Nguyễn Phú An
Giới thiệu về bản thân
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có cho mình một thầy hoặc cô giáo để lại dấu ấn sâu đậm trong trái tim. Với em, người mà em luôn kính trọng và yêu quý nhất chính là cô giáo chủ nhiệm – người đã không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách làm người.
Cô không phải là người quá nghiêm khắc, nhưng ở cô luôn toát lên sự nghiêm túc và tận tâm trong từng bài giảng. Mỗi khi cô bước vào lớp, không khí dường như trở nên ấm áp hơn. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, truyền cảm, khiến những bài học tưởng chừng khô khan lại trở nên sinh động và dễ hiểu. Cô luôn kiên nhẫn giảng lại cho những bạn chưa hiểu bài, không bao giờ tỏ ra khó chịu hay bỏ mặc ai phía sau.
Điều khiến em xúc động nhất chính là tình yêu thương mà cô dành cho học sinh. Cô quan tâm đến từng bạn trong lớp, từ việc học tập cho đến những chuyện nhỏ trong cuộc sống. Khi em gặp khó khăn, cô là người lắng nghe và động viên, giúp em lấy lại tự tin. Những lời khuyên của cô không chỉ giúp em tiến bộ trong học tập mà còn giúp em trưởng thành hơn trong suy nghĩ.
Cô cũng là người luôn truyền cảm hứng cho chúng em. Cô dạy rằng thất bại không đáng sợ, quan trọng là biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Nhờ cô, em học được cách kiên trì, nỗ lực và tin vào bản thân mình. Có thể cô không nhận ra, nhưng chính những điều giản dị ấy đã thay đổi em rất nhiều.
Đối với em, cô không chỉ là một người thầy mà còn như một người mẹ thứ hai. Tình cảm mà em dành cho cô không chỉ là sự kính trọng mà còn là lòng biết ơn sâu sắc. Em biết rằng, sau này dù có đi đâu, làm gì, em cũng sẽ luôn nhớ về cô – người đã thắp sáng trong em ngọn lửa của tri thức và niềm tin.
Em mong rằng cô sẽ luôn mạnh khỏe để tiếp tục dìu dắt nhiều thế hệ học sinh. Và em cũng tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật tốt để không phụ lòng cô – người mà em luôn yêu quý và trân trọng.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Hồ Chí Minh là một biểu tượng vĩ đại của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và đức hi sinh cao cả. Đặc biệt, sự kiện Người rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước đã trở thành một dấu mốc thiêng liêng, khiến mỗi chúng ta không khỏi xúc động và tự hào khi nghĩ về.
Sinh ra với tên gọi Nguyễn Tất Thành, trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, Người sớm chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, nhân dân lầm than dưới ách đô hộ. Nỗi đau ấy không khiến Người chùn bước, mà càng hun đúc quyết tâm phải tìm ra con đường giải phóng dân tộc. Khi nhiều người còn băn khoăn, lo sợ, thì chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đã lựa chọn một con đường đầy gian nan: rời xa quê hương, gia đình, mang theo khát vọng cháy bỏng vì độc lập, tự do.
Năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, Người bước lên con tàu rời Tổ quốc. Khoảnh khắc ấy không chỉ là một chuyến đi, mà là sự khởi đầu của hành trình dài đầy thử thách. Rời xa đất mẹ, rời xa những gì thân thuộc nhất, Người chấp nhận đối mặt với bao khó khăn, thiếu thốn nơi đất khách quê người. Nghĩ đến điều đó, ta không khỏi khâm phục trước nghị lực phi thường và trái tim lớn lao của Bác. Đó không phải là sự ra đi của một cá nhân, mà là sự ra đi mang theo vận mệnh của cả một dân tộc.
