Nguyễn Quang Hiếu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Quang Hiếu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Không ít người có nhận thức rất mơ hồ về ích lợi của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ. Nhưng họ hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhiều nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn.

Nhà nước ta rất coi trọng hiền tài. Người hiền tài có những năng lực vượt trội so với người bình thường và có thể làm được nhiều việc lớn. Hiền tài trong lịch sử thời nào cũng có. Tên của những hiền tài và sự nghiệp của họ luôn được nhân dân ghi nhớ.

     Nói cách khác, con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm. Chỉ vì lớn lên bị cách nghĩ của người đời dồn ép, nên tấm lòng ấy mới bị cản trở hoặc hao mòn. Chỉ có kẻ thông minh mới không khất phục, dù bên ngoài chịu đủ thứ áp bức thì bên trong vẫn giữ được lòng đồng cảm đáng quý nọ. Những người ấy chính là nghệ sĩ.

Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ để khẳng định rằng nghệ thuật bắt nguồn từ tấm lòng hồn nhiên, đồng cảm như trẻ thơ.

Trẻ em và người nghệ sĩ giống nhau ở khả năng cảm thụ cái đẹp, ở tấm lòng biết yêu và đồng cảm với vạn vật.

Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả xuất phát từ việc ông coi trẻ thơ là hiện thân của tâm hồn nghệ thuật thuần khiết nhất.

Người làm nghề khác nhau nhìn sự vật theo lợi ích và mục đích riêng.

Người nghệ sĩ, đặc biệt là hoạ sĩ, nhìn sự vật bằng con mắt của cái đẹp, không thiên vị, không toan tính, và đầy tình yêu, đồng cảm với vạn vật.

Câu chuyện về cậu bé có lòng đồng cảm với đồ vật giúp tác giả nhận ra bản chất của tâm hồn nghệ sĩ.

Người nghệ sĩ có khả năng đồng cảm với cả vạn vật, nhìn ra cái đẹp ở mọi nơi.Cách kể chuyện trước khi

nghị luận khiến bài viết gần gũi, lôi cuốn và giàu sức thuyết phục.