Đán Vi Hiền
Giới thiệu về bản thân
BÀI 2:
Câu 1:
Bài làm:
Dưới dòng chảy của thời gian, cuộc sống vốn dĩ là một hành trình dài với muôn vàn sự lựa chọn, nhưng nhiều người khi đứng trước những ngã rẽ của định mệnh lại chỉ chọn neo lại bến đỗ an toàn, phó mặc cho ước mơ bị thời gian vùi lấp. Chính vì thế, sự hối tiếc là thứ tất yếu phải trả cho sự hèn nhát ấy, như câu nói của Mark Twain: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận về những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm, vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn". Câu nói là lời giục giã con người hãy dám bức phá, thay vì chọn sự ổn định nhàm chán. Bến đỗ an toàn là lớp vỏ bọc đầy tiện nghi nhưng cũng đầy ngục tù, khiến ta giống như chú chim trong lồng , ăn những gì ta được cho,chỉ được nhìn thế giới qua khe hở nhỏ bé. Ngày nay, nhiều người chọn cho mình lối sống "sáng cắp ô đi tối cắp ô về "khiến cho họ cứ mãi neo đậu ở một chỗ.Chính vì vậy, khiến thế giới trong mắt của họ trở nên nhỏ bé và vô vị, vậy nên hãy thử một lần phá dây,nhổ neo,phá lồng vì biển lớn ngoài kia mới là nơi định nghĩa sự bản lĩnh.Sự an toàn đôi khi là cần thiết để tích lũy năng lượng nhưng không vì thế mà là lý do để ta chối từ thử thách. Đôi khi, chính chúng ta phải bước ra khỏi lồng kính của mình để nhìn thế giới bằng chính đôi mắt của mình chứ không phải qua những khe hở tù túng kia.
Câu 2:
Bài làm:
Dưới dòng chảy khắc nghiệt của thời gian, nhan sắc có thể phai tàn, hoa có thể héo úa nhưng tình thương của mẹ dành cho con thì chẳng bao giờ tàn hay úa đi ,ngược lại nó còn trường tồn theo năm tháng. Tác phẩm "Trở về" của nhà văn Thạch Lam là một ví dụ kinh điển đã thành công khắc họa lên được hình ảnh biểu tượng của đức hy sinh thầm lặng - người mẹ, người lặng lẽ thắp lên ngọn lửa ấm áp giữa những cơn gió lạnh lùng của cuộc đời. Dưới nét bút của Thạch Lam, người mẹ hiện lên qua những mảnh ghép đời thường , đượm buồn đầy lam lũ và khắc khổ. "Cái nhà cũ ", "mái nhà tranh xơ xác" cùng "bộ quần áo cũ kỹ như mấy năm về trước" là minh chứng cho cuộc sống thiếu thốn, tảo tần của người mẹ già. Thế nhưng, sự khắc nghiệt của cái nghèo chẳng hề bào mòn được tâm hồn đong đầy sự bao dung và tình mẫu tử của bà. Khoảnh khắc Tâm trở về, phản ứng đầu tiên của bà không phải oán trách vì con đã bỏ rơi mình suốt sáu năm trời, mà là hình ảnh ứa nước mắt và câu hỏi thầm thì đầy xúc động: "Con đã về đấy ư?" không một chút hờn dỗi, không một lời oán trách chỉ có sự vỡ òa của niềm hạnh phúc sau những tháng ngày đợi chờ mòn mỏi, dường như bao nhiêu sự buồn tủi cô đơn đã tan biến ngay trong khoảnh khắc đó với bà.Cái hay của Thạch Lam trong bài "Trở về" nằm ở nghệ thuật khắc họa những rung động trong tâm hồn người mẹ đối lập hoàn toàn với sự vô tâm của Tâm. Trong khi Tâm về nhà chỉ để làm cho xong bổn phận với tâm thế của kẻ ban ơn, chực chờ cơ hội để sớm thoát khỏi cái quê nghèo, thì người mẹ lại lo lắng cho con từng li từng tí "Năm ngoái bác cả lên tỉnh bảo câu bị ốm,tôi lo quá",... Sự lo lắng ấy chân thật đến mức 'quê mùa' mà nghẹn lòng ,bởi bà chẳng biết tỉnh thành ra sao, chỉ biết gói ghém tình yêu và nỗi nhớ lại quanh lũy tre làng. Lời khẩn khoản "Câu hãy ở đây ăn cơm đã" đã không chỉ là một lời mời mà là nỗ lực vô vọng, mong ước níu kéo được chút thời gian ít ỏi để được bên cạnh nhìn mặt đứa con trai duy nhất - đứa con mà bà vẫn tin là đang bận rộn chứ chẳng dám nghĩ nó đã thay lòng đổi dạ.