Bố Thu Hạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bố Thu Hạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

C1: Đọc bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ, lòng em dâng lên một cảm xúc bâng khuâng và ấm áp lạ thường, đó là sự biết ơn sâu sắc đối với tình mẫu tử thiêng liêng. Tác giả đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ thật đẹp và gần gũi: mẹ là cánh đồng bao la, còn con là ngọn cỏ nhỏ bé. Hình ảnh mẹ bao bọc, chở che, "rì rào cỏ hát khúc mùa xuân" khiến em cảm nhận rõ nét tình yêu thương vô bờ bến và sự hi sinh thầm lặng mà cao cả của mẹ. Mẹ chính là chỗ dựa vững chắc, là nơi con tìm về bình yên nhất trong cuộc đời. Bài thơ không chỉ là lời tâm tình dịu dàng của mẹ dành cho con mà còn là tiếng lòng nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo làm con. Cảm xúc ấy lan tỏa qua từng vần thơ, khiến em thấy trân trọng hơn những phút giây được ở bên mẹ, trân trọng món quà vô giá của cuộc sống ban tặng. Đọc xong bài thơ, em tự hứa với bản thân sẽ luôn hiếu thảo, cố gắng trở thành người con ngoan để tình cảm mẹ con mãi gắn bó, bền chặt.

C2: ​​​"Mùa cỏ nở hoa" đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về tình mẫu tử bền bỉ và bao dung. Thế nhưng, đằng sau vẻ đẹp ấy, thực tế đời sống hiện nay lại gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự vô tâm của không ít người đối với cha mẹ mình. Đây là một vấn đề nhức nhối đáng để chúng ta suy ngẫm.

Trong nhịp sống hối hả, nhiều người mải mê chạy theo danh vọng, tiền tài hoặc những mối quan hệ xã giao mà vô tình "quên" mất cha mẹ đang già đi ở quê nhà. Có những người cả năm chỉ gọi điện về nhà vài lần, hoặc nếu có về cũng chỉ dán mắt vào điện thoại. Đáng buồn hơn, xã hội vẫn còn những câu chuyện về những đứa con đùn đẩy trách nhiệm phụng dưỡng, thậm chí là ngược đãi cha mẹ mình. Nguyên nhân của sự vô tâm này phần lớn xuất phát từ lối sống cá nhân ích kỷ. Họ coi sự hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên mà quên mất rằng "con dù lớn vẫn là con của mẹ". Khi cha mẹ còn khỏe, họ không trân trọng; đến khi cha mẹ mất đi, sự hối hận dù có lớn đến đâu cũng đã quá muộn màng. Cha mẹ là bệ đỡ, là nguồn cội của mỗi con người. Sống hiếu thảo không nhất thiết phải là mang lại tiền bạc cao sang, mà đôi khi chỉ cần một bữa cơm ấm cúng, một lời hỏi thăm chân thành. Đừng để sự vô tâm làm tổn thương những trái tim đã dành cả đời để yêu thương ta. Hãy học cách trân trọng cha mẹ ngay khi còn có thể, bởi đó chính là thước đo đạo đức lớn nhất của mỗi con người.















































































































































C1: Đọc bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ, lòng em dâng lên một cảm xúc bâng khuâng và ấm áp lạ thường, đó là sự biết ơn sâu sắc đối với tình mẫu tử thiêng liêng. Tác giả đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ thật đẹp và gần gũi: mẹ là cánh đồng bao la, còn con là ngọn cỏ nhỏ bé. Hình ảnh mẹ bao bọc, chở che, "rì rào cỏ hát khúc mùa xuân" khiến em cảm nhận rõ nét tình yêu thương vô bờ bến và sự hi sinh thầm lặng mà cao cả của mẹ. Mẹ chính là chỗ dựa vững chắc, là nơi con tìm về bình yên nhất trong cuộc đời. Bài thơ không chỉ là lời tâm tình dịu dàng của mẹ dành cho con mà còn là tiếng lòng nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo làm con. Cảm xúc ấy lan tỏa qua từng vần thơ, khiến em thấy trân trọng hơn những phút giây được ở bên mẹ, trân trọng món quà vô giá của cuộc sống ban tặng. Đọc xong bài thơ, em tự hứa với bản thân sẽ luôn hiếu thảo, cố gắng trở thành người con ngoan để tình cảm mẹ con mãi gắn bó, bền chặt.

C2: ​​​"Mùa cỏ nở hoa" đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về tình mẫu tử bền bỉ và bao dung. Thế nhưng, đằng sau vẻ đẹp ấy, thực tế đời sống hiện nay lại gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự vô tâm của không ít người đối với cha mẹ mình. Đây là một vấn đề nhức nhối đáng để chúng ta suy ngẫm.

Trong nhịp sống hối hả, nhiều người mải mê chạy theo danh vọng, tiền tài hoặc những mối quan hệ xã giao mà vô tình "quên" mất cha mẹ đang già đi ở quê nhà. Có những người cả năm chỉ gọi điện về nhà vài lần, hoặc nếu có về cũng chỉ dán mắt vào điện thoại. Đáng buồn hơn, xã hội vẫn còn những câu chuyện về những đứa con đùn đẩy trách nhiệm phụng dưỡng, thậm chí là ngược đãi cha mẹ mình. Nguyên nhân của sự vô tâm này phần lớn xuất phát từ lối sống cá nhân ích kỷ. Họ coi sự hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên mà quên mất rằng "con dù lớn vẫn là con của mẹ". Khi cha mẹ còn khỏe, họ không trân trọng; đến khi cha mẹ mất đi, sự hối hận dù có lớn đến đâu cũng đã quá muộn màng. Cha mẹ là bệ đỡ, là nguồn cội của mỗi con người. Sống hiếu thảo không nhất thiết phải là mang lại tiền bạc cao sang, mà đôi khi chỉ cần một bữa cơm ấm cúng, một lời hỏi thăm chân thành. Đừng để sự vô tâm làm tổn thương những trái tim đã dành cả đời để yêu thương ta. Hãy học cách trân trọng cha mẹ ngay khi còn có thể, bởi đó chính là thước đo đạo đức lớn nhất của mỗi con người.