Nguyễn Trọng Nghĩa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trọng Nghĩa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 :
Bài thơ trên được viết theo thể thơ tự do
câu 2 :
nhân vật trữ tình trong bài trên là người mẹ
câu 3:
2 câu thơ trên sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa, giữa "cỏ" và "hát khúc mùa xuân". Biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng trong câu trên có tác dụng làm cho câu thơ trở nên giàu nhạc điệu , gợi 1 không gian thiên nhiên giàu sức sống, gần gũi với người đọc. Ngoài ra, biện pháp tu từ trên gợi làm cho hình ảnh "cỏ" (người con) trở nên sinh động, có tâm hồn, sức sống, nhấn mạnh vẻ đẹp tâm hồn hiếu thảo, sự trưởng thành rạng rỡ và niềm vui của con, thể hiện niềm tự hào, hạnh phúc của mẹ khi chứng kiến con khôn lớn.
câu 4:
1 vài hình ảnh là: "Mạch ngầm trào dâng", "dòng nước mát ngọt ngào nuôi dưỡng cỏ", "hứng muôn ánh sao rơi", "cánh đồng chứa chan ngày nắng". Qua đó cho thấy Các hình ảnh này giàu sức gợi, ví tình mẹ như nguồn sống bền bỉ, bao dung và âm thầm. Chúng khẳng định tình mẫu tử là điểm tựa vĩnh cửu, nuôi dưỡng con cả về thể chất lẫn tâm hồn.
câu 5:
Tình mẫu tử là món quà thiêng liêng nhất, vì vậy mỗi người con cần có những hành động thiết thực để vun đắp tình cảm ấy. Trước hết, chúng ta phải luôn biết ơn và trân trọng sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ bằng thái độ lễ phép, kính trọng. Mỗi ngày, hãy nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức để trở thành một người con "thơm thảo", sống có ích, bởi sự trưởng thành và hạnh phúc của con chính là niềm an ủi lớn nhất đối với mẹ. Bên cạnh đó, việc chủ động sẻ chia công việc nhà, lắng nghe và thấu hiểu những tâm tư của cha mẹ cũng là cách để gắn kết tình thân thêm bền chặt. Chỉ từ những hành động nhỏ bé nhưng chân thành, chúng ta sẽ giúp "cánh đồng mẹ" luôn rộn rã niềm vui và ngập tràn hạnh phúc.

Câu 1
Văn bản sử dụng thể thơ Song thất lục bát. Dấu hiệu nhận biết:

  • Cấu trúc: Gồm các khổ, mỗi khổ 4 câu theo mô hình: hai câu 7 chữ (song thất) tiếp đến một câu 6 chữ và một câu 8 chữ (lục bát).
  • Cách gieo vần: Câu 7 trên vần với câu 7 dưới; câu 7 dưới vần với câu 6; câu 6 vần với câu 8 (theo quy luật trắc - bằng đặc trưng).

    Câu 2
    Phương thức biểu đạt chính là : biểu cảm

    Câu 3
     Không gian và thời gian trong bài thơ không chỉ là bối cảnh mà là phương tiện biểu đạt bi kịch. Nó biến nỗi sầu cá nhân thành nỗi sầu mang tầm vóc nhân thế, khắc họa rõ nét chân dung một tri thức bất lực trước thời cuộc.

    câu 4
    Qua văn bản trên, nvtt gửi gắm tâm trạng sự kiêu hãnh và lý tưởng khi nhớ về thời trai trẻ đầy nhiệt huyết, muốn dùng ngòi bút để cứu nước, giúp đời, đồng thời cho thấy nỗi buồn thương, chua chát, đau đớn khi sự nghiệp báo chí thất bại, thấy mình lỗi hẹn với non sông. Cuối cùng là cảm thấy "thẹn thùng" với giang sơn vì chưa làm tròn chí nam nhi, lạc lõng giữa mùa xuân khi vắng bóng "tri âm".

    Câu 5
    Phép đối trong văn bản trên có tác dụng là : Giúp lời thơ cân xứng, nhịp nhàng, tạo nên vẻ đẹp cổ điển và trang trọng cho bài thơ, ngoài ra còn nhấn mạnh ý chí quyết tâm và hoài bão lớn lao của nhà thơ trước cảnh nước nhà tan tác ,làm nổi bật sự tương phản nghiệt ngã giữa ý chí sắt đá và sự tàn phá của thời gian. Qua đó, người đọc cảm nhận rõ nét hơn bi kịch của một trí thức yêu nước: dù tấm lòng son sắt dành cho dân tộc vẫn còn đầy nhưng sức lực và thời thế không cho phép thực hiện lý tưởng. Như vậy, Tản Đà hiện lên là một nghệ sĩ tài hoa với trái tim yêu nước nồng cháy và một nhân cách cao thượng, dù thất thế về thời vận nhưng vẫn giữ trọn khí tiết của một bậc trượng phu


