Triệu Phúc Nhật Long
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, mỗi chúng ta đều có cơ hội tham gia vào những hoạt động xã hội ý nghĩa. Một trong những hoạt động đó mà tôi đã tham gia và để lại nhiều ấn tượng sâu sắc là chuyến thăm hỏi và tặng quà cho những người già neo đơn tại một trung tâm bảo trợ xã hội. Sáng hôm ấy, tôi cùng các bạn trong nhóm tình nguyện đã chuẩn bị những món quà nhỏ bao gồm bánh kẹo, sữa, và một vài vật dụng thiết yếu. Chúng tôi đến trung tâm với tâm trạng háo hức nhưng cũng đầy bồi hồi. Khi bước vào sân, chúng tôi thấy các cụ đang ngồi trò chuyện, có cụ đang đọc sách, có cụ lại đan len. Nụ cười hiền hậu của các cụ đã xua tan mọi bỡ ngỡ ban đầu của chúng tôi. Chúng tôi chia nhau ra từng nhóm nhỏ để trò chuyện và tặng quà cho các cụ. Tôi được phân công trò chuyện với cụ Bình, một cụ bà đã ngoài 80 tuổi. Cụ kể cho tôi nghe về cuộc đời mình, về những khó khăn, vất vả đã trải qua. Giọng cụ tuy yếu ớt nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự lạc quan. Cụ còn nắm tay tôi và dặn dò: "Các cháu còn trẻ, hãy sống thật tốt, thật có ích cho đời". Những lời nói ấy của cụ khiến tôi vô cùng xúc động. Sau khi trò chuyện, chúng tôi còn giúp các cụ dọn dẹp phòng ốc, sắp xếp lại đồ đạc. Tuy chỉ là những công việc nhỏ nhưng chúng tôi cảm thấy rất vui vì đã góp phần mang lại niềm vui cho các cụ. Buổi chiều, trước khi ra về, chúng tôi đã cùng nhau hát tặng các cụ những bài hát thật vui tươi. Nhìn thấy các cụ vỗ tay và cười thật tươi, tôi cảm thấy ấm lòng. Chuyến đi này không chỉ là một hoạt động xã hội mà còn là một bài học quý giá về tình yêu thương và sự sẻ chia. Tôi nhận ra rằng, chỉ cần một chút quan tâm, một hành động nhỏ bé cũng có thể mang lại niềm vui lớn lao cho những người xung quanh. Tôi mong rằng trong tương lai, tôi sẽ có thêm nhiều cơ hội để tham gia vào những hoạt động ý nghĩa như thế này.
Những kỉ niệm tuổi thơ giống như một dòng sông êm đềm, luôn chảy trong tâm hồn mỗi người. Hình ảnh cơm cháy "giòn và thơm, mùi hương đồng, mùi nước quê, cả mùi khói bếp" không chỉ là một món ăn, mà còn là cánh cửa mở ra một thế giới tuổi thơ đầy ắp những yêu thương, bình dị. Đó là mùi của bếp lửa, của những bữa cơm gia đình đầm ấm, của những ngày tháng vô tư, hồn nhiên. Kỉ niệm tuổi thơ có ý nghĩa vô cùng quan trọng, nó là hành trang, là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp mỗi người vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Dù đi đâu, về đâu, những kỉ niệm ấy vẫn luôn là nguồn động lực, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn, về những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.
Câu 9.Hình ảnh khói bếp ở cuối văn bản mang ý nghĩa gợi nhớ về tuổi thơ, về những kí ức ấm áp, bình dị bên gia đình.
Bài làm
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã tổ chức một chuyến tham quan về nguồn đầy ý nghĩa. Chuyến đi này đã để lại trong em nhiều kỉ niệm sâu sắc và những bài học quý giá. Sáng hôm đó, cả lớp đã tập trung tại sân trường từ rất sớm. Ai cũng háo hức, mong chờ chuyến đi. Chúng em lên xe, bắt đầu hành trình đến khu di tích lịch sử. Trên xe, không khí vô cùng sôi nổi với những bài hát, câu đố vui do cô giáo và các bạn tổ chức.
Câu 1.Bài thơ "Nhớ Huế quê tôi" được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.-Các từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là:
+Sông núi vươn dài tiếp núi sông +Cò bay thẳng cánh nối đồng không
Câu 3.Trong câu thơ "Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh", từ "nhuộm" mang sắc thái nghĩa biểu trưng, ẩn dụ. Nó không chỉ đơn thuần là việc thay đổi màu sắc, mà còn gợi lên sự hi sinh, mất mát của những người chiến sĩ đã ngã xuống, máu của họ đã thấm đẫm, hòa vào đất đai quê hương.
Câu 4.+Cảm hứng chủ đạo: Bài thơ thể hiện nỗi nhớ quê hương da diết, tình yêu và niềm tự hào sâu sắc của tác giả đối với mảnh đất và con người Huế.
+Căn cứ: Cảm hứng này được thể hiện rõ qua nhan đề "Nhớ Huế quê tôi" và những hình ảnh, từ ngữ đầy cảm xúc xuyên suốt bài thơ, đặc biệt là sự nhắc lại nhiều lần về quê hương Huế.
Câu 5.Khổ 1: Tác giả mở đầu bằng nỗi nhớ quê hương Huế với những hình ảnh thiên nhiên quen thuộc, tươi đẹp. Khổ 2: Mạch cảm xúc chuyển sang nỗi nhớ những con người xứ Huế, những người con đã xa quê hương để chiến đấu, xây dựng đất nước. Khổ 3: Cảm xúc dâng trào khi tác giả bày tỏ lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ đối với những người con Huế đã hi sinh anh dũng vì độc lập, tự do của dân tộc.
Câu 6.Câu thơ "Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công" đã chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh đầy bi tráng về sự hi sinh cao cả của những người con đất Huế. Họ đã dâng hiến tuổi thanh xuân, máu xương của mình để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Sự hi sinh ấy không chỉ là niềm tự hào mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Chúng ta cần trân trọng và ghi nhớ công lao của các thế hệ cha anh, đồng thời nỗ lực học tập, rèn luyện để trở thành những công dân có ích, góp phần xây dựng và phát triển đất nước. Đó là cách tốt nhất để giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước, bất khuất mà cha ông đã để lại.