Nguyễn Phương Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài 2

Câu 1.

Bé Gái trong truyện ngắn "Nhà nghèo" của Tô Hoài là một hình tượng bi thảm, nạn nhân trực tiếp của sự nghèo đói và bạo lực. Sống trong một gia đình mà cái ăn là vấn đề trung tâm, Gái sớm phải chứng kiến cảnh cha mẹ cãi vã và chỉ biết "khóc thút thít" trong sợ hãi. Cái nghèo còn cướp đi vẻ ngoài hồn nhiên của em, để lại hàm răng "sún đen xỉn". Tuy nhiên, Gái không chỉ là nạn nhân thụ động. Em là đứa con "nhớn", sớm có ý thức về trách nhiệm, từ việc phải đi xin lửa nấu cơm đến việc tích cực, hăng hái đi bắt nhái. Chi tiết Gái "nhe hai hàm răng... cười toét" khoe giỏ nhái với mẹ, hay "cười tủm một mình" khi bắt được thêm, cho thấy một niềm vui tội nghiệp, đơn sơ khi kiếm được miếng ăn. Niềm vui ngắn ngủi đó càng làm bi kịch trở nên đau đớn hơn khi em chết gục bên bờ ao, "hai tay ôm khư khư cái giỏ nhái". Cái chết của Gái, chết trong khi đang nỗ lực vì sự sống, chính là lời tố cáo đanh thép nhất về sự bế tắc, cùng quẫn của người nông dân nghèo trước Cách mạng.

câu 2

Bài làm

Gia đình, với hai tiếng thiêng liêng ấy, lẽ ra phải là "tổ ấm", là nơi che chở, yêu thương và nuôi dưỡng tâm hồn mỗi đứa trẻ. Nhưng đáng buồn thay, hiện nay, nhiều gia đình lại trở thành "địa ngục trần gian" khi bạo lực len lỏi, biến nó thành nơi gieo rắc nỗi sợ hãi. Bạo lực gia đình, dưới mọi hình thức, đều đang hàng ngày hàng giờ để lại những hậu quả nghiêm trọng, tàn phá tương lai và sự phát triển toàn diện của trẻ em.

Bạo lực gia đình không chỉ là những đòn roi, những cú đánh gây tổn thương thể xác. Nó còn là lời mắng chửi, sự đe dọa, lăng mạ về tinh thần, hay sự thờ ơ, bỏ mặc về tình cảm. Dù là nạn nhân trực tiếp hay chỉ là người chứng kiến cảnh cha mẹ xung đột (như bé Gái, Cẳng, Chân "bíu nhau, chạy miết" trong truyện "Nhà nghèo"), trẻ em đều phải gánh chịu những vết sẹo không thể xóa mờ.

Trước hết, bạo lực gia đình tàn phá sức khỏe tinh thần của trẻ. Sống trong môi trường căng thẳng, sợ hãi, trẻ em mất đi cảm giác an toàn cơ bản nhất. Chúng luôn trong trạng thái lo âu, bất an, dần trở nên tự ti, khép kín, hoặc ngược lại, trở nên hung hăng, cộc cằn. Những tổn thương tâm lý này nếu không được chữa trị kịp thời sẽ phát triển thành các rối loạn nghiêm trọng như trầm cảm, rối loạn lo âu, và ám ảnh suốt đời.

Về nhận thức và hành vi, bạo lực gia đình gieo vào đầu óc non nớt của trẻ một quan niệm sai lệch: bạo lực là cách để giải quyết vấn đề. Khi lớn lên, những đứa trẻ này có nguy cơ cao lặp lại chính vòng xoáy bạo lực mà chúng đã trải qua – trở thành kẻ bạo hành trong gia đình của chính mình, hoặc trở thành nạn nhân một cách thụ động. Hơn nữa, tâm trí bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi khiến trẻ không thể tập trung vào việc học tập, dẫn đến kết quả sa sút, đánh mất cơ hội phát triển tài năng và tương lai.

Những ảnh hưởng này không chỉ dừng lại ở phạm vi cá nhân. Khi một đứa trẻ bị tổn thương bởi bạo lực gia đình, chúng gặp khó khăn trong việc xây dựng các mối quan hệ xã hội lành mạnh. Chúng mất niềm tin vào con người, vào cuộc sống. Một thế hệ trẻ lớn lên trong bạo lực sẽ là một gánh nặng cho xã hội, tiềm ẩn nhiều nguy cơ bất ổn và tội phạm.

