Trần Long Hải

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Long Hải
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Văn bản được viết theo thể thơ tự do.


Câu 2.

Những đại từ được tác giả sử dụng trong văn bản là: “tôi”, “chúng ta”.


Câu 3.

Những hình ảnh về đất nước được khắc họa trong văn bản gồm: núi đồi, rừng tre, trời thu, trời xanh, núi rừng, cánh đồng thơm ngát, những ngả đường bát ngát, những dòng sông đỏ nặng phù sa.

→ Những hình ảnh ấy vừa cụ thể, gần gũi vừa giàu sức gợi, thể hiện vẻ đẹp tươi sáng, trù phú của đất nước trong mùa thu mới, qua đó bộc lộ niềm tự hào, tình yêu tha thiết của tác giả đối với Tổ quốc.


Câu 4.

Biện pháp tu từ điệp ngữ được sử dụng trong các câu thơ: “Trời xanh đây là của chúng ta / Núi rừng đây là của chúng ta”.

→ Biện pháp này có tác dụng nhấn mạnh ý thức làm chủ đất nước của nhân dân, đồng thời bộc lộ niềm vui, niềm tự hào sâu sắc trước nền độc lập, tự do của dân tộc.


Câu 5.

Câu thơ “Những buổi ngày xưa vọng nói về!” gợi nhắc đến những thế hệ cha ông đã hi sinh xương máu để bảo vệ đất nước. Từ đó, em nhận thức rằng thế hệ trẻ hôm nay cần sống có trách nhiệm với Tổ quốc: trân trọng lịch sử, biết ơn những hi sinh của cha ông, không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng. Chỉ khi làm tốt vai trò của mình, thế hệ trẻ mới có thể viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc trong thời đại mới.

Nếu gặp lại người bạn là anh gầy em sẽ không nói rõ mình đang làm gì để anh gầy vẫn được thoải mái khi nói chuyện. Anh béo đã gợi ý cho em về 1 tình bạn dù có tốt đến đâu nhưng nếu lâu ngày gặp lại thì mỗi người đều cx sẽ có cuộc sống riêng và nếu mình có chức cao người bạn đó rồi cũng sẽ dần xa cách bằng những hành động kính cẩn với ta

Chi tiết trên sử dụng phép nhân hóa để gợi tả sự sợ hãi, khúm núm và khiếp nhược của anh gầy. Nó mang ý nghĩa phê phán thói bợ đỡ, tôn thờ địa vị xã hội, đồng thời khắc họa sâu sắc tâm lý nô lệ của nhân vật khi đối diện với quyền lực."

Bài thơ "Mẹ" đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ. Xuyên suốt tác phẩm, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với đóa hoa sen – một biểu tượng của sự thanh cao, kiên cường dù sống trong cảnh nghèo khó ("Mẹ nghèo như đóa hoa sen"). Tôi đặc biệt xúc động trước sự tương phản được tác giả khắc họa: trong khi mẹ dành trọn "hương đời", chắt chiu từng "giọt máu hòa theo dòng lệ" để nuôi con khôn lớn, thì đổi lại, khi con đã trở thành "đóa hoa thơm" tung cánh giữa "chân trời gió lộng", mẹ lại chỉ còn là "chiếc bóng" lắt lay trong buổi chiều xế bóng. Hình ảnh "nắng quải chiều hôm" và câu thơ cuối "Sen đã tàn sau mùa hạ" gợi lên một nỗi buồn man mác về sự hữu hạn của đời người và sự già nua của mẹ theo năm tháng. Bài thơ không chỉ là lời tri ân mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đau xót về việc trân trọng những phút giây bên mẹ. Qua những vần thơ giàu hình ảnh và nhịp điệu trầm lắng, tôi cảm nhận được nỗi lòng của người con: vừa biết ơn, vừa xót xa trước những hao gầy của mẹ để đổi lấy tương lai rạng rỡ cho mình.

