Đặng Tiến Thành
Giới thiệu về bản thân
Tôi vẫn nhớ vào năm nghỉ hè lớp năm phòng tôi tổ chức đi nghệ an vào ngày mai. Bọn tôi và bọn trẻ con trong xóm rất vui và hào hứng, chỉ mong muốn ngày nay, hôm nay trôi qua thật nhanh thôi.
Và buổi tối chúng tôi tụ họp lại để bàn kế hoạch. Ôi, khoảng thời gian đó thật ngây thơ và vui biết làm sao. Khoảng tám, chín giờ, bọn tôi giải tán, ai về nhà nấy, soạn đồ dùng để ngày cho ngày mai. Tối hôm đó tôi và em tôi không thể nào ngủ được vì quá hào hứng và thức trắng cả đêm. Ngày hôm sau, cả xóm tụ tập với nhau lúc năm giờ để chờ xe đến đón rồi đi luôn vào 10 mấy phút sau xe đến, mọi người cho hành lý vào xe rồi đi tiến về quê. Bác tôi ngồi cùng người anh em tên là bi. Tôi với bi ngồi trò chuyện với nhau Mải cười đùa trên xe, khúc khích mãi không chịu ngủ, tôi mệt quá nên đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Đến tầm bảy giờ tôi chợp bật tỉnh và cảnh bên ngoài đập thẳng vào mắt tôi. Cảnh bên thật đẹp như trong mơ, cây cỏ xanh tươi, những chiếc nhà xếp đều đều như những chiếc nấm. Tôi tưởng như đang còn trong mơ. Dụi mắt mãi mới nhận ra đây là đây. Không phải trong mơ. Đến chập đến trạm dừng xóm, tôi nghỉ ăn sáng vẫn không thoát. Tôi vẫn không thoát khỏi chuyện cười đùa. Ăn xong, mọi người lên đường tiếp. Em đã chứng kiến những công trình cao lớn to lớn như công ty Samsung ở Thái Nguyên, nó to rộng Như vạn lý Trường Thành vậy. Và có cả những ngôi nhà to lớn như biệt thự chụp mắt cả xóm. Tôi đã đến nơi, cảnh hiện ra rất đồ sộ, cả xóm tôi ở một khách sạn rất đẹp và sạch sẽ và đầy đủ tiện nghi như một ngôi nhà vậy. Những chiếc giường gối trắng và êm ái làm sao. Rồi nhà tôi nghỉ ngơi. Chiều chiều, cả xóm tôi đi tắm biển. Nó hiện ra mênh mông và xanh ngát. Bọn trẻ con tôi ào xuống một cái, một cái ra biển. Biển mát lắm. Người lớn thì chụp ảnh mãi một tấm, cả nhà tôi là một tấm kỷ niệm thắm đã. Rồi cả xóm ai về phòng đấy tắm rửa rồi tụ họp ở Tầng một. Chuẩn bị đi ăn, trên chiếc xe tôi nhìn thấy những chiếc nhà sáng rực cả bầu trời. Đến nơi, tôi được thưởng thức những con tôm, con cua, con hàu thơm ngon, thơm phức. Ăn xong, cả xóm tôi đi lượn phố hóng mát. Những làn gió mát như đang nhảy ở trên nền nhạc du dưa đêm. Đêm đêm, mọi người về phòng rồi ngủ. Sáng hôm sau mọi người tụ họp đi ăn sáng rồi, nào con đọc bài này cho mẹ nghe. Nào đi về thăm quê nội, quê ngoại của bác hồ ở xã Kinh Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Đến nơi, tôi nhìn ra xa đến một ngôi nhà tranh vách đất. Đến gần, em bất ngờ thì thốt ra một câu, bác hồ từng ở chân chiếc nhà này à? Em bất ngờ vì nó quá đơn sơ, bình dị đến Ngạc nhiên em vào trong thấy một chiếc giường bằng tre và một cái máy khâu của mẹ bác em. Hai thứ đều làm bằng thủ công, đều cũ kỹ, tuy nhiên nó nói ra sự khổ cực của mẹ bác và bác Xem xong em ra ngoài thấy một đám người tụ tập. Em ra em thấy một bác kể chuyện về cuộc đời của bác, em nghe xào ngâm rất xúc động vì thấy được sự vất vả, khổ cực của bác. Rồi tất cả mọi người