bình yên của những nếp nhà xưa, tôi sẽ không ngần ngại nhắc đến Thái Nguyên. Chuyến đi cuối tuần vừa qua đến với "thủ đô gió ngàn" đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc không thể nào quên.

Điểm dừng chân đầu tiên và cũng là nơi tôi mong đợi nhất chính là vùng chè Tân Cương. Ngay khi đặt chân đến đây, tôi bị choáng ngợp bởi một không gian xanh mướt trải dài vô tận. Những đồi chè hình bát úp nối tiếp nhau, nhấp nhô dưới ánh nắng ban mai như những làn sóng xanh dập dềnh.

Em đã có dịp cùng người dân bản địa len lỏi giữa những luống chè, tự tay hái những búp "một tôm hai lá" còn đọng hơi sương. Trong không khí thoang thoảng mùi nhựa chè thơm nồng, tôi hiểu rằng để có được chén trà xanh trong veo, đậm vị "tiền chát hậu ngọt", người nông dân nơi đây đã phải dồn cả tâm tình vào từng công đoạn chế biến thủ công tỉ mỉ.

Rời Tân Cương, em ghé thăm Khu di tích Quốc gia đặc biệt ATK Định Hóa. Đứng trước lán Tỉn Keo giản dị, nơi Bác Hồ từng sống và làm việc, lòng tôi trào dâng niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc. Không gian rừng núi yên tĩnh như vẫn còn lưu giữ hơi ấm của những năm tháng kháng chiến gian khổ mà hào hùng.

Buổi chiều, tôi dành thời gian thư giãn tại Hồ Núi Cốc. Ngồi trên thuyền lướt nhẹ trên mặt nước xanh biếc, ngắm nhìn những hòn đảo nhỏ nhấp nhô và lắng nghe câu chuyện tình huyền thoại giữa nàng Công và chàng Cốc, tôi cảm thấy mọi mệt mỏi của cuộc sống thành thị như tan biến hết.

Chuyến đi Thái Nguyên không chỉ là một chuyến tham quan, mà còn là hành trình để tôi tìm lại sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Ra về, hành trang của tôi không chỉ có những gói trà đặc sản thơm lừng mà còn có cả tình người ấm áp, nồng hậu của người dân xứ Thái. Thái Nguyên chắc chắn sẽ còn đón tôi trở lại vào một ngày không xa.