Nguyễn Thị Thanh Hòa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong cuộc sống hối hả và nhiều biến động, chúng ta thường mải mê chạy theo những giá trị bề nổi mà quên đi mối quan hệ chặt chẽ giữa lao động và ước mơ. Lao động là một việc làm, hoạt động của con người phục vụ cho mục đích nào đó, cần dùng đến sức khoẻ và trí tuệ, tạo ra những giá trị về vật chất và tinh thần. Ước mơ là những dự định, khát khao, là mục tiêu mỗi người đặt ra và muốn đạt được trong tương lai. Lao động và ước mơ phải đi đôi với nhau vì vốn dĩ, nếu có ước mơ mà không có lao động thì cũng chỉ là ảo tưởng, nếu có lao động mà không có ước mơ thì lại là một cỗ máy làm việc vô định. Khi có ước mơ, ta sẽ định hướng được tương lai cần làm gì, tránh lãng phí thời gian, và lúc này lao động sẽ đóng vai trò chắp cánh ước mơ đó, trở thành đam mê và là viên gạch xây nên toà lâu đài mang tên ước mơ đó. Nhưng không phải ai cũng nhận ra mối quan hệ chặt chẽ giữa lao động và ước mơ, không ít người chỉ có ước mơ mà không chịu lao động, họ “mơ mộng hão huyền”, suy nghĩ viển vông và tự đẩy mình vào sự thất vọng và bi quan. Hay có những người chỉ lao động nhưng không có ước mơ, điều này không khác gì một người “vô hồn”, không mục đích, không rõ ràng và họ dễ bị nản lòng khi gặp sóng gió. Chúng ta cần hiểu rằng ước mơ luôn phải đi đôi với lao động, hãy ước mơ và hãy rèn luyện tính kiên trì, không ngại gian khó trong lao động, chỉ như vậy ước mơ mới thành hiện thực. Tóm lại, ước mơ và lao động là cặp đôi không thể tách rời trên con đường đi đến thành công và hạnh phúc. Hãy cứ ước mơ và lao động chăm chỉ, ước mơ sẽ thành hiện thực và lao động sẽ trở nên có ý nghĩa, cuộc sống sẽ có giá trị hơn và con người sẽ trở nên hạnh phúc hơn.
Câu 2:
Nguyễn Đình Thi - một nghệ sĩ đa tài của đất Việt. Ông đã có rất nhiều đóng góp quý giá trong nhiều lĩnh vực như sáng tác thơ, viết tiểu thuyết, làm nhạc… Đặc biệt, thơ của ông rất sâu lắng và dạt dào cảm xúc. Bài thơ “Nhớ” của ông đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc đối với độc giả qua hình ảnh người lính cùng nỗi nhớ da diết cùng tình yêu đôi lứa hoà quyện với tình yêu quê hương trong thời kì kháng chiến chống Pháp.
Mở đầu bài thơ, Nguyễn Đình Thi lấy hình ảnh ngôi sao sáng lấp lánh soi sáng đường cho các chiến sĩ ở giữa đèo mây: “Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh” phải chẳng đang ẩn dụ cho nỗi nhớ của các chiến sĩ, cũng đang lấp lánh như những vì sao trên trời. Hình ảnh ”ngọn lửa” giống như trái tim tràn ngập hi vọng của người lính, sưởi ấm lòng các chiến sĩ dưới ngàn cây, lấn át sự lạnh lẽo trong đêm. Cho thấy người chiến sĩ dù đang trải qua sự khắc nghiệt trong chiến tranh nhưng nỗi nhớ của họ vẫn luôn cháy bỏng và lấp lánh. Tình yêu sâu sắc của các chiến sĩ dành cho đất nước, dành cho người thương còn được tác giả khắc hoạ rõ nét trong khổ thơ thứ hai: “Anh yêu em như anh yêu đất nước… Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn.” Tình yêu của “anh” dành cho em như cách anh yêu đất nước của mình, có vất vả, có đau thương nhưng tươi thắm vô cùng, anh yêu em, anh yêu đất nước, dù trải qua khó khăn và