giải tán rồi đi hội chợ em được mua một. Nhưng đồ rất đáng yêu và nhìn thấy hội chợ rất đông đúc, vui vẻ và tấp nập. Rồi mọi người lên xe trở về. Trên đường em vẫn nhớ về bác kể chuyện về cuộc đời của bác vì nó đã để cho em Cho em một ấn tượng sâu sắc về bác và hiểu thêm về bác hơn. Rồi mọi người trên xe ai cũng mệt và ngủ tiếp. Đi về đến khách sạn, mọi người mọi người ra chốt sảnh để ăn, ăn uống. Rồi trưa trưa mọi người rủ nhau vào phòng của bác em để chơi. Bọn em được chơi cùng nhau rất vui Vào chiều tối mọi người rủ nhau đi uống nước, em được uống một cốc trà vải thơm ngon, trong trẻo. Rồi mọi người rủ nhau ra công viên uống, công viên chơi. Em được chơi một trò tàu lượn siêu tốc cùng bi, bọn em hét rất to vì quá sợ hãi. Về nhà em vẫn nhớ về chuyến đi tàu lượn đó, rồi mọi người ngủ tiếp đi, vì quá mệt mỏi. Tối tối tất cả mọi người đi ăn ở trung tâm sảnh Ăn xong, mọi người tụ tập vào phòng em để chơi, bọn trẻ con thì ra ngoài chơi. Tại đây em và em của em được chơi đuổi bắt cùng mọi người. Trò chơi rất vui, bọn em chơi mãi, chơi mãi mà không biết. Thời gian trôi qua rất nhanh. Vào 10 giờ, bố mẹ em gọi bọn em về để ngủ. Tối hôm đó em không thể ngủ được vì quá háo hức và vui. Em cũng em chỉ muốn bây giờ được chơi lại trò đuổi bắt đó cùng mọi người. Rồi em ngủ thiếp đi, sáng hôm sau mọi người chuẩn bị hành lý đi về. Em vẫn còn rất buồn ngủ vì tối hôm qua ngủ rất muộn Trên xe tôi vẫn vui đùa với bi như thường, nhưng tôi sẽ nhớ nơi này mãi vì nó đã để cho tôi một ấn tượng sâu sắc và cảm giác vui vẻ hiếm hoi. Tôi mong sau này tôi có thể đến Nghệ An chơi thêm một lần nữa để có thể tắm những dòng biển mát lạnh. Và có thể nghe bác kể chuyện với bác hồ kính, yêu thể chơi trò đuổi bắt. Rồi em chấp đi vì quá buồn ngủ rồi, chợp mắt một cái nữa em đã đến nhà, em về nhà bọn Về nhà bọn trẻ con lại tụ họp để bàn lại về chuyến đi, mọi người đều trò chuyện rất vui vẻ.
Thế là chuyến tham quan đã kết thúc, cả xóm tôi đã nhìn thấy một phần đời của bác khổ tình yêu và được tỏ lòng thành kính với bác. Và sự cống hiến hết mình của bác đối với đất nước Việt Nam, vì vậy em càng thêm kính trọng Và yêu thương và nể phục bác hơn bao giờ hết à em mong muốn em có thể đến Nghệ An thêm một lần nữa để có thể biết thêm và trải nghiệm những đặc sản nơi này. Mọi mọi người có thể đến Nghệ An để tham quan, phiêu lưu một lần trong đời nhé
Câu 1. Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2. Theo câu chuyện trên, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan cả
Câu 3cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà dụng trong nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó là giúp câu văn trở nên sinh động hơn . và giúp thiên nhiên rộng lớn gần gũi với con người hơn
Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.
Câu 4. Theo em vì được nghe bà kể về tình yêu kì diệu giữa ông và cây hoàng lan
Câu 5. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em đã rất cảm động về tình yêu thiên nhiên và sự trờ đợi của bà và ông