Câu 1: Thể thơ
  • Song thất lục bát

    Câu 2: Phương thức biểu đạt chính
  • Biểu cảm

    Câu 3
    Mạch cảm xúc đi từ hiện tại đến quá khứ rồi trở về hiện tại/tương lai:

    câu 4
    Qua bài thơ "Biết ơn cha mẹ " của Hoàng Mai có đề tài là Tình cảm cảm gia đình giản dị mà ấm áp, từ đó cho ta thấy được chủ đề của bài thơ là :Ca ngợi công ơn trời biển của cha mẹ và thể hiện nỗi lòng ân hận, niềm thương xót vô hạn của người con khi không còn cơ hội phụng dưỡng, đáp đền ơn nghĩa sinh thành.

    câu 5
    với cha mẹ khi họ còn ở bên cạnh. Chúng ta không nên mải mê theo đuổi những phồn hoa, danh lợi mà quên đi bổn phận chăm sóc, phụng dưỡng đấng sinh thành. Đừng để đến khi "tử biệt" mới hối tiếc thì mọi lời nguyện cầu hay sự đền đáp đều đã quá muộn màng. Mỗi hành động quan tâm nhỏ bé hàng ngày chính là cách thiết thực nhất để tri ân công đức "cửu trùng" của cha mẹ.
Câu 1: Xác định thể thơ
  • Thể thơ của văn bản là: song thất lục bát (hai câu 7 chữ phối hợp với một cặp lục bát).

Câu 2: Các hình ảnh miêu tả ngôi trường trong kí ức
  • Căn trường nho nhỏ: Gợi sự giản dị, khiêm nhường.
  • Nước vôi xanh: Màu sắc đặc trưng, tươi sáng của ngôi trường xưa.
  • Bờ cỏ tươi non: Gợi vẻ đẹp nguyên sơ, đầy sức sống.
  • Thoảng mùi thơm: Gợi không gian tinh khôi, thân thuộc

    câu 3 em hiểu về câu thơ "đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp" là: Sự ngạc nhiên và hạnh phúc tột cùng của nhân vật trữ tình trước vẻ đẹp trong trẻo của tuổi thơ và cuộc sống. Câu thơ sử dụng biện pháp nghệ thuật đối lập làm hiện lên Vẻ đẹp của cuộc đời hiện hữu mạnh mẽ đến mức không còn chỗ cho nỗi buồn hay những suy tư u sầu len lỏi vào tâm hồn trẻ thơ.

    câu 4
    đoạn thơ trên sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ, giữa "mái tóc nay dần hết xanh" và "bóng phù vân". Trước hết, biện pháp tu từ ẩn dụ có tác dụng giúp nhịp thơ trở nên chậm rãi, dàn trải, mô phỏng đúng bước đi đều đặn nhưng lạnh lùng của thời gian. Nó khiến đoạn thơ có nhạc tính da diết như một khúc hát ru buồn. Đồng thời khẳng định sự đối lập giữa thiên nhiên vĩnh cửu và kiếp người ngắn ngủi. Thiên nhiên có thể hồi sinh nhưng tuổi trẻ con người một đi không trở lại. Qua đó, ta thấy được một trái tim nghệ sĩ nhạy cảm, luôn dành một tình yêu son sắt cho những kỉ niệm trường xưa, giúp người đọc thêm trân trọng những phút giây quý giá của tuổi học trò."

    câu 5
    Bài thơ gợi cho em suy nghĩ rằng : Đối với mỗi học sinh, trường lớp không chỉ là nơi truyền thụ kiến thức mà còn là "căn nhà thứ hai", nơi lưu giữ những kỷ niệm trong trẻo và những giấc mơ đầu đời tươi đẹp. Dù thời gian có tàn phai, khiến "mái tóc dần hết xanh" hay bạn bè trở thành "bóng phù vân", thì những hình ảnh về hàng cây, lớp học vẫn mãi là điểm tựa tinh thần vững chãi. Tình cảm thiêng liêng ấy chính là sợi dây kết nối chúng ta với quá khứ, giúp mỗi người biết trân trọng giá trị của sự trưởng thành và nuôi dưỡng một tâm hồn nhân hậu. Sau tất cả, ký ức về trường xưa luôn là góc bình yên nhất để ta tìm về giữa những lo toan, hối hả của cuộc đời trưởng thành.