Lý Văn Mạnh
Giới thiệu về bản thân
Câu1
diễn biến tâm lý của ông giáo Thứ được khắc họa vô cùng tinh tế, qua đó làm nổi bật những phẩm chất cao đẹp của một trí thức nghèo giàu lòng nhân ái. Ban đầu, khi nghe lão Hạc kể về việc bán chó, ông giáo có chút "dửng dưng" vì cho rằng đó là chuyện thường tình. Thế nhưng, khi chứng kiến vẻ mặt "co rúm lại", những nếp nhăn "xô lại với nhau" và tiếng khóc "hu hu" như trẻ con của lão Hạc, tâm trạng ông giáo lập tức chuyển sang sự cảm thông sâu sắc. Ông không còn nhìn lão Hạc bằng con mắt phán xét mà thay vào đó là sự xót xa, đau đớn như chính mình đang chịu đựng nỗi đau ấy. Ông cố an ủi lão bằng những lời lẽ nhẹ nhàng, chân thành nhất.
Qua diễn biến tâm lý này, ta thấy hiện lên một ông giáo có trái tim nhạy cảm và tấm lòng vị tha. Giữa cái đói quay quắt của chính gia đình mình, ông giáo vẫn dành sự quan tâm đặc biệt cho người hàng xóm khốn khổ. Ông không chỉ thấu hiểu nỗi đau mất đi một con vật gắn bó mà còn thấu cảm cả nỗi nhục nhã, dằn vặt của một con người lương thiện khi phải "lừa một con chó". Phẩm chất cao quý nhất của ông giáo chính là khả năng "nhìn người" bằng đôi mắt của tình thương, biết trân trọng và bảo vệ phẩm giá của những người khốn cùng ngay cả khi họ bị xã hội coi thường. Ông giáo chính là biểu tượng của lương tri và lòng nhân hậu trong một xã hội đen tối.Câu 1
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của ông giáo Thứ được khắc họa vô cùng tinh tế, qua đó làm nổi bật những phẩm chất cao đẹp của một trí thức nghèo giàu lòng nhân ái. Ban đầu, khi nghe lão Hạc kể về việc bán chó, ông giáo có chút "dửng dưng" vì cho rằng đó là chuyện thường tình. Thế nhưng, khi chứng kiến vẻ mặt "co rúm lại", những nếp nhăn "xô lại với nhau" và tiếng khóc "hu hu" như trẻ con của lão Hạc, tâm trạng ông giáo lập tức chuyển sang sự cảm thông sâu sắc. Ông không còn nhìn lão Hạc bằng con mắt phán xét mà thay vào đó là sự xót xa, đau đớn như chính mình đang chịu đựng nỗi đau ấy. Ông cố an ủi lão bằng những lời lẽ nhẹ nhàng, chân thành nhất.
Qua diễn biến tâm lý này, ta thấy hiện lên một ông giáo có trái tim nhạy cảm và tấm lòng vị tha. Giữa cái đói quay quắt của chính gia đình mình, ông giáo vẫn dành sự quan tâm đặc biệt cho người hàng xóm khốn khổ. Ông không chỉ thấu hiểu nỗi đau mất đi một con vật gắn bó mà còn thấu cảm cả nỗi nhục nhã, dằn vặt của một con người lương thiện khi phải "lừa một con chó". Phẩm chất cao quý nhất của ông giáo chính là khả năng "nhìn người" bằng đôi mắt của tình thương, biết trân trọng và bảo vệ phẩm giá của những người khốn cùng ngay cả khi họ bị xã hội coi thường. Ông giáo chính là biểu tượng của lương tri và lòng nhân hậu trong một xã hội đen tối.Câu1
diễn biến tâm lý của ông giáo thứ được khắc họa vô cùng tinh tế, qua đó làm nổi bật những phẩm chất cao đẹp của một trí thức nghèo giàu lòng nhân ái. Ban đầu, khi nghe lão Hạc kể về việc bán chó, ông giáo có chút "dửng dưng" vì cho rằng đó là chuyện thường tình. Thế nhưng, khi chứng kiến vẻ mặt "co rúm lại", những nếp nhăn "xô lại với nhau" và tiếng khóc "hu hu" như trẻ con của lão Hạc, tâm trạng ông giáo lập tức chuyển sang sự cảm thông sâu sắc. Ông không còn nhìn lão Hạc bằng con mắt phán xét mà thay vào đó là sự xót xa, đau đớn như chính mình đang chịu đựng nỗi đau ấy. Ông cố an ủi lão bằng những lời lẽ nhẹ nhàng, chân thành nhất.
Qua diễn biến tâm lý này, ta thấy hiện lên một ông giáo có trái tim nhạy cảm và tấm lòng vị tha. Giữa cái đói quay quắt của chính gia đình mình, ông giáo vẫn dành sự quan tâm đặc biệt cho người hàng xóm khốn khổ. Ông không chỉ thấu hiểu nỗi đau mất đi một con vật gắn bó mà còn thấu cảm cả nỗi nhục nhã, dằn vặt của một con người lương thiện khi phải "lừa một con chó". Phẩm chất cao quý nhất của ông giáo chính là khả năng "nhìn người" bằng đôi mắt của tình thương, biết trân trọng và bảo vệ phẩm giá của những người khốn cùng ngay cả khi họ bị xã hội coi thường. Ông giáo chính là biểu tượng của lương tri và lòng nhân hậu trong một xã hội đen tối.Câu 1
Người kể, ngôi kể thứ nhất
Câu2
Điểm nhìn bên trong
Câu 3
Nghĩ đến những đắng cay trong cuộc sống nước mắt của Thứ ứa ra không phải vì cơm dở hay thức ăn không ngon, mà vì những suy tư, nghĩ ngợi về hoàn cảnh sống khốn khó, tủi nhục và đầy rẫy bất công, đắng cay mà nhân vật đang phải trải qua. Đây là biểu hiện của sự bế tắc, tuyệt vọng tột cùng.
Câu 4
Phản ánh số phận bi thảm của trí thức nghèo