Lặng lẽ Sa Pa một trong những tác phẩm xuất sắc của nhà văn Nguyễn Thành Long. Tác phẩm được sáng tác trong một lần tác giả đi công tác tại Lào Cai. Tác phẩm là lời ca ngợi cuộc sống và con người lao động bình dị, lặng lẽ cống hiến tuổi xuân cho đất nước. Bằng một giọng văn tình cảm, nhẹ nhàng Nguyễn Thành Long đã tạo nên một thiên truyện thấm đẫm chất trữ tình từ khung cảnh thiên nhiên đến con người. Chất trữ tình trong tác phẩm trước hết là ở bức tranh thiên nhiên thẫm đẫm chất thơ, mơ mộng và đầy lãng mạn. Mỗi khi nhắc đến Sa Pa có lẽ người ta chỉ nghĩ đến những khung cảnh lạnh lẽo, với mưa phùn rả rích, cái lạnh thấm vào da thịt và cảnh vật. Nhưng Sa Pa dưới ngòi bút Nguyễn Thành Long lại hiện lên rất khác, rất mộng mơ, trữ tình. Đó là những rặng đào, với những chú bò cổ đeo chuông đang thủng thẳng gặm cỏ ở thung lũng hai bên đường. Và cả một thiên đường đã vẽ ra trước mặt tác giả, bằng con mắt tinh tế và vô cùng tài hoa, người nghệ sĩ già đã vẽ ra trước mắt người đọc thật tuyệt mĩ: “Nắng bây giờ bắt đầu len tới, đốt cháy rừng cây. Những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tít trong nắng những ngón tay bằng bạc, dưới cái nhìn bao che của những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cái đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rừng. Mây bị nắng xua, cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá ướt sương, rơi xuống đường cái, luôn cả vào gầm xe”. Bằng điểm nhìn từ trên cao hạ thấp dần xuống dưới người họa sĩ đã nắm bắt trọn vẹn cái thần, cái hồn của cảnh vật. Bức tranh thiên thiên Sa Pa tươi sáng, rực rỡ với ánh nắng ngập đầy đã khiến cả không gian trở nên ấm áp, và dường như ánh nắng vàng óng ả kia như những chai mật ong, rót xuống triền thung lũng, cỏ cây khiến chúng ngọt ngào hơn bao giờ hết. Hòa trong khung cảnh ấy là cái bồng bềnh, lãng đãng trôi của những đám mây. Chính trong khung cảnh đó đã tạo nên cuộc gặp đầy chất trữ tình ở phía sau. Chất trữ tình của tác phẩm không chỉ ở khung cảnh nên thơ, lãng mạn mà còn toát lên từ chính cuộc sống của người thanh niên “cô độc” trên đỉnh Yên Sơn. Anh thanh niên quê ở Lào Cai, anh hai mươi bảy tuổi - cái tuổi đầy hoài bão, mơ ước được bay nhảy, nhưng anh lại lựa chọn cho mình một cuộc sống rất khác đó là làm việc khí tượng một mình tại đỉnh Yên Sơn hoang vu. Bác lái xe vẫn gọi anh là kẻ cô độc nhất thế gian, lần anh thèm người quá phải lấy khúc gỗ chắn ngang đường, lần ấy cũng tạo nên cơ duyên để anh được gặp bác lái xe, sau là ông họa sĩ và cô kĩ sư. Anh thèm được trò chuyện, được quan tâm và yêu thương, chứ không phải sự thèm người và chốn phồn hoa đô hội đơn thuần. Anh thanh niên đã từng quan niệm, bản thân và công việc là một đôi, vậy sao có thể gọi là một mình được, khi trò chuyện cùng bác họa sĩ. Dưới con mắt của nhà họa sĩ, đầy mộng mơ mà cũng hết sức thực tế, cuộc sống anh thanh niên hiện lên thật giản dị, mộc mạc mà cũng hết sức thơ mộng. Anh thanh niên sống trong một ngôi nhà ba gian nhỏ, bàn ghế được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ cùng những phương tiện, công cụ làm việc của anh: biểu đồ, thống kê, máy bộ đàm. Và nơi nhỏ góc phòng chính là chiếc giường đơn và cái giá sách. Sống một mình nhưng cuộc sống của anh hết sức gọn gàng ngăn nắp. Anh