gian nan bao nhiêu cũng không làm sắc màu tươi thắm của tình yêu ấy bị phai nhạt. Nỗi nhớ của anh không thể kể hết, chỉ có thể tính bằng mỗi bước chân, mỗi tối anh nằm và mỗi miếng anh ăn, mọi hành động của anh luôn có sự hiện diện của nỗi nhớ em. Tình yêu của anh - người chiến sĩ, luôn sâu sắc và da diết, yêu em và yêu nước vô cùng. Đến với khổ ba, nơi tình yêu được bộc lộ mãnh liệt hơn qua ngòi bút của tác giả Nguyễn Đình Thi. ”Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt” - ngôi sao ấy chính là tình yêu, là nỗi nhớ của anh - người chiến sĩ đối với quê hương, với đất nước và đối với em - người thương trong lòng, không bao giờ tắt, không bao giờ ngừng sáng. Tình yêu cao cả và sẵn sàng hi sinh, sẵn sàng vì tình yêu ấy mà chiến đấu cả đời này. Hình ảnh ngọn lửa trong rừng tối tắm, bập bùng đỏ đực giống như trái tim trong lồng ngực của anh, không ngừng đập và không ngừng yêu. Đối với tôi, ấn tượng nhất chính là câu thơ cuối của bài: “Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người.” Tình yêu mãnh liệt, mạnh mẽ, họ yêu nhau, họ yêu nước, một đời kiêu hãnh, không rụt rè hay che giấu mà là kiêu hãnh, kiêu hãnh vì được yêu, được làm người.
Với thể thơ tự do, từ ngữ gợi cảm cùng các hình ảnh như “ngôi sao” và “ngọn lửa” biểu tượng cho nỗi nhớ và tình yêu giúp người đọc dễ hình dung, nhịp điệu không quá nhanh cùng giọng điệu suy tư và sâu lắng cho thấy nỗi nhớ của anh - người chiến sĩ trải dài theo thời gian và không gian, kéo dài vô tận và len lỏi vào từng hành động, đồng thời còn làm rõ nét và sâu sắc hơn tình yêu đôi lứa được hoà quyện cùng tình yêu Tổ Quốc - biến bài thơ thành một “bản tình ca của người lính”, vừa lãng mạn, vừa cao cả và rất kiên cường.
Qua bài thơ “Nhớ”, Nguyễn Đình Thi đã cho ta thấy được một tình yêu rất mạnh mẽ, một tình yêu đi cùng với nỗi nhớ của người chiến sĩ trong thời kháng chiến, họ có tình yêu của riêng mình, là tình yêu đôi lứa và tình yêu đất nước. Chúng hoà quyện chứ không hề mất đi.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: nghị luận.
Câu 2: Văn bản bàn về vấn đề: tầm quan trọng, giá trị của lao động trong cuộc sống.
Câu 3: Bằng chứng của tác giả: “Ngay cả chú chim yến, khi còn non thì được bố mẹ mang mồi về mớm cho nhưng khi lớn lên sẽ phải tự mình đi kiếm mồi. Hổ và sư tử cũng đều như vậy. ” Những bằng chứng này có tính khách quan, xác thực và thuyết phục, gần gũi.
Câu 4: Câu trên gợi lên cho ta thấy lao động không chỉ là gánh nặng mà còn là chìa khoá của cuộc sống, khi ta thấy được niềm vui trong lao động thì cuộc sống mới hạnh phúc. Nhận ra được giá trị của lao động thì mới thấy được giá trị của cuộc đời mình.
Câu 5: Hiện nay, không ít người vẫn có nhận thức chưa đúng đắn về lao động. Điều nay được thể hiện qua lối sống lười biếng và ỷ lại. Thay vì coi lao động là niềm vui và là một cách để cảm nhận giá trị cuộc sống, họ chọn cách xem lao động là gánh nặng, họ né tránh và làm việc đối phó. Đây là nhận thức sai lệch, đặc biệt, tình trạng này đang xuất hiện phổ biến ở giới trẻ. Cần nâng cao nhận thức cá nhân, nhìn rõ giá trị của lao động để không kìm hãm sự phát triển cá nhân và xã hội.