Dương Thu Hiền
Giới thiệu về bản thân
Từ toàn bộ lập luận, tác giả nhấn mạnh:
Danh hiệu “nhà thơ” không phải là danh xưng bẩm sinh hay vĩnh viễn.
Nó chỉ được xác lập bởi lao động nghệ thuật và chất lượng chữ nghĩa trong từng tác phẩm.
“Chữ” – biểu tượng của nghệ thuật thơ – quyết định sự sống còn của thi sĩ.
Phần 2 là đoạn tranh luận có chiều sâu, kết hợp hài hòa giữa lí lẽ sắc bén, dẫn chứng giàu sức nặng, và giọng văn nghệ sĩ. Qua đó, tác giả khẳng định chân lí: Thơ ca là lao động nghiêm nhặt, không phải sự ngẫu hứng nhất thời.
Ý kiến trên nhấn mạnh rằng thơ ca là một hành trình lao động nghệ thuật nghiêm túc, đòi hỏi nghị lực, sự kiên trì, lòng say đắm và tinh thần trách nhiệm với chữ nghĩa.
Chỉ những nhà thơ chịu khó “một nắng hai sương” mới tạo ra những “hạt chữ” đích thực làm giàu cho tiếng Việt và cho thơ ca.
-Tác giả ghét: Ông phê phán những nhà thơ sống chủ yếu bằng “vốn trời cho”, dựa vào “thiên phú” mà không học tập, không rèn luyện, không lao động nghệ thuật nghiêm túc.
-Ông ưa những đối tượng:Tác giả ưa những nhà thơ một nắng hai sương, những “lực điền” cặm cụi trên cánh đồng.Ông đề cao những nhà thơ có sự tu luyện dài lâu, như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go, những người đến tuổi già vẫn sáng tạo sung sức — minh chứng cho sức mạnh của “nội lực chữ”.