Nguyễn Thị Huỳnh Châu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng các bạn đã ghé thăm nhà của mình !
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: Việc tự nâng cao vị thế bản thân không chỉ là một mục tiêu cá nhân mà còn là chìa khóa để mỗi người mở ra những cánh cửa cơ hội mới trong cuộc sống. Như hình ảnh "tầng gió cao rộng" muốn "hòa nhập với các tầng mây vững chãi", con người cần có một nền tảng năng lực và giá trị vững vàng mới có thể đứng cùng hàng với những cá nhân ưu tú hay làm việc trong môi trường chuyên nghiệp. Tự nâng cao vị thế trước hết giúp chúng ta làm chủ cuộc đời, có tiếng nói và sức ảnh hưởng để đóng góp tích cực cho cộng đồng. Khi không ngừng bồi đắp kiến thức, kỹ năng và rèn luyện đạo đức, ta không chỉ nhận được sự tôn trọng từ người khác mà còn xây dựng được sự tự tin nội tại. Vị thế cao rộng cho phép ta nhìn nhận vấn đề ở tầm vóc lớn hơn, thoát khỏi những giới hạn chật hẹp của sự thiếu hiểu biết. Tuy nhiên, việc nâng tầm bản thân nên xuất phát từ khát vọng chân chính chứ không phải sự kiêu ngạo hay thực dụng. Cuối cùng, chỉ khi chính mình là một "tầng gió" đủ mạnh, ta mới đủ sức vươn tới những đỉnh cao và hòa nhập với thế giới rộng lớn một cách tự tin nhất. Mỗi cá nhân cần ý thức rằng hành trình nâng cao vị thế là một quá trình bền bỉ, bắt đầu từ những nỗ lực tự học và hoàn thiện mình mỗi ngày.

câu 2: Hành trình trưởng thành của mỗi cá nhân luôn gắn liền với những biến động của thời đại. Trong đoạn trích từ văn bản "Trưởng thành trong kháng chiến chống Pháp", nhân vật "Tôi" đã hiện lên như một đại diện tiêu biểu cho thế hệ thanh niên Việt Nam thời bấy giờ: đầy nhiệt huyết, sẵn sàng dấn thân và trưởng thành vượt bậc khi được tắm mình trong hào khí cách mạng của những ngày Thu lịch sử năm 1945. Trước hết, nhân vật "Tôi" xuất hiện với vẻ đẹp của một người con yêu nước, nhạy cảm với thời cuộc. Sự có mặt của cả gia đình tại Sài Gòn vào tháng 7/1945 không chỉ là một sự kiện cá nhân mà là sự hưởng ứng "tiếng gọi của non sông". "Tôi" bước vào cuộc kháng chiến một cách rất tự nhiên, hồn nhiên: "các chủ gọi làm việc gì thì làm việc nấy". Sự bỡ ngỡ ban đầu khi tiếp xúc với đồng chí Hà – một trí thức làm cách mạng – cho thấy góc nhìn của một thanh niên chưa có nhiều kinh nghiệm nhưng luôn sẵn lòng đón nhận nhiệm vụ mới. Quá trình trưởng thành của "Tôi" được thể hiện rõ nét qua những thử thách trong công việc. Ban đầu, khi làm phiên dịch cho lực lượng Đồng minh, nhân vật bộc lộ sự lúng túng và tự trọng khi thấy mình không phù hợp với những yêu cầu về giải trí, "nhảy đầm". Sự trung thực và ý thức về giá trị công việc đã khiến "Tôi" chủ động xin thôi việc để tìm kiếm một vị trí thực sự có ích cho cách mạng. Ngay cả khi gặp khó khăn ở công tác tình báo do "không quen", nhân vật vẫn không nản chí, cho thấy một tâm thế sẵn sàng học hỏi dù thực tế đầy khắc nghiệt. Bước ngoặt lớn nhất trong tâm lý nhân vật chính là khi được hòa mình vào không khí tiền khởi nghĩa tại Sài Gòn. Những ngày tháng 8 sôi nổi với tiếng hát "Lên đàng" và hình ảnh những toán thanh niên cuồn cuộn trên phố đã đánh thức mạnh mẽ lý tưởng trong lòng "Tôi". Nhân vật cảm nhận được "hơi thở nóng hổi" của sự kiện trọng đại, cho thấy sự kết nối sâu sắc giữa cái tôi cá nhân và vận mệnh dân tộc. Đỉnh điểm là ngày 2/9, khi chứng kiến lễ ra mắt của Ủy ban hành chính lâm thời Nam Bộ, niềm tự hào và ý thức trách nhiệm đã hoàn toàn chiếm lĩnh tâm hồn nhân vật. Sự trưởng thành thực sự được khẳng định khi "Tôi" trực tiếp tham gia vào những nhiệm vụ nguy hiểm: chuyển súng ngắn từ nội thành ra ngoại thành. Từ một người còn lúng túng, bỡ ngỡ, "Tôi" đã trở nên "hăng hái", "bất chấp hiểm nguy". Động lực lớn nhất lúc này không còn là sự tò mò hay làm theo lời người khác, mà là ý thức tự giác về hai chữ "Độc lập" và "Tự do". Đối với nhân vật và thế hệ thanh niên lúc bấy giờ, lý tưởng cách mạng đã trở thành lẽ sống thiêng liêng, biến họ từ những người bình thường thành những chiến sĩ kiên cường. Thông qua nhân vật "Tôi", đoạn trích đã tái hiện chân thực hình ảnh một thế hệ thanh niên bước ra từ bóng tối nô lệ để vươn tới ánh sáng tự do. Hành trình từ một người phiên dịch bối rối đến một chiến sĩ hăng hái vận chuyển vũ khí là minh chứng cho sức mạnh cảm hóa và nâng tầm con người của cách mạng. Nhân vật "Tôi" chính là một biểu tượng đẹp cho sự trưởng thành của lòng yêu nước trong những năm tháng không thể nào quên của lịch sử dân tộc.


Câu 1 : vấn đề trọng tâm : định hình được giá trị, tức sống có mục tiêu, lí tưởng, phát huy được nội lực, tự khắc phần cốt cách và cách sống

Câu 2: Bề ngoài, có thể ai cũng như ai... Nhưng cách đối đãi với mọi người, cách ứng xử với nhân tình thế thái và cả bản lĩnh trước những biến chuyển của môi trường sẽ thể hiện họ là người có nội lực thế nào. Khi đó chính giá trị bên trong sẽ bộc phát ra từng hành động, cử chỉ và thần thái để giúp họ trở nên nổi bật, khác biệt so với phần đông người xung quanh

Câu 3: thao tác: phân tích

Tác dụng

Làm cho đoạn trích tăng thêm phần hấp dẫn, sinh động, lôi cuốn người đọc

Nhấn mạnh sự khác biệt giữa vẻ ngoài và vẻ trong của con người

câu 4: Vì vật chất là yếu tố bên ngoài, không phản ánh giá trị cốt lõi và nội lực của con người

câu 5: tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm này. Cách một người đối đãi với người khác, cách họ ứng xử trước những biến cố của cuộc đời và bản lĩnh của họ khi đối mặt với thay đổi của môi trường chính là biểu hiện rõ ràng của nội lực và giá trị cốt lõi bên trong. Những hành động, cuer chỉ và thần thái xuất phát từ nội tâm vững vàng sẽ giúp họ tạo dựng được dấu ấn riêng và được mọi người nhìn nhận một cách tích cực