làm việc đúng giờ, dù giờ ốp có vào một giờ đêm giá rét anh vẫn dạy thực hiện nhiệm vụ của mình. Để làm cho đời sống thêm phong phú, sau những giờ làm việc mệt nhọc anh thanh niên còn nuôi gà và có một giá sách hết sức đồ sộ nhờ sự giúp đỡ của bác lái xe. Anh thanh niên biết làm cho cuộc sống của mình thêm phong phú, ý nghĩa, biết liên tục trau dồi tri thức cho bản thân. Cuộc sống của anh đâu chỉ có ngăn nắp, gọn gàng mà ta còn thấy một nét vẽ rất khác trong cung cách sinh hoạt ấy, đó là cuộc sống đầy mộng mơ, lãng mạn với vườn hoa vô vàn màu sắc trước cửa nhà. Những bông hoa dơn, hoa thược dược rực rỡ,… không khỏi làm cho cô kĩ sư xúc động, tự nhiên nhận lấy bó hoa người con trai trao tặng cho cô. Quả là dưới con mắt của người nghệ sĩ, mọi sự vật đều trở nên nên thơ hơn, trữ tình hơn. Và chính trong khung cảnh đầy lãng mạn ấy đã bồi đắp, khiến cho cô kĩ sư vững tâm hơn với lựa chọn của mình, bỏ lại sau lưng mối tình nhạt nhẽo, đem thanh xuân của mình cống hiến cho đất nước. Không chỉ lãng mạn, thơ mộng, chất trữ tình còn toát lên từ chính tính cách của anh thanh niên. Anh là người chu đáo, hết sức quan tâm đến mọi người, nào củ tam thất dành cho vợ bác lái xe tẩm bổ, nào là giỏ trứng cho bố con cô họa sĩ ăn dọc đường và bó hoa to anh dành tặng cho cô kĩ sư, đã đem đến cho cô biết bao niềm tin và động lực về quyết định của mình. Không chỉ vậy anh còn là người có trách nhiệm với công việc. Mưa gió, cái lạnh thấu da cũng không thể cản bước chân anh, anh vẫn hoàn thành các giờ ốp, báo đều đặn về cho “nhà” hoàn thành nhiệm vụ được giao. Niềm hạnh phúc của anh thật giản dị và chân thành, đó là khi báo được đám mây khô, giúp ta tiêu diệt lực lượng địch. Và anh còn là một con người hết sức khiêm tốn. Khi nhận thấy bác họa sĩ vẽ mình anh đã vội vàng xua tay và giới thiệu những người đáng để vẽ hơn. Những nét tính cách đẹp đẽ đó đã góp phần làm nên chất trữ tình đậm nét cho tác phẩm. Cả tác phẩm bàng bạc chất thơ, thẫm đẫm tình người từ khung cảnh cho đến con người lao động. Bằng những cảm nhận tinh tế và hết sức tài hoa, Nguyễn Thành Long đã đem đến một cái nhìn mới về thiên nhiên Sa Pa, một cái nhìn đúng về thế hệ trẻ trong thời kì xây dựng đất nước. Anh thanh niên chính là đại diện tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam, cống hiến tuổi xuân, sức lực vì quê hương, tổ quốc.

Bài thơ Khi mùa mưa đến thể hiện cảm hứng tha thiết, yêu thương và gắn bó sâu nặng với quê hương của nhà thơ. Mùa mưa hiện lên không chỉ là hiện tượng thiên nhiên mà còn gợi bao kỉ niệm, làm “lòng trẻ lại”, khơi dậy những cảm xúc trong trẻo, yên ả. Trong mưa có “hạt vui với hạt buồn”, có sự hòa quyện giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người với đất trời. Đặc biệt, hình ảnh “ta hoá phù sa mỗi bến chờ” cho thấy khát vọng sống nhân hậu, được dâng hiến và bồi đắp cho quê hương như phù sa âm thầm làm màu mỡ bãi bờ. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn giàu yêu thương, trân trọng thiên nhiên và luôn hướng về những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.

Câu thơ "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ" thể hiện ý nghĩa cao đẹp về sự cống hiến và hi sinh âm thầm nhưng bền bỉ, giống như phù sa luôn nuôi dưỡng và làm giàu cho đất.