Điều làm em xúc động sâu sắc chính là sự hi sinh thầm lặng nhưng to lớn của Người. Tuổi trẻ – quãng thời gian đẹp nhất của đời người – đã được Bác dành trọn cho lý tưởng cứu nước. Người không ngại gian khổ, làm nhiều công việc vất vả để sống và học hỏi, chỉ với một mục tiêu duy nhất: tìm ra con đường đúng đắn cho dân tộc Việt Nam. Tình yêu nước của Bác không phải là lời nói suông, mà là hành động cụ thể, là cả cuộc đời bền bỉ hi sinh.
Hình ảnh Bác ra đi từ Bến Nhà Rồng vì thế mãi mãi khắc sâu trong tâm trí mỗi người Việt Nam. Đó là hình ảnh của lòng dũng cảm, của ý chí vượt lên số phận, của khát vọng tự do cháy bỏng. Sự kiện ấy không chỉ làm thay đổi cuộc đời của Bác, mà còn mở ra một con đường mới cho cả dân tộc.
Ngày nay, khi sống trong hòa bình, em càng thấm thía hơn giá trị của sự hi sinh ấy. Em cảm thấy biết ơn vô hạn đối với Hồ Chí Minh – người đã dành trọn cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ đó, em tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hi sinh.
Hành trình ra đi tìm đường cứu nước của Bác không chỉ là câu chuyện lịch sử, mà còn là nguồn cảm hứng bất tận, nhắc nhở mỗi chúng ta sống có lý tưởng, có trách nhiệm và luôn hướng về Tổ quốc thân yêu.
Trong tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của Huỳnh Như Phương, hình ảnh dì Bảy hiện lên giản dị mà ám ảnh, như một biểu tượng đẹp đẽ của sự hi sinh thầm lặng. Không ồn ào, không phô trương, cuộc đời dì trôi qua trong những tháng ngày chờ đợi và yêu thương, để lại trong lòng người đọc một nỗi xúc động sâu xa.
Dì Bảy là người phụ nữ mang trong mình tình cảm thủy chung son sắt. Cả cuộc đời dì gắn với một chữ “đợi” – đợi người thân, đợi những điều có thể chẳng bao giờ trở lại. Sự chờ đợi ấy không phải là yếu đuối, mà là minh chứng cho một tấm lòng bền bỉ, giàu yêu thương. Dì không than vãn, không trách móc số phận, chỉ lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, như thể giữ lại một phần ký ức, một phần hy vọng cho riêng mình. Chính sự im lặng ấy lại khiến người ta day dứt hơn bất cứ lời nói nào.
Điều khiến người đọc xúc động nhất chính là sự hi sinh âm thầm của dì. Dì sống vì người khác nhiều hơn vì bản thân. Những năm tháng tuổi xuân, những cơ hội hạnh phúc riêng tư dường như đã lặng lẽ trôi qua, nhường chỗ cho tình yêu thương và trách nhiệm. Dì không đòi hỏi được đáp lại, cũng không mong được ghi nhận. Sự hi sinh của dì giống như dòng nước ngầm – không nhìn thấy rõ nhưng lại nuôi dưỡng, gìn giữ những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống.
Hình ảnh “người ngồi đợi trước hiên nhà” vì thế không chỉ là một dáng người cụ thể, mà còn là biểu tượng của biết bao con người trong cuộc đời – những người lặng lẽ yêu thương, lặng lẽ hi sinh mà ít khi được nhắc đến. Dì Bảy khiến ta nhận ra rằng, có những tình cảm không cần nói thành lời vẫn đủ sức lay động lòng người.
Khép lại trang văn, dư âm về dì Bảy vẫn còn đọng lại như một nỗi buồn đẹp. Đó là nỗi buồn của sự chờ đợi, của những điều dang dở, nhưng cũng là vẻ đẹp của lòng chung thủy và đức hi sinh cao cả. Nhân vật dì Bảy nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng hơn những con người bình dị quanh mình – bởi chính họ, bằng sự thầm lặng, đã làm nên ý nghĩa sâu sắc của cuộc sống.