Câu chuyện về gia đình anh Duyện trong quá khứ, dù bắt nguồn từ cái đói, nhưng cũng cho thấy sự đáng sợ của bạo lực. Tiếng quát "Ông giết chết cả lũ!" của anh Duyện đã khiến những đứa trẻ "khiếp vía". Ngày nay, dù điều kiện vật chất đã tốt hơn, nhưng bạo lực tinh thần và thể chất vẫn tồn tại, và hậu quả của nó vẫn tàn khốc như vậy.

Để bảo vệ trẻ em, không có cách nào khác là phải xóa bỏ bạo lực gia đình. Điều này đòi hỏi sự chung tay của toàn xã hội. Pháp luật cần phải nghiêm minh để trừng trị hành vi bạo lực. Các dịch vụ hỗ trợ, tư vấn tâm lý cần được mở rộng để bảo vệ và chữa lành cho nạn nhân. Nhưng quan trọng nhất, sự thay đổi phải đến từ chính nhận thức của mỗi người. Cha mẹ cần học cách kiểm soát cảm xúc, giải quyết mâu thuẫn bằng đối thoại thay vì bạo lực, và hiểu rằng, tình yêu thương, sự tôn trọng mới là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển của con trẻ.

Hãy trả lại cho gia đình ý nghĩa nguyên bản của nó. Hãy để mỗi ngôi nhà thực sự là một "tổ ấm", nơi trẻ em được lớn lên trong an toàn, yêu thương, và được phát triển một cách toàn diện nhất.


C1 văn bản thuộc thể loại truyện ngắn

C2Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự

C3

Tác dụng

Gợi hình, gợi cảm: Hình ảnh "xế muộn chợ chiều" gợi lên cảnh tượng cuối ngày, chợ đã vãn, hàng đã ế, chỉ còn lại những thứ thừa thãi, ít giá trị.

Nhấn mạnh sự lỡ làng: Áp dụng vào duyên phận con người, biện pháp tu từ này nhấn mạnh sự lỡ lứa, muộn màng của cả anh Duyện và chị Duyện. Họ đều đã "ngót ba mươi", lại mang trong mình những khiếm khuyết (chị què, anh gù), nghèo khó.

Thể hiện sự ngao ngán, chấp nhận: Họ đến với nhau không phải vì tình yêu hay sự lựa chọn, mà vì họ là những "mảnh thừa" ("dư dãi") của cuộc đời, tự nhiên "cạp lại" với nhau. Điều này báo trước một cuộc hôn nhân không dựa trên nền tảng tình cảm mà chủ yếu là sự nương tựa để tồn tại, đầy dự cảm về sự tăm tối, bế tắc.

C4. Nội dung của văn bản xoay quanh cuộc sống cùng cực, bế tắc của gia đình anh Duyện trong sự nghèo đói tột cùng. Sự nghèo đói đó không chỉ đầy đọa con người về vật chất mà còn bào mòn, làm méo mó tình cảm gia đình (vợ chồng cãi vã, cha dọa giết con), và cuối cùng dẫn đến cái chết thảm thương, đầy xót xa của bé Gái trong nỗ lực kiếm tìm miếng ăn.

C5Chi tiết ấn tượng nhất có lẽ là hình ảnh bé Gái chết gục bên bờ ao, "hai tay ôm khư khư cái giỏ nhái".

Vì :

Tố cáo hiện thực tàn khốc: Chi tiết này cho thấy cái chết của em không phải là một tai nạn đơn thuần, mà là cái chết vì miếng ăn, chết trong khi đang cố gắng níu giữ sự sống cho cả gia đình.Gợi sự xót thương tột độ: Hình ảnh "ôm khư khư" cái giỏ nhái cho thấy ý thức trách nhiệm, sự ham sống, và niềm hy vọng về bữa ăn của một đứa trẻ. Ngay cả khi chết, em vẫn không buông thành quả lao động của mình.Tô đậm sự bế tắc: Cái chết của Gái là đỉnh điểm của bi kịch, cho thấy sự bế tắc hoàn toàn của kiếp người nghèo khổ. Họ nỗ lực đến hơi thở cuối cùng chỉ để sinh tồn, nhưng cuối cùng vẫn bị cái đói và cái chết nuốt chửng.