Vũ Đình Minh Đắc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Đình Minh Đắc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong suốt năm năm học dưới mái trường Tiểu học Đức Xuân, có biết bao kỷ niệm vui buồn đã dệt nên tuổi thơ của em. Thế nhưng, trải nghiệm đáng nhớ nhất, khiến em xúc động mỗi khi nhớ lại, chính là buổi lễ ra trường vào cuối năm lớp Năm vừa qua.

Sáng hôm đó, sân trường Đức Xuân vốn nhộn nhịp hằng ngày bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn dưới tán lá bàng xanh mát. Chúng em – những cô cậu học trò cuối cấp – ai cũng diện bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng gương mặt không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là chút bồi hồi, tiếc nuối. Khi tiếng nhạc "Bụi phấn" vang lên, cả sân trường như lặng đi. Em nhìn lên khán đài, nơi các thầy cô đã dìu dắt mình suốt năm năm qua, ai nấy đều mỉm cười hiền hậu nhưng ánh mắt không giấu được sự xúc động.

Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi chúng em được cầm trên tay những đóa hoa tươi thắm để tri ân thầy cô. Em nhớ mãi giây phút bước đến trước mặt cô chủ nhiệm, người đã kiên nhẫn sửa từng nét chữ, rèn từng lời ăn tiếng nói cho em. Cô ôm chặt em vào lòng, khẽ dặn: "Lên cấp hai phải tự tin và học tốt nhé!". Lúc ấy, một cảm giác ấm áp xen lẫn nghẹn ngào dâng trào, em đã không kìm được những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Buổi lễ kết thúc bằng việc cả lớp cùng nhau chụp những bức ảnh kỷ niệm cuối cùng bên hàng phượng vĩ đang bắt đầu thắp lửa. Những cái ôm siết chặt, những dòng lưu bút trao tay khiến em nhận ra rằng, trường Đức Xuân không chỉ là nơi truyền thụ kiến thức, mà còn là một gia đình lớn, nơi em đã trưởng thành và học được cách yêu thương.

Dù sau này có đi xa, hình ảnh ngôi trường Đức Xuân với những hàng cây xanh, thầy cô tận tâm và những người bạn thân thiết vẫn mãi là một phần ký ức tươi đẹp nhất trong em. Đó là hành trang quý giá để em vững bước trên con đường phía trước.

1. Ngôi kể thứ ba

2. Không rõ

3. Từ ngữ được nhân hóa: khoác. Tác dụng(1): Làm cho sự vật trở nên sinh động: Cây hoàng lan không chỉ đơn thuần là thay lá hay mọc thêm lá mới, mà hiện lên như một con người đang diện bộ cánh mới duyên dáng và tràn đầy sức sống.

Tác dụng(2): Gợi hình, gợi cảm: Cụm từ "khoác trên mình một màu xanh nõn nà" giúp người đọc hình dung rõ nét sự thay đổi nhanh chóng, mỡ màng và vẻ đẹp tươi mới của cây hoàng lan chỉ sau vài ngày.

4. Sự thật về kỉ vật thiêng liêng, sự trân trọng quá khứ và sự nâng niu.

Vì sao Hà ngước đôi mắt tròn xoe lên ban thờ vì: lòng biết ơn tổ tiên, sự hồn nhiên và ngạc nhiên cuối cùng sự kết nối thế hệ.

5. Gia đình không chỉ là mái nhà che mưa che nắng mà còn là bến đỗ bình yên, nơi nuôi dưỡng những tình cảm thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi người. Giống như cây hoàng lan trong câu chuyện, gia đình là nơi lưu giữ những kỷ niệm, những kỷ vật quý giá và kết nối các thế hệ bằng sợi dây yêu thương vô hình nhưng bền chặt. Từ sự dạy bảo của bà và ký ức về ông, ta thấy gia đình chính là điểm tựa tinh thần vững chãi, giúp mỗi cá nhân biết trân trọng nguồn cội và sống nhân hậu hơn. Khi có gia đình làm hậu phương, mỗi người sẽ có thêm sức mạnh để trưởng thành và vượt qua mọi bão giông của cuộc đời.