Trần Thị Như Lan
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Thể thơ của văn bản là: Song thất lục bát.
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Biểu cảm.
Câu 3: Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ hiện tài lộn ngược dòng về quá khứ rồi trở lại hiện tại. Ban đầu là nỗi nhớ thương, xót xa khi chưa kịp báo đáp công ơn to lớn của cha mẹ. Tiếp đó, nhân vật trữ tình hồi tưởng về sự khó khăn, vất vả, những hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành vì một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc hơn cho con. Cuối cùng là nguyện cầu, mong cha mẹ an yên, sẽ không còn phải chịu đựng nhiều khổ đau
Câu 4: -Đề tài của bài thơ là: Cha mẹ.
-Chủ đề: Lòng biết ơn với tình yêu thương vô điều kiện, sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ và sự chạnh lòng khi chưa kịp báo đáp công lao trời biển ấy.
Câu 5: Qua bài thơ, em rút ra được bài học cho bản thân là: Cần biết yêu thương, quan tâm, hiếu thảo với cha mẹ khi còn có thể. Bởi cả một đời, cha mẹ đã vì ta mà sống, vì ta mà chịu bao gánh nặng, cực nhọc của cuộc đời mưa sinh, đầy rẫy những khó khăn, thử thách ngoài kia. Cha mẹ chính là điểm tựa tinh thần vững chãi, là động lực hướng con người tới những giá trị cao cả và tốt đẹp hơn. Vì vậy, hãy nỗ lực học tập, không ngừng tu dưỡng đạo đức để trở thành niềm tự hào của cha mẹ.
Câu 1: Thể thơ của văn bản là: Song thất lục bát.
Câu 2: Những hình ảnh miêu tả về ngôi trường trong ký ức của nhân vật trữ tình ở khổ thơ thứ nhất là: "căn trường nho nhỏ", "nước vôi xanh", "bờ cỏ tươi non", "mùi thơm", "hồn ngây thơ".
Câu 3: Câu thơ "Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp"? thể hiện niềm vui sướng, sự tận hưởng trọn vẹn hạnh phúc trong những năm tháng hồn nhiên, tươi đẹp nhất của cuộc đời-tuổi học trò. Nhân vật trữ tình cảm thấy cuộc sống rất đẹp, quá nhiều niềm vui đến mức nỗi buồn không kịp len lỏi vào tâm trí.
Câu 4: Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ trên là Biện pháp tu từ hoán dụ(Xót thương mái tóc nay dần hết xanh) có tác dụng tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm cho câu thơ trở nên da diết, sâu lắng hơn. Đồng thời, nhấn mạnh sự chảy trôi của thời gian, sự thay đổi của con người. Qua đó, thể hiện nỗi xót xa, sự tiếc nuối, hoài niệm của nhân vật trữ tình về một thời thanh xuân đã qua, về tuổi trẻ chẳng thể trở lại.
Câu 5: Trường lớp không chỉ là nơi mỗi người được giáo dục, được học tập mà còn là nơi lưu giữ những ký ức đẹp đẽ nhất. Đó là khi ta chưa phải bận tâm, lo âu đến những bộn bề của thế giới ngoài kia, là khi ta được sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc bên cạnh thầy cô, bạn bè. Những giây phút hạnh phúc ấy sẽ mãi là bến đỗ tinh thần bình yên, đáng trân trọng trong tâm hồn mỗi con người. Thời gian có thể trôi qua, mái tóc có thể dần bạc màu theo năm tháng nhưng kỷ niệm tuổi học trò sẽ chẳng thể phai nhòa. Từ đó, nhắc nhở chúng ta cần biết yêu quý, giữ gìn và trân trọng những năm tháng tươi đẹp, hồn nhiên khi còn có thể.