Đỉnh điểm của nỗi xót xa chính là chi tiết bà "run run đỡ lấy gói bạc" và đôi mắt "rớm rớm nước mắt" của bà. Với Tâm, hai chục đồng đó là cách để nó vứt bỏ trách nhiệm của mình, để nó "nhẹ hẳn mình" khi bước ra khỏi nhà, nhưng với bà đó là sự quan tâm mà bà đã khát khao mong đợi. Bà khóc không phải vì tiền mà là bà tin rằng một ngày nào đó con sẽ trở về, tin vào sợi dây liên lạc mỏng manh mà đứa con đã khéo léo phủ nhận bằng thái độ lạnh lùng. Thạch Lam đã thật sự tài tình khi đặt tình huống này lên đỉnh điểm của sự đối lập, bất công: sự ấm áp, bao dung của người mẹ đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo toan tính của Tâm. Chính sự ân cần vẫn trong ánh mắt của bà dù bị con đối xử tệ bạc đã trở thành lời cáo trạng đanh thép cho lối sống vô cảm của những người con lấy danh nghĩa "thành thị "để chối bỏ gốc gác. Người mẹ trong tác phẩm "Trở về" không chỉ là một nhân vật văn học hư cấu mà là hiện thân của những người mẹ Việt Nam thời bấy giờ, những người luôn đứng sau cánh cửa liếp, dõi theo những đứa con đã bay xa của mình bằng một tình yêu không điều kiện dù có lẽ chính họ cũng đã biết những "cánh chim" ấy có thể sẽ không quay trở về nữa. Khép lại những trang văn của Thạch Lam, hình ảnh của người mẹ vẫn ám ảnh trong tâm trí người đọc mãi không thôi. Tình mẹ, dù trong cái nghèo khó hay sự sang giàu, vẫn là thứ ánh sáng ấm áp dịu dàng nhất, soi rọi vào những góc tối của lòng người, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn, về sự trân trọng và lòng hiếu thảo trước khi quá muộn.

Em gửi ảnh bị lỗi không rõ nét và mất góc ở máy em nên em xin phép gửi lại văn bản sau khi em đánh máy ra ạ
BÀI 1:
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2: 2 lối sống mà con người từng đôi lần trải qua trong đoạn trích là:
-Lối sống trì trệ, khước từ sự phát triển
-Lối sống hèn nhát, không dám bước ra khỏi vùng an toàn.
Câu 3: Biện pháp tu từ được sử dụng: So sánh, dấu hiệu nhận biết: "Như".
Tác dụng:
+Nghệ thuật: làm cho câu văn thêm sinh động, giàu hình ảnh hơn.
+Nội dung: làm nổi bật bản chất của tuổi trẻ cần phải có khát vọng lớn lao, dám dấn thân, không ngừng tiến bước ra "biển rộng" của cuộc đời.
Câu 4: Tiếng gọi "chảy đi sông ơi" ở đây không chỉ là một lời thúc giục bình thường, tiếng gọi ấy chính là biểu tượng cho những khát vọng tuổi trẻ, tượng trưng cho niềm đam mê khát khao vươn mình một cách mãnh liệt trong cuộc sống của con người, tiếng gọi đóng vai trò như một người bạn đồng hành là một người thầy giáo luôn nhắc nhở khi ta làm sai và có ý định bỏ cuộc, buông xuôi trước nghịch cảnh. Chính vì thế trong hành trang cuộc đời ta không thể thiếu đi âm thanh ấy vì nó đóng vai trò quan trọng to lớn, là nguồn động lực nội tại để, giúp ta vững bước trong hành trang "bước ra biển rộng" của cuộc đời.
Câu 5: Đóng lại trang sách "Ngày trong sương mù" điều đọng lại sâu sắc nhất trong tâm trí em là bài học về sự dũng cảm dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình và ngừng trì trệ để dấn thân, bởi vốn dĩ cuộc sống là một dòng chảy không ngừng bước vì bất kì lý do nào chính vì thế việc chọn đứng yên một chỗ cũng tương đương với việc chọn bị bỏ lại, tự tay che lấp đi cuộc đời mình. Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải không ngừng bước tiếp và hướng ra biển rộng của cuộc đời
∆rH⁰298=[-787,0-857,52]+84,70=-1644,52+84,70=-1559,82(kJ)
v=-0,10-0,22/4=0,03(M/s
2K Mn+⁷ O4+16HCl-¹-->2KCl+2Mn+²Cl2+5Cl⁰2+8H2O Chất oxi hóa: KMnO_4 (Mn giảm từ +7 xuống +2). Chất khử: HCl (Cl tăng từ -1 lên 0). Quá trình oxi hóa: 2Cl- -->Cl⁰2+2e Quá trình khử: Mn+⁷+ 5e -> Mn+² b) Tính khối lượng KMnO4: Khối lượng KMnO4 m=0,004.158=0,632g