Nguyễn Thùy Dương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1) Đoạn trích "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương là những suy tư, trăn trở sâu sắc về bản chất của thời gian và kiếp người. Trước hết, tác phẩm làm nổi bật quy luật nghiệt ngã, sự trôi chảy không ngừng của thời gian qua những hình ảnh độc đáo như "bước chân của gió", nhịp chuông đồng hồ "đốt cháy tuổi ngày thơ ngây", hay "lá vàng đã héo thành than". Thời gian vô hình nhưng có sức mạnh hữu hình, tàn phá vạn vật và lấy đi tuổi trẻ của con người. Đối diện với dòng chảy vô tận ấy, con người hiện lên thật "bé bỏng như là đứa trẻ", mang đầy những "hoài nghi", lo âu và cảm giác nặng nề trước cuộc đời. Tuy nhiên, bao trùm lên quy luật nghiệt ngã đó không phải là sự buông xuôi, tuyệt vọng mà là một triết lý nhân sinh tích cực. Tác giả hối thúc con người phải biết trân trọng hiện tại, vượt qua những hoài nghi để sống có ích, gieo mầm cho những giá trị tốt đẹp ("vui còn trong mầm hạt"). Tóm lại, đoạn trích không chỉ phác họa bức tranh thời gian tuyến tính đầy khắc nghiệt mà còn là lời cảnh tỉnh, khơi dậy trong lòng người đọc khát vọng sống cống hiến và trân quý từng khoảnh khắc quý giá của cuộc đời.
Câu 2)
Thời gian là thứ tài sản công bằng nhất nhưng cũng là thứ dễ bị hoang phí nhất của con người. Dòng chảy của thời gian một đi không trở lại, nó cuốn trôi đi tuổi trẻ và vạn vật. Chính vì vậy, biết trân trọng thời gian trong cuộc sống là một thái độ sống vô cùng quan trọng, quyết định đến sự thành bại và giá trị của mỗi con người.
Trân trọng thời gian trước hết là sự nhận thức sâu sắc về giá trị của từng phút, từng giây trôi qua. Từ nhận thức đó, con người biết sắp xếp, sử dụng quỹ thời gian một cách hợp lý, khoa học để làm những việc có ích cho bản thân và xã hội, tuyệt đối không để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa.
Ý nghĩa lớn nhất của việc trân trọng thời gian là giúp con người kiến tạo nên thành công. Khi biết quý trọng thời gian, chúng ta sẽ tập trung học tập, làm việc với hiệu suất cao nhất. Những vĩ nhân trên thế giới đều là những người quản lý thời gian nghiêm ngặt, họ tận dụng từng khoảnh khắc để nghiên cứu và sáng tạo. Bên cạnh đó, trân trọng thời gian còn giúp cuộc sống của chúng ta trở nên ý nghĩa và trọn vẹn hơn. Chúng ta sẽ biết cân bằng giữa công việc với việc trao đi yêu thương, dành thời gian chăm sóc gia đình, giúp đỡ cộng đồng và hoàn thiện bản thân, gieo lại những "mầm hạt" tốt đẹp cho cuộc đời. Ngược lại, nếu không biết quý trọng thời gian, con người dễ rơi vào lối sống trì hoãn, sa đà vào những trò tiêu khiển vô bổ trên mạng xã hội. Sự lười biếng, "đốt thời gian" đó sẽ dẫn đến sự tụt hậu, thất bại và những lời thở dài nuối tiếc muộn màng khi thanh xuân đã qua đi.
Tóm lại, trân trọng thời gian chính là trân trọng mạng sống và giá trị của chính mình. Là học sinh ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần học cách lập kế hoạch cụ thể cho mỗi ngày, ngừng trì hoãn và sống trọn vẹn từng phút giây để biến mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một nấc thang đưa ta đến tương lai tươi sáng.
Câu 1) Thể thơ: tự do. Cách gieo vần ngắt nhịp linh hoạt, không theo quy luật, dòng thơ không giống nhau
Câu 2) Hai hình ảnh thể hiện sự trôi chảy trong bài thơ là: "Thời gian đi bằng bước chân của gió" và "buồn đã chín ngọn cây".
Câu 3) Tác dụng của biện pháp tu từ trong khổ 2 để làm nổi bật sự nhỏ bé, yếu ớt và sự hữu hạn của con người trước dòng chảy bao la.Tăng sức gợi hình, gợi cảm, dễ cảm nhận và sinh động cho câu thơ.
Câu 4) Cảm hứng chủ đạo của đoạn trích: suy tư, trăn trở, tiếc nuối, khắc nghiệt của thời gian. Song hành với đó là nỗi suy tư về kiếp người ngắn ngủi, mong manh trước vũ trụ vô tận.
Câu 5) Qua văn bản "Thời gian", em rút ra thông điệp sâu sắc về sự trân trọng giá trị của thời gian và cuộc sống. Thời gian một đi không trở lại, nó có sức mạnh tàn phá vạn vật và làm phai tàn tuổi trẻ của con người. Vì vậy, mỗi chúng ta cần thức tỉnh để không sống hoài, sống phí trong những hoài nghi, mông lung. Thay vào đó, hãy trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, nỗ lực cống hiến và yêu thương để lưu lại những "mầm hạt" giá trị tốt đẹp cho cuộc đời trước khi thời